Vác 10 thùng tiền lẻ mua ôtô, chủ gara trốn mất

Vác 10 thùng tiền lẻ mua ôtô, chủ gara trốn mất
Ông Zhang ở Trịnh Châu (Trung Quốc) đã vác 10 thùng tiền lẻ gồm nhiều mệnh giá, cả tiền cũ lẫn mới, đến cửa hàng để “tậu” một chiếc xe hơi mới.

Những tập tiền giấy mệnh giá 1 tệ, 5 xu và cả đồng xu 1 tệ của ông Zhang trả tiền mua xe hơi được bày trên một chiếc bàn lớn tại cửa hàng Tân Hồng Nguyên.

Vác 10 thùng tiền lẻ mua ôtô, chủ gara phát hoảng

 

Ông Zhang - một chủ doanh nghiệp đã dùng số tiền lẻ tích góp nhiều năm của mình để mua một chiếc ô tô mới trị giá 153.800 NDT (tương đương khoảng 530 triệu đồng) tại cửa hàng kinh doanh ô tô Tân Hồng Nguyên (Trịnh Châu, Trung Quốc). Các nhân viên ở cửa hàng này đã mang số tiền tới hai ngân hàng để đếm nhưng mất nửa ngày mà cũng chỉ đếm xong được 13.000 NDT.
 Số tiền lẻ trên đã được ông Zhang tích cóp từ việc bán đồ uống lạnh tại nhà máy kinh doanh phụ gia thực phẩm của mình.
 Các nhân viên cửa hàng kinh doanh xe hơi cũng phải ngán ngẩm trước số tiền lẻ của khách hàng này và họ đã phải nhờ tới sự giúp đỡ của ngân hàng để đếm số tiền trên.
 Ông Vương, giám đốc bán hàng của cửa hàng Tân Hồng Nguyên chia sẻ: "Trước đây, tôi từng đọc được trên mạng thông tin có người mang tiền lẻ đi mua ô tô. Không ngờ, chính chúng tôi cũng gặp phải trường hợp hi hữu này". Ông cho biết, sau khi tới lui mấy lần để xem xe, ông Zhang đã chọn mua một chiếc Mazda có giá 153.800 NDT.
Sau đó, ông Zhang mang tới cửa hàng 10 thùng tiền lẻ để chi trả cho chiếc xe và tiết lộ rằng vẫn còn khá nhiều thùng tiền lẻ ở nhà.

Tôi chỉ cưới người đàn ông có lương tháng ít nhất 50 triệu

Tôi chỉ cưới người đàn ông có lương tháng ít nhất 50 triệu

Bất cứ người đàn ông nào có lương tháng 50 triệu hay lương 9 -10 con số trở lên mỗi tháng đều là những người đàn ông thông minh, có chí làm giàu, độc lập tự chủ và đáng lấy làm chồng.

Có thể khi viết lên đây những lời thật lòng này, tôi sẽ bị ném đá tơi tả. Các bạn sẽ cho rằng tôi là cô gái không biết mình là ai, rằng tôi quá thực dụng, kiêu ngạo, tham lam. Song thực sự tôi đã nghĩ về điều rất thực tế này từ hơn 2 năm nay rồi.

Nhất là khi đi làm, tôi được tiếp xúc, gặp gỡ, học hỏi với những suy nghĩ hơn mình nên tôi càng có cơ sở để khẳng định: ai mà đi làm với mức lương 20-30 triệu/tháng cũng chỉ được coi là thường thôi. Mức lương này sẽ chỉ đủ duy trì cuộc sống bình thường cho một gia đình ở Hà Nội mà sẽ không để ra được. Vì thế, tôi nghĩ yêu cầu của tôi không hề cao. Tôi đang đặt mục tiêu sẽ chỉ kết hôn với người đàn ông có lương tháng ít nhất 50 triệu trở lên.

Xin kể sơ qua một chút về bản thân tôi. Tôi là một giám đốc phụ trách đối ngoại của một công ty truyền thông lớn tại Hà Nội. Hiện tôi đã bước sang tuổi 29 và đã có nhiều năm kinh nghiệm trong nghề. Với vị trí của mình và những gì tôi cống hiến cho công ty, mức lương của tôi cũng hậu hĩnh. Thu nhập mỗi tháng của tôi không dưới 8 con số, thậm chí có nhiều tháng tôi đạt 9 con số.

Tôi là một giám đốc phụ trách đối ngoại của một công ty truyền thông lớn tại Hà Nội.
Thu nhập mỗi tháng của tôi không dưới 8-9 con số.

Ngoài ra, tôi xuất thân trong một gia đình trung lưu ở Hà Nội. Tôi cũng có ngoại hình xinh xắn, thậm chí có vẻ đẹp được nhiều đối tác, đồng nghiệp đánh giá là sexy, lôi cuốn. Tất cả những điều này, tôi tự tin nghĩ mình có đủ điều kiện để tự đặt ra tiêu chí riêng khi chọn chồng. Và một người chồng tôi nhắm đến phải là một người đàn ông tương xứng: giàu có, ngoại hình ổn và thu nhập mỗi tháng ít nhất phải 8 con số (tôi tự đề ra mục tiêu ít nhất kiếm được 50 triệu/tháng).

Thú thực với các bạn, hơn 2 năm qua, tôi luôn đặt chỉ tiêu đó là tiêu chí ngầm khi hẹn hò. Và tôi cũng đã bắt đầu hẹn hò với nhiều chàng trai chưa hoặc gần đạt tới tiêu chuẩn này.

Anh chàng khách hàng đầu tiên cứ "say" tôi như điếu đổ ngay khi lần đầu tới công ty tôi để ký hợp đồng. Vì nhã nhặn và giữ thể diện nên tôi cũng để mặc anh ta "à ơi" được 4-5 tháng. Sau đó, tôi nhất quyết cho anh ta “out” vì nghĩ tương lai sẽ chẳng đi đến đâu. Anh chàng nhìn hình thức ổn, song tôi đánh giá là không có trí tiển thủ bởi mức lương hiện nay của anh ta chỉ được 18 triệu/tháng (quá xa mức tôi đề ra).

Như tôi đã nói, mức lương này đối với tôi quá thấp. Và những anh chàng lương thấp theo tôi là những anh chàng không có chí tiến thủ, sự cầu tiến trong công việc. Vì vậy, tôi biết chắc chắn trong tương lai, anh ta chẳng thể tăng dần thu nhập của mình ở mức cao hơn được nếu không muốn nói chỉ giẫm chân tại chỗ. Nếu hẹn hò thực sự với những anh chàng có mức lương lẹt đẹt như này, tôi thấy quá mất cân xứng với tôi.

Chưa kể tới các tiêu chí phụ khác, riêng mức lương tháng 18 triệu kia của anh ta thực sự chỉ bằng số tiền tôi bỏ ra làm đẹp và mua mỹ phẩm mỗi tháng. Tôi chắc chắn sẽ không thể nghĩ tới việc chi tiêu hoặc mua sắm thoải mái ở các siêu thị hiện đại nếu yêu và kết hôn với anh ta. Và đó là lý do, chàng thu nhập dưới 18 triệu dù bề ngoài vẫn nhã nhặn từ chối nhưng thực sự trong mắt tôi, tôi không coi trọng. Tôi “stop” hẹn hò cho cả hai đỡ lãng phí thời gian và tôi cũng có thời gian “check” đối tượng mới.

Sau đó, tôi lại bắt đầu quá trình hẹn hò với một anh chàng là doanh nhân kinh doanh nhỏ. Sau một thời gian hẹn hò và nhất là khi biết thu nhập mỗi tháng của anh dừng lại ở mức 40 triệu (vẫn chưa đạt mức tối thiểu tôi yêu cầu) thì tôi cũng chán hẳn. Tôi cảm giác ghét hẹn hò với một anh chàng mà khả năng kiếm tiền đang thua kém mình đến một nửa.

Là người cũng có chí tiến thủ và cầu toàn trong công việc, tôi biết trong tương lai anh chàng này có thể kiếm tổng thu nhập mỗi tháng hơn thế nữa. Nhưng tôi không thể đợi đến lúc đó vì đơn giản hiện tại tôi thấy giữa tôi và anh quá chênh lệch. Hơn nữa tuổi tôi cũng 29 rồi, tôi không thể chờ đợi anh trở nên giàu vì ai biết được quá trình làm giàu này của anh cần bao nhiêu thời gian?

Chưa kể, anh chàng 40 triệu này có một điểm hạn chế. Đó là tuy năng động, tư duy nhạy bén song vốn ngoại ngữ của anh ta rất có hạn. Trong khi tôi có thể giao tiếp thành thạo 3 ngoại ngữ: Anh, Pháp, Hàn thì anh ta chỉ giao tiếp được bập bẹ ngôn ngữ tiếng Anh.

Tôi nghĩ, thời buổi kinh tế toàn cầu hóa, dù sếp nào cũng có trợ lý nhưng tôi muốn anh ta cũng phải nói được ít nhất 1 thứ tiếng thành thạo. Có như vậy, công việc mới suôn sẻ và có cơ hội phát triển ra bên ngoài. Cũng chẳng cần đắn đo nhiều, tôi đã loại anh 40 triệu này vì nghĩ đến phát triển công việc trong tương lai và vì khả năng kiếm tiền không bằng tôi.

Mới đây nhất, tôi hơi ngập ngừng khi ra quyết định “từ chối” một người đàn ông lớn hơn tôi 5 tuổi. Nhưng người này, mức thu nhập mỗi tháng cũng chỉ dừng lại ở con số gần 50 triệu (kém vài triệu mới đạt chuẩn tôi đề ra). Với người đàn ông 50 triệu, tôi lại nghĩ thế này. Anh ta hơn tôi những 5 tuổi nhưng mức thu nhập hiện nay cũng chỉ đạt con số gần 50 triệu. Như vậy, khả năng lập nghiệp của anh chàng này có vẻ vẫn kém? Hơn tuổi mà thu nhập chỉ như vậy thì không đáng để tôi yêu.

Chưa kể, mới chính thức hẹn hò với anh ta một thời gian, tôi còn nhận ra anh ta chưa biết sắp xếp thời gian biểu của mình. Anh ta còn không có thời gian cho bản thân vì quá bận rộn khi phải làm việc hết với dự án này đến dự án khác.

Tôi nghĩ, đàn ông thì phải vì sự nghiệp, đầu tư cho sự nghiệp. Song nếu nặng gánh với công việc như này thì trong tương lai anh sẽ không thể để ý đến gia đình, con cái cùng tôi. Cũng đi làm nên tôi biết, mỗi ngày công việc sẽ càng nhiều lên chứ không ít đi. Nếu lúc nào cũng chỉ chúi đầu vào công việc như anh, tôi chẳng khác gì có chồng như không. Các con tôi sau này có bố như không có bố khi ngày nào anh cũng nửa đêm mới xong việc. Như vậy, dù sống trong đủ đầy, giàu sang, tôi cũng không thấy có ý nghĩa.

Nhiều bạn sẽ thắc mắc, tại sao tôi cứ phải lấy mức thu nhập trước hết của đàn ông ra làm tiêu chí chọn chồng rồi sau đó mới đến các tiêu chí khác? Với tôi, bất cứ người đàn ông nào có thu nhập từ 50 triệu trở lên mỗi tháng hay có thu nhập 9-10 con số/tháng đều là những người đàn ông thông minh, có chí làm giàu và độc lập tự chủ. Chắc chắn đó không thể là những gã đàn ông ngu dốt, cù lần và không có chí tiến thủ được.
Vì thế, tôi nghĩ mục tiêu này của tôi không sai. Ngược lại rất đúng đắn. Thực tế, thu nhập của tôi vẫn tăng dần qua năm tháng nên tôi vẫn được quyền đòi hỏi tiêu chí lấy chồng có lương tháng ít nhất 50 triệu và kể cả các tiêu chí khác của các quý ông đến với tôi phải ngày một hoàn thiện hơn. Khi ai đó đã đạt được chỉ tiêu "kinh tế" đầu tiên này, tùy từng người, tôi vẫn tiếp tục xem xét các điểm khác. Chỉ cần tôi chấp nhận được những nhược điểm này sẽ gật đầu cưới.

Thật hơi động chạm khi đã thẳng thắn nói ra những điều tôi nghĩ. Nhưng tôi nghĩ chọn chồng cũng như chọn một tài sản có giá trị nhất cuộc đời nên cần phải xem xét về mức thu nhập tối thiểu của mỗi quý ông. Vì mục tiêu kinh tế là chính, có kinh tế tức là có tài năng. Các tiêu chí phụ, tôi có thể trừ khấu hao theo mức tôi nghĩ ổn nhất.

Tôi chỉ lấy chồng có lương tháng ít nhất 50 triệu 2
Với tôi, bất cứ người đàn ông nào có thu nhập 8-9-10 con số trở lên mỗi tháng đều là những người
đàn ông thông minh, có chí làm giàu và độc lập tự chủ. Chắc chắn đó không thể là
những gã đàn ông ngu dốt, cù lần được.

Tôi cũng nghĩ, một phụ nữ nói chung và một phụ nữ danh giá có đủ điều kiện như tôi mong muốn lấy một người chồng giàu có, thu nhập khủng và tài năng thì hoàn toàn chẳng có gì là xấu. Bởi điều này không chỉ đem đến cho tôi những yếu tố vật chất mà còn là giá trị về tinh thần và cả hình ảnh bản thân.

Bản thân tôi rất thích câu nói: “Thành công của người phụ nữ là lấy được người đàn ông kiếm được tiền nhiều hơn số tiền họ tiêu”. Bởi thế, cho dù tôi không đủ lực để có được cho mình một người đàn ông sáng chói với thu nhập 8 - 9-10 con số trở lên như vậy, nước cuối cùng, tôi cũng sẽ phải là người phụ nữ thông minh để chộp lấy những anh chàng có thu nhập thấp hơn 50 triệu chút xíu nhưng phải có tiềm năng giàu có trong tương lai. Điều này chắc chắn giúp tôi sẽ có hạnh phúc ngọt ngào.

Hiện, tôi vẫn chưa "hạ giá" mình để tìm kiếm một anh chàng có thu nhập "tầm tầm" dưới 50 triệu mà có nhiều tiềm năng trong tương lai đâu. Tôi vẫn đang nhắm và chỉ để mắt lấy chồng có lương tháng ít nhất 50 triệu. Song thực sự, mục tiêu này của tôi có vẻ hơi gian nan. Nhưng nhất định tôi chưa xa rời mục tiêu này.

Các bạn hãy mách tôi làm thế nào để đạt được mục tiêu này nhanh để tôi không phải chuyển hướng sang phương án "dự phòng". Và nếu có thể hãy chỉ cho tôi phải đến những đâu nữa để gặp được những người đàn ông “tiềm năng” và giàu có ấy?

Theo Afamily.vn / Thiết kế website

LAN NGỌC: "NGÀY XƯA NHƯ ĐÀM VĨNH HƯNG CHỈ HÁT ĐÁM CƯỚI"

LAN NGỌC: "NGÀY XƯA NHƯ ĐÀM VĨNH HƯNG CHỈ HÁT ĐÁM CƯỚI"
Theo danh ca Lan Ngọc, ngày xưa với giọng như Đàm Vĩnh Hưng và cả những ca sỹ nổi tiếng khác hiện nay thì chỉ hát đám cưới hay hát mấy chỗ nhỏ nhỏ.

Theo dõi bài phỏng vấn dậy sóng làng nhạc của nhạc sỹ Nguyễn Ánh và phản pháo của Đàm Vĩnh Hưng trên Báo Điện tử VTC News, danh ca Lan Ngọc quyết định lên tiếng để góp một tiếng nói khách quan, trung thực về giới nghệ sỹ và đời sống âm nhạc hiện nay.

Chia sẻ trực tiếp với phóng viên VTC News vào tối 26/8, danh ca Lan Ngọc không muốn gọi là danh ca mà bà muốn gọi là ca sỹ một cách bình thường dù bà là ca sỹ rất nổi tiếng Sài Gòn trước 1975, được đánh giá là 'thanh sắc vẹn toàn'. Ở tuổi gần 60 với hơn 40 năm tuổi nghề, bà vẫn đi hát và theo dõi đời sống âm nhạc Việt hiện nay.

Theo tôi thấy, những lời nói của nhạc sỹ Nguyễn Ánh 9 là chính xác chứ không có gì là sai hết! Một người nhạc sỹ chân chính, biết sáng tác, có bề dày về trình độ hiểu biết âm nhạc như ông đã dám nói thẳng không ngại đụng chạm.

Nhiều người cũng biết vậy nhưng họ ngại nói vì sợ đụng chạm. Dĩ nhiên sự thật mất lòng, ai cũng thích người ta khen mình chứ không thích bị chê. Cái chê của nhạc sỹ Nguyễn Ánh 9 cũng không có gì là ghê gớm, đó là sự thật. Nói thẳng ra, ông Nguyễn Ánh 9 chỉ nói về một số cái tên lớn, chứ nhiều người khác tôi cũng thấy họ hát không chấp nhận được.

Với tôi, nhạc sỹ Nguyễn Ánh 9 là người anh, người thầy từng tập bài hát cho tôi, Khánh Ly, Hồng Vân…ngày xưa. Ông có tính tình hiền lành. Giờ ông ấy già rồi mà bị Đàm Vĩnh Hưng nói vậy, thành ra chắc ông ấy cũng đang rất đau buồn lúc này dù nói sự thật.

Tôi không có ác cảm gì, cũng quý Đàm Vĩnh Hưng nhưng Đàm Vĩnh Hưng tính bốc đồng, thích nói gì thì nói mà không nghĩ đến hậu quả của lời nói. Ai góp ý thì mình nên nghe, giá mà Đàm Vĩnh Hưng biết nghe thôi, đừng nói gì nữa!

Một người bé là Đàm Vĩnh Hưng phản ứng với một nhạc sỹ lão làng như ông Nguyễn Ánh 9, bảo ông ấy là ngụy quân tử, kịch sỹ, đeo mặt nạ… như thế là không được. Với người lớn, bậc cha chú như thế thì dù đúng hay sai mà nói như vậy đều là hỗn.

Đàm Vĩnh Hưng là nghệ sỹ nổi tiếng rồi, được tổ đãi đi hát kiếm ra tiền. Nếu xét về nghệ thuật thì cách hát của Đàm Vĩnh Hưng, những người làm nghệ thuật họ không chấp nhận nhưng mà hát như vậy vẫn có khán giả xem, hâm mộ nhiều như vậy là trời cho, đâu cần phản ứng vậy?

Đàm Vĩnh Hưng đang ở tuốt trên cao, mà ông ấy cho xuống dưới thành ra tự ái nổi lên. Nếu có trình độ thì im lặng, không nên nói gì hết mà phải nghĩ ‘Bố Ánh có nhận xét vậy cũng kệ, con vẫn đi hát, con vẫn kiếm tiền được nhiều, con vẫn có nhiều người hâm mộ…’ thì nó đẹp hơn những lời nói nặng nề như vậy.

Tôi thấy là mỗi người có một tính,một phản ứng khác nhau. Tôi chưa biết những ca sỹ sau này có phản ứng như Đàm Vĩnh Hưng hay hơn nữa không, tùy theo trình độ văn hóa của họ nhưng tôi nghĩ không nên.

Nếu tôi là Đàm Vĩnh Hưng tôi không nói gì hết, có tức quá thì tới nhà mời ‘Bố Chín’ đi uống café, tâm sự ‘Bố ơi, con rất thương bố và bố cũng rất thương con mà sao bố nói con nặng thế, rớt xuống hạng C luôn’, thì ông ấy chắc cũng ‘thôi thì bố nhận xét lỡ lời…’.

Là người ngoài cuộc nhưng tôi thấy rất buồn. Giờ Đàm Vĩnh Hưng muốn nói gì thì nói khi nóng lên, nhưng có thể một tuần, một tháng sau, Đàm Vĩnh Hưng nghĩ lại mới nhận ra. Có thể bây giờ Đàm Vĩnh Hưng chưa hối hận nhưng 10 năm sau, khi qua tuổi bồng bột, lớn rồi mới học hỏi được nhiều. Bây giờ, coi vậy chứ Đàm Vĩnh Hưng hãy còn trẻ, còn non, hiếu thắng lắm!

Tôi nói thật, với những ca sỹ trẻ bây giờ, nếu như họ ở ngày xưa thì không thể nào hot được. Nhiều ca sỹ giờ hot lắm nhưng tôi nghe không được, chất giọng không có, chỉ được cái nhảy, đẹp, trẻ.

Ngày xưa, nói thẳng không phải chỉ Đàm Vĩnh Hưng mà những giọng nổi tiếng khác nữa chỉ hát đám cưới hay hát mấy chỗ nhỏ nhỏ. Đàm Vĩnh Hưng không xấu trai, ăn mặc cũng được nhưng đôi khi quá lố. Về giọng, Đàm Vĩnh Hưng chưa phải là gì ghê gớm, nhưng cũng có giọng lạ. Ca sỹ mỗi người mỗi giọng, dở nhưng cũng có người thích ăn đồ dở, đó là chuyện bình thường.

Trước đây thế hệ chúng tôi, những nghệ sỹ không bao giờ phản ứng như vậy vì rất có tôn ti trật tự. Một người ca sỹ đàn chị đi trước dù không có tên tuổi nhưng những ca sỹ đi sau nổi tiếng hơn vẫn phải chào đàng hoàng khi gặp.

Bây giờ, nhiều ca sỹ trẻ đôi khi không có văn hóa dù họ được cắp sách đến trường. Thành ra, gặp tôi họ cũng giương cặp mắt lên dòm. Ví dụ họ quá nhỏ không biết tôi là ai thì cũng phải biết chào, không lẽ tôi lớn tuổi thế này mà phải chào trước à?

Ca sỹ trẻ nhiều người được cha mẹ, thầy cô dạy dỗ nhưng không tiếp thu. Ngày xưa, nghệ sỹ có trật tự đâu ra đó. Ca sỹ gặp nhạc sỹ, nhạc công khi chưa lên sân khấu hát cũng phải chào thưa chú, thưa anh và lên hát xong, giới thiệu người khác thì cũng phải chào chú, chào anh rồi đi, chứ không phải hát xong là xách chiếc bóp nghênh mặt lên đi luôn không biết thiên hạ xung quanh là ai như một số ca sỹ trẻ giờ.

Nhận xét thẳng thắn của nhạc sỹ Nguyễn Ánh 9 đáng để những người làm âm nhạc suy nghĩ lại. Làm nghệ sỹ, ca sỹ, nhạc sỹ bây giờ hát dễ dãi quá. Hãy so sánh những nhạc sỹ sáng tác ngày xưa và nhạc sỹ bây giờ.

Ngày xưa, người nhạc sỹ tâm huyết sáng tác bằng cảm xúc thật, thành ra âm nhạc của họ đi vào lòng người. Những ca khúc của các nhạc sỹ nổi tiếng từ trước 1975 như Đoàn Chuẩn, Từ Linh, Văn Cao, Doãn Mẫn, Đỗ Nhuận, Ngô Thụy Miên, Từ Công Phụng… người ta vẫn hát tới giờ. Sau 1975, những ca khúc của nhiều nhạc sỹ cũng đi vào lòng người ta, để đời đến giờ và trăm năm sau vẫn tồn tại.

Giờ, có nhiều bài hát nổi lên vài năm rồi sau đó im ắng, nhiều bài không có gì hay mà đứng đầu bảng này bảng kia. Các nhạc sỹ trẻ hiện nay phải nhìn lại mình khi sáng tác những bài tầm bậy tầm bạ. Họ sáng tác lời ngô nghê, ngốc nghếch mà cũng lăng xê lên. Bây giờ, đa số họ sáng tác theo đơn đặt hàng kiếm tiền chứ không phải bằng xúc cảm trong người như những nhạc sỹ ngày xưa nên dĩ nhiên là những bài tồi.

Từ khâu sáng tác, nhiều bài giờ nghe rất rẻ tiền, sân khấu thì bày lên như ngoài vỉa hè với đủ trà đá, sữa chanh, hút thuốc lá…đâu cần phải vậy? Nhiều bài hát giờ nhí nhố, tựa đề gây sốc, đó không phải là nghệ thuật. Đúng ra, nhà nước phải không cho phát hành những bài như vậy để đám con nít nghe bị nhiễm tầm bậy tầm bạ.

Cách đây vài năm, ca sỹ toàn hát lipsync (hát nhép - PV) và chỉ đứng nhảy nhảy. Còn giới nghệ sỹ như lớp chúng tôi, hát không bao giờ lipsync, hát thật và bằng giọng trời cho, nội tâm theo bài hát của nhạc sỹ. Người nhạc sỹ đưa xúc cảm thật vào bài hát và người ca sỹ truyền tải lại lần 2 và mới đến khán giả.
danh ca Lan Ngoc

Ca sỹ bây giờ nhờ nhiều công nghệ thu âm, hát chưa được một câu lại phải dừng để sửa chứ không như ngày trước. Trước chúng tôi hát, chỉ cần nhạc công đánh non một nốt hay ca sỹ hát sai một nốt là phải hát từ đầu đến cuối để thu lại. Vì vậy, ca sỹ phải hát tốt. Bây giờ như vậy, các ca sỹ không hát được đâu!

Nói thẳng ra, Thanh Lam giọng tốt và nhiều ca sỹ ngoài Bắc giọng hát tốt vì họ phát âm không sai, không bị đớt nhưng nhiều khi không hiểu sao họ lên hát lại làm quá lố. Chẳng hạn như bài hát Phôi pha của Trịnh Công Sơn thì ca sỹ hát bình thường thôi cũng rất hay, đâu cần phải ngồi bệt xuống sân khấu mà hát như người lên đồng, không cần phải ấn tượng bằng cách này cách kia mà hãy bằng giọng hát của mình.

Thành ra, nhạc sỹ Nguyễn Ánh 9 nói vậy cũng đúng thôi, lo về kỹ thuật quá làm bài hát không còn xúc cảm. Nhưng vì báo chí cứ đăng lên họ là diva nên mới vậy.

Diva của nước ngoài họ giỏi kinh khủng lắm nhưng đếm trên đầu ngón tay, họ cũng chỉ có vài diva.

Còn Việt Nam thì diva, danh ca, ông hoàng, nữ hoàng, bà chúa… nhiều, tự các nhà báo lăng xê nói trên trời quá! Nếu một ca sỹ chân chính, dù xứng được như vậy cũng phải sợ những từ “đao to búa lớn” thế lắm.

Mình cứ hát thực bằng trái tim, bằng giọng hát thật khiến khán giả nghe phải rung động. Đó mới là một người ca sỹ đích thực.

Bây giờ mặc hở hang, đưa cái này cái kia lên rồi được báo chí lăng xê là nổi tiếng.

Tôi nói xin lỗi, bây giờ có tiền cũng nổi tiếng, mời nhà báo này nhà báo nọ tới nhà hàng ăn uống rồi đưa phong bì là được lên báo. Báo chí thổi phồng, đưa lên quá cộng thêm fan hâm mộ cuồng làm người nghệ sỹ ngộ nhận tưởng là mình hát hay quá.

Trong âm nhạc và nghệ thuật nói chung bây giờ, rất thiếu những nhà phê bình. Có thể họ chán nản, buồn bã không muốn nói tới nữa. Nhiều khi, những ông nhạc sỹ có phê bình nhưng chỉ ngồi nói với nhau vì họ không muốn mích lòng, động chạm người khác như ông nhạc sỹ Nguyễn Ánh 9 giờ vậy.