Showing posts with label ân ái. Show all posts
Showing posts with label ân ái. Show all posts

Tiếng ân ái phát ra từ phòng tắm của mẹ chồng

Tiếng ân ái phát ra từ phòng tắm của mẹ chồng
Tôi lấy chồng cách đây 3 năm. Nhà chồng tôi giàu có, cơ bản. Hai vợ chồng tôi cũng có công việc ổn định thu nhập cao. Nhiều lần, tôi bàn với chồng dọn ra ở riêng nhưng anh gạt đi. Anh muốn hai đứa ở cùng bố mẹ để tiện chăm sóc bởi các chị đã lấy chồng cả. Tôi chẳng phải người hẹp hòi không nghĩ cho gia đình chồng nhưng có nhiều chuyện khiến tôi muốn hai đứa chuyển ra.

Tôi chẳng phải người hẹp hòi không nghĩ cho gia đình chồng nhưng có nhiều chuyện khiến tôi muốn hai đứa chuyển ra.

Mẹ chồng tôi là người kỹ tính và trên hết là có thành kiến khá nặng về con dâu. Ngày còn yêu nhau, bà từng phản đối chuyện kết hôn của hai đứa. Nguyên nhân cũng chỉ bởi rằng tôi có tướng ngoại tình thể hiện qua đôi mắt ướt sắc sảo, môi luôn đỏ khi trời lạnh. Phải mất nửa năm trời, anh mới thuyết phục được mẹ chấp nhận tôi về làm dâu nhưng vẫn có gì đó miễn cưỡng một phần cũng bởi sự cương quyết của chồng tôi.

Đến tận bây giờ khi đứa con trai đầu đã 2 tuổi, bà vẫn chưa hết hẳn sự nghi hoặc đó về con dâu. Cũng bởi luôn nghi nghờ và đề phòng chuyện tôi quan hệ bất chính bên ngoài nên mẹ chồng luôn giám sát chặt chẽ giờ giấc. Tan sở tôi phải về nhà ngay. Mỗi khi công ty tổ chức tiệc hay đứa bạn nào rủ đi cafe tôi đều phải gọi điện xin phép mẹ chồng, nói lý do đầy đủ.

Yêu rồi lấy anh cũng là mối tình đầu, tôi chưa một lần tơ tưởng đến người đàn ông khác nhưng vì không muốn bị mẹ chồng nghi ngờ vô lối, tôi đành phải hạn chế tối đa các mối quan hệ của mình. Những khi bị mẹ chồng quản thúc quá đáng, tôi đem kể với chồng, thì luôn nhận được lời an ủi cũ rích rằng: Mẹ quan tâm đến nàng dâu nên mới thế!

Khắt khe, rình rập con dâu là thế nhưng mẹ chồng tôi lại lại tự nhận mình mẫu mực và cho mình cái quyền áp đặt, chỉ đạo, tự do làm mọi việc theo ý mình. Cuộc sống khá giả an nhàn nên nhìn bề ngoài, ai cũng nhận xét bà trẻ đến cả chục tuổi so với tuổi 50 của mình. Việc nội trợ trong nhà đã có người giúp việc và tôi lo, thành thử bà có nhiều thời gian rảnh. Vậy là trong khi chồng tất bật với công việc ở cơ quan, bà lại vô tư cùng những người bạn trong hội tụ tập khi mua sắm lúc đánh bài ăn tiền.

Khác với nhiều bà bạn trong hội, không ngần ngại cặp bồ với trai trẻ đáng tuổi con mình khi chồng chẳng còn mặn mà chuyện chăn gối, mẹ chồng tôi lại nói không với “phi công”.

Bà tìm cách tự thỏa mãn một cách âm thầm. Đôi lần vô tình, đi ngang qua phòng tắm vào mỗi buổi chiều, tôi nghe được những âm thanh lạ, gấp gáp phát ra từ bên trong. Ban đầu tôi chẳng mấy để ý nhưng dần dà khi tần suất tăng và khi nhà chỉ có tôi và mẹ chồng, thì tôi đã phát hiện ra chân tướng sự việc. Âm thanh kia chính là của mẹ chồng tôi trong phòng tắm. Mỗi lần như vậy bà thường ở trong đó rất lâu. Sau lần vô tình phát hiện “đồ nghề” trong phòng tắm do bà quên, tôi lại càng chắc chắn rằng mẹ chồng đã “tự xử” một mình.
Bố chồng tôi dù vẫn còn 3 năm nữa mới về hưu nhưng chuyện chăn gối của hai người đã kết thúc từ nhiều năm trước do bệnh viêm phế quản hành hạ. Tôi bị ám ảnh bởi những âm thanh phát ra sau cánh cửa nhà tắm nhưng chẳng kể chuyện này kể với ai, ngay cả chồng. Tôi sợ nói ra điều này sẽ khiến anh nghĩ sai về tôi, rằng tôi đang nghĩ xấu bà.

Bài "Tiếng ân ái phát ra từ phòng tắm của mẹ chồng"
Theo Sao 24/7

Lấy trộm quần của đôi tình nhân đang ân ái phạm tội gì?

Lấy trộm quần của đôi tình nhân đang ân ái phạm tội gì?

Khi đôi nam nữ đang ân ái ở khu vực vắng người, Vương gọi chú ruột ra xem cảnh "nóng" rồi xông đến lấy chiếc quần dài của người phụ nữ.



Công an huyện Vĩnh Bảo (Hải Phòng) vừa cho biết, có một vụ án hy hữu xảy ra tại nghĩa trang thôn Nhân Mục, xã Nhân Hòa, huyện Vĩnh Bảo.

Theo tài liệu điều tra, tối 16/7, Trần Văn Vương (26 tuổi, ở xã Nhân Hòa, huyện Vĩnh Bảo, TP Hải Phòng) từ nhà đi qua khu vực nghĩa trang của thôn, phát hiện đôi nam nữ đang ân ái. Thấy cảnh "nóng", Vương gọi điện thoại cho chú ruột là Trần Văn Toản đến cùng xem.

Khi cảnh "nóng" sắp đến hồi kết thúc, Vương nảy sinh ý định lấy quần của đôi nam nữ.

Trong khi đôi nam nữ vẫn mặn nồng, Vương một mình ngang nhiên đi đến xông vào lấy chiếc quần dài của người phụ nữ. Mặc dù phát hiện có người nhưng vì sợ hãi và xấu hổ nên cả 2 nạn nhân chỉ biết vơ vội quần áo còn lại che cơ thể mà không có bất cứ phản ứng gì.

Nạn nhân được xác định là anh Hoà và chị Dung người địa phương. Sau khi cầu cứu được người nhà mang quần áo đến, nạn nhân đến cơ quan công an trình báo. Theo lời khai, Dung bị mất chiếc quần bên trong túi có chiếc điện thoại di động và gần 5 triệu đồng.

Sau khi củng cố tài liệu và chứng cứ, công an đã bắt khẩn cấp Trần Văn Vương. Vương khai nhận, nghĩ rằng nạn nhân sẽ xấu hổ không dám trình báo nên sau khi gây án còn bình tĩnh về nhà nằm xem ti vi như không hề có gì xảy ra…

Luật sư Nguyễn Văn Hướng (Đoàn luật sư Hà Nội) nhận định, theo đúng nội dung vụ án, chúng ta thấy rõ, hành vi của nghi can Vương có dấu hiệu vi phạm Bộ luật Hình sự trong nhóm tội chiếm đoạt tài sản. Tài sản bị chiếm đoạt khởi đầu là một chiếc quần, nhưng trong chiếc quần đó có 5 triệu đồng và một chiếc điện thoại, nên tài sản bị chiếm đoạt được tính là 5 triệu đồng và 1 chiếc điện thoại cùng một chiếc quần. Vấn đề là nghi can sẽ bị truy tố theo tội danh nào?

Theo ông Hướng, nghi can Vương có động cơ chiếm đoạt chiếc quần của chị Dung và chủ động chiếm đoạt. Chiếc quần có túi, trong túi ngoài tiền có điện thoại di động, là một vật cứng, vì vậy ngay khi cầm chiếc quần, nghi can Vương đã biết trong đó có tài sản lớn hơn chiếc quần. Nếu nghi can trêu đùa, nghi can phải trả lại tài sản trong quần, gồm tiền và điện thoại cho nạn nhân. Việc nghi can, chiếm đoạt hết tài sản trong chiếc quần và cả chiếc quần sau đó về nhà xem tivi, mặc cho nạn nhân không có quần, chứng tỏ nghi can ngay từ đầu đã cố tình chiếm đoạt toàn bộ tài sản của Dung.

Chị Dung và anh Hoà không mặc quần áo không phải là điều kiện khách quan, mà là nghi can Vương đã chọn thời điểm hai người khỏa thân, cướp quần, để khống chế nạn nhân, không cho nạn nhân chống cự và bảo vệ tài sản, để nghi can chiếm đoạt dễ dàng. Nghi can đã có mặt từ lâu, chứng kiến hai người tình tự, rồi ân ái, lúc đó nghi can mới ra tay. Với những dấu hiệu ấy, chúng ta có thể loại trừ nghi can phạm tội chiếm giữ tài sản trái phép mà dấu hiệu cướp tài sản hoặc công nhiên chiếm đoạt tài sản rõ hơn. Công nhiên chiếm đoạt tài sản có dấu hiệu đặc trưng là người phạm tội lợi dụng hoàn cảnh khách quan như thiên tai, hỏa hoạn, bị tai nạn, đang có chiến sự... để chiếm đoạt tài sản. Hoàn cảnh khách quan không phải do nạn nhân hay người phạm tội gây ra, làm cho nạn nhân lâm vào tình trạng không thể bảo vệ được tài sản của mình, nhìn thấy người phạm tội chiếm đoạt tài sản mà không làm gì được.

 Trong vụ án này, hai nạn nhân đang khỏa thân, bị cướp quần nên không chống cự được nghi can Vương chiếm đoạt tài sản. Nạn nhân không chống cự được không phải do hoàn cảnh khách quan mà là bị khống chế, không thể chống cự được. Nghi can Vương không phạm tội công nhiên chiếm đoạt tài sản mà là phạm tội cướp tài sản.

Hành vi cướp tài sản có đặc trưng: dùng vũ lực, đe dọa dùng vũ lực ngay tức khắc hoặc có hành vi khác làm cho người bị tấn công lâm vào tình trạng không thể chống cự được nhằm chiếm đoạt tài sản. Ngoài việc dùng vũ lực, đe dọa dùng vũ lực, còn bằng mọi cách thức, thủ đoạn, người phạm tội đã đưa nạn nhân vào một tình trạng không còn khả năng quản lý được tài sản như dùng ê te, các loại thuốc ngủ đầu độc nạn nhân, dùng dây chằng qua đường làm nạn nhân vấp ngã để cướp tài sản, hoặc đẩy nạn nhân vào tình thế không chống cự được để cướp tài sản…

 Như nội dung vụ án này, nghi can Vương đã cướp quần lúc các nạn nhân khỏa thân, đẩy nạn nhân vào tình thế không chống cự được. Trong vụ án này, nạn nhân không chống cự, bảo vệ được tài sản của mình là do thủ đoạn khống chế của nghi can. Rõ ràng, nghi can đã phạm tội cướp tài sản. Với số tài sản như trong vụ án này, nghi can sẽ bị truy tố theo khoản 1 điều 133 Bộ Luật Hình sự, tội danh: Cướp tài sản với hình phạt tù từ 3 năm đến 10 năm. Đối với anh Trần Văn Toản, nếu sau khi nghi can Vương cướp quần, phát hiện có tiền và điện thoại, nghi can Vương có báo, hoặc chia cho anh Toản, thì anh Toản có thể bị truy tố với vai trò đồng phạm tội danh Cướp tài sản.

Ý kiến bạn đọc: 
Trần Văn Nhu (huyện Vĩnh Bảo, TP Hải Phòng): Đây là một trò đùa ác ý mà nghi can không lường trước được hậu quả

Tôi nghĩ rằng, khi nghi can Vương thấy đôi nam nữ làm chuyện trai gái ở nghĩa trang thì nảy ra ý định đùa ác với đôi nam nữ này, nghi can nghĩ rằng lấy quần đi thì hai người sẽ rơi vào tình thế khó xử vì không có quần để đi về. Căn cứ để tôi đánh giá như vậy vì tôi tin rằng nghi can Vương không hề biết trước trong túi quần của người phụ nữ có tiền và điện thoại. Vì vậy không thể đánh giá động cơ của nghi can là cướp tài sản. Nhưng việc phát hiện thấy trong túi quần của người phụ nữ có tài sản mà nghi can lại không đem trả lại là hành vi vi phạm pháp luật. Hành vi này đã có dấu hiệu phạm tội theo tội danh: Chiếm giữ trái phép tài sản theo điều 141 Bộ Luật Hình sự với nội dung: Người nào cố tình không trả lại cho chủ sở hữu, người quản lý hợp pháp hoặc không giao nộp cho cơ quan có trách nhiệm tài sản có giá trị từ năm triệu đồng đến dưới hai trăm triệu đồng, cổ vật hoặc vật có giá trị lịch sử, văn hóa bị giao nhầm hoặc do mình tìm được, bắt được, sau khi chủ sở hữu, người quản lý hợp pháp hoặc cơ quan có trách nhiệm yêu cầu được nhận lại tài sản đó theo quy định của pháp luật, thì bị phạt cải tạo không giam giữ đến ba năm hoặc phạt tù từ ba tháng đến hai năm. Phạm tội chiếm giữ tài sản có giá trị từ hai trăm triệu đồng trở lên hoặc cổ vật, vật có giá trị lịch sử, văn hóa có giá trị đặc biệt, thì bị phạt tù từ một năm đến năm năm. Như vậy hậu quả nghiêm trọng đã đổ lên đầu người cố tình đùa ác mà anh ta không lường trước được.

Nguyễn Hùng Bách (TP Đồng Hới, Quảng Bình): Nghi can đã phạm tội công nhiên chiếm đoạt tài sản

Nghi can Vương đã lợi dụng hoàn cảnh hai đôi nam nữ đang ân ái để chiếm đoạt chiếc quần của người phụ nữ. Tình thế này, đôi nam nữ biết nhưng không thể ngăn cản nghi can chiếm đoạt chiếc quần trong đó có tài sản của mình. Nghi can Vương cũng không dùng vũ lực hoặc thủ đoạn gì khác để trấn áp, đe dọa hai nạn nhân để chiếm đoạt chiếc quần của chị Dung. Mặc dù không biết trước trong chiếc quần của chị Dung có tiền và điện thoại, nhưng nghi can đã có ý định lấy chiếc quần, chiếc quần cũng là tài sản và vì vậy nghi can có động cơ chiếm đoạt tài sản. Nghi can Vương đã phạm tội Công nhiên chiếm đoạt tài sản theo điều 137 Bộ Luật Hình sự. Tuy nhiên, tôi cho rằng để làm rõ hành vi phạm tội của nghi can Vương, cũng như căn cứ pháp lý để truy tố đối với nghi can này về tội gì, thì cần phải làm rõ việc trước khi có ý định lấy chiếc quần của nạn nhân, Vương lấy vì mục đích gì. Và có biết trong đó có tiền hay không? Việc Vương phát hiện trong túi quần của nạn nhân có tiền vào thời điểm nào…
Phương Thế Trang (huyện Thạch Thất, Hà Nội): Đã phạm tội cướp tài sản

Theo định nghĩa của tội cướp tài sản, người nào dùng vũ lực, đe dọa dùng vũ lực ngay tức khắc hoặc có hành vi khác làm cho người bị tấn công lâm vào tình trạng không thể chống cự được nhằm chiếm đoạt tài sản thì phạm tội cướp tài sản. Trong trường hợp này, nghi can biết nạn nhân trong tình thể không thể ngăn cản được hành vi của mình nên đã dùng thủ đoạn cướp quần của nạn nhân. Mặt khác, cướp chiếc quần là chủ ý của nghi can, như vậy động cơ của nghi can được xác định là cướp tài sản. Sau khi cướp chiếc quần thấy có tài sản, nhưng nghi can không trả lại, càng chứng minh không phải nghi can đùa để trêu chọc nạn nhân mà là hành vi cướp tài sản. Nghi can đã phạm tội theo điều 133 Bộ Luật Hình sự với tội danh Cướp tài sản. Với tội này, nghi can có thể bị phạt tù từ 3 năm đến chung thân, tử hình tùy theo tình tiết tăng nặng.

Cù Phong Ba (Thị trấn Sa Pa, Lào Cai): Chú của nghi can có phạm tội không?

Mặc dù đã được dư luận cảnh cáo rất nhiều, nhưng hiện tượng các đôi tình nhân tìm những nơi vắng vẻ để tình tự làm mồi cho những kẻ tội phạm ra tay vẫn còn khá phổ biến. Trường hợp anh Hoà và chị Dung xảy ra tại nghĩa trang, nơi vắng người qua lại, dẫu có kêu cứu cũng không ai nghe thấy, đúng là điều kiện cho những tội phạm gây án. Đây cũng là bài học cho các đôi tình nhân. Mặt khác, chúng tôi cũng đề nghị phải truy cứu trách nhiệm hình sự nghi can Trần Văn Toản, chú của nghi can Vương. Có mặt tại hiện trường, chứng kiến nghi can Vương cướp chiếc quần của chị Dung nhưng Trần Văn Toản không ngăn cản, không báo cho cơ quan chức năng. Với những dấu hiệu ấy, Trần Văn Toản có dấu hiệu của tội không tố giác tội phạm. Bên cạnh đó, cơ quan điều tra cũng cần xem xét khả năng đồng phạm của Trần Văn Toản với nghi can Vương về tội danh Cướp tài sản.
* Tên nạn nhân đã được thay đổi.
Theo An ninh Thủ đô

Đau đớn với kế hoạch “đúc con” trong âm thầm cho chồng

Đau đớn với kế hoạch “đúc con” trong âm thầm cho chồng
Sau 2 lần gần gũi với chồng tôi, chị giúp việc vẫn chưa cấn thai. Trong khi trái tim tôi vừa đau đớn vừa ẩn chứa bao mâu thuẫn. Tôi đang tự hỏi, liệu tôi có nên tiếp tục kế hoạch “đúc con” cho chồng khi mọi chuyện đã đến nước này rồi không?
 
Chào chị Quyên với tâm sự: “Anh ấy đang ngủ với em”!,

Sau khi đọc tâm sự của chị, tôi rất hiểu những bất an mà chị phải chịu. Tuy tôi không hẳn rơi vào hoàn cảnh như chị, nhưng khi đọc đến đoạn nửa đêm trở mình mà không thấy chồng nằm cạnh, biết rằng chồng đang ngủ bên một người phụ nữ khác, tôi đồng cảm sâu sắc với cảm xúc của chị lúc bấy giờ biết bao. Thế nhưng, chẳng biết trách ai được khi chính tay tôi lại là người đã dắt người phụ nữ khác lên giường cho chồng mình.
Tôi và chồng yêu nhau sâu đậm mới tiến tới hôn nhân. Chúng tôi rất lạc quan về tương lai và mong mỏi xây đắp mái ấm hạnh phúc vẹn tròn. Sự đời không được như người mong, dù tình cảm vợ chồng luôn tốt đẹp, yêu thương trân trọng nhau, nhưng cửa nhà lạnh lẽo vì đã gần 6 năm rồi, dù không kế hoạch gì nhưng tôi vẫn không có tin vui. Nguyên nhân cũng chỉ vì tôi bị bệnh phụ khoa khá nghiêm trọng. Và điều này nó ảnh hưởng rất nhiều tới quá trình thụ thai của tôi.

Mỗi lần phải đến bệnh viện phụ sản với tôi như một sự tra tấn cả thể xác và tâm hồn. Chưa khi nào tôi rời khỏi nơi ấy mà mắt không đỏ hoe. Tôi khóc vì lo lắng, vì tự ti, tủi nhục và ganh tị xé lòng trước các chị em đang mang trong người thai nhi nhỏ bé ẩn giấu trong chiếc bụng tròn căng hạnh phúc.

 Chị giúp việc thì mặc đầm ngủ của tôi, xức nước hoa của tôi, nằm trên giường của tôi và rên rỉ những âm thanh nhục dục đầy khoái cảm với chồng tôi (Ảnh minh họa)

Chồng tôi là một người đàn ông rất yêu vợ. Sau 3 năm hiếm muộn không rõ nguyên nhân, chúng tôi bắt đầu dắt díu nhau đi khám. Và biết được nguyên nhân do bị bệnh phụ khoa từ vợ, anh không một lời nào trách vợ. Thậm chí, anh luôn động viên tôi uống thuốc thang đều đặn và khám tái để bảo vệ sức khỏe bản thân, tạo tiền đề cho tin vui có con sau này của 2 vợ chồng.

Chính vì anh cứ đối tốt với tôi như vậy nên tôi càng thêm áy náy về bệnh tình của mình. Nhiều khi tôi có cảm giác như mình là một nhân viên năng lực quá kém, kéo lê cả bộ máy công ty đình trệ vậy. Trong khi đó, gia đình chồng tôi vốn là một công ty gia đình có quy mô khá lớn. Vì thế tôi biết chồng và nhà chồng rất coi trọng chuyện sinh con nối dõi kế thừa cơ nghiệp. Bởi thế, chồng đối xử như vậy, cảm giác tội lỗi và áp lực trong tôi ngày càng gia tăng.

Mỗi khi bên nhà chồng có người đến báo tin ai đó trong họ hàng vừa cấn thai, hay có đứa trẻ nào ra đời, mẹ chồng đều sang nhà thẳng thừng chẹp miệng với tôi rằng: “Phụ nữ mà không có con thì chẳng khác gì người giúp việc trong nhà cả”. Nhiều khi, khó ở trong người, bà còn nói đông nói tây không biết thời trẻ tôi có phải hạng con gái ăn chơi sa đọa không. Hoặc nhiều lúc bà nghi ngờ tôi đã uống thuốc tránh thai quá nhiều hay quan hệ bừa bãi mà giờ mãi vẫn không có tin vui. Bị hỏi xiên xẹo hoặc hỏi thẳng như thế, tôi cảm thấy nhục nhã và dày vò lắm!

Bản thân chồng tôi là người nghĩ thoáng, lại có tư tưởng tiến bộ nên anh không coi trọng chuyện nối nghiệp. Thấy mẹ anh sốt ruột như vậy, anh vẫn hay an ủi vợ rằng: “Vợ chồng mình không có con thì sau này con chị hai nối nghiệp công ty. Cháu chắt cũng là người nhà, cũng cùng huyết thống cả thôi”. Chính vì thế, nhiều lần, nghĩ mọi chuyện không thể đơn giản như vậy nên tôi từng bàn với chồng chuyện xin con nuôi. Anh thì chưa muốn như vậy còn mẹ chồng làm căng lên và nhất quyết không đồng ý.

Mẹ anh những lúc đó lại đến nhà đay nghiến tôi rằng: “Cứ tiếp tục thuốc men chạy chữa đi. Anh chị định để cơ nghiệp này về sau cho một đứa không cùng dòng máu thừa kế à. Anh chị có biết suy nghĩ không vậy?”.

Thật ra, không phải đến lúc mẹ chồng nói thẳng mặt như vậy tôi mới nghĩ thế. Mà ngay cả bản thân tôi, cũng không hoàn toàn tán thành ý kiến nhận con nuôi. Sau nhiều ngày nghĩ ngợi vì ám ảnh với những lời nhiếc móc của mẹ chồng, tôi đã lập ra một kế hoạch. Kế hoạch này chỉ có tôi và chị giúp việc trong nhà tôi biết. Chồng tôi tuy là nhân vật chính của kế hoạch này nhưng lại không hề biết chút gì về kế hoạch đặc biệt này.

Chẳng là, do ban ngày cả vợ chồng đều đã đi làn nên mọi việc ở nhà tôi nhờ cậy vào cả giúp việc. Hơn nữa, giúp việc của gia đình tôi cũng là một người chị họ xa dưới quê của tôi. Chị năm nay 36 tuổi nhưng tính tình hiền hậu và không chồng con. Chị đã ở với vợ chồng tôi từ hai năm nay, tính tình chị thế nào tôi hiểu rất rõ.
Tôi đã bàn bạc với chị, kể rõ sự tình của tôi và mong chị vì tình nghĩa hãy giúp tôi ngủ với chồng tôi để mau có một đứa trẻ bế ẵm. Bù lại, tôi sẽ gửi chị một khoản tiền đủ lớn để sau đó chị có thể về quê mua mảnh đất nhỏ, bán hàng mưu sinh đến tận cuối đời.

Tôi biết đây là một yêu cầu điên rồ, nhưng nếu mọi người không ở hoàn cảnh của tôi, sẽ không thể nào hiểu được cái bước đường cùng của một phụ nữ hiếm muộn nhưng khát khao mang lại hạnh phúc trọn vẹn cho người đàn ông của mình. Tất nhiên, chị giúp việc không đồng ý. Song vì tôi cứ quỳ lạy, khóc lóc van xin chị 2 hôm liền, cuối cùng chị đã mủi lòng.

Sau khi chị giúp việc nhận lời, tôi bắt đầu tiến hành kế hoạch ngay tối đó. Đi làm về, là tôi lao vào dọn rượu và món nhắm ngon để chuốc chồng say. Tôi cố tình kích thích anh để anh nổi hứng rồi cầm tay anh, dắt vào phòng ngủ. Kế đến, tôi còn cầm tay chính người giúp việc nhà mình, đưa lên giường với anh rồi lẳng lặng ra ngoài đóng cửa để 2 người “vui vẻ”.

Ở bên ngoài, tôi vừa buồn vừa đau lòng lại vừa háo hức chờ mong. Chị giúp việc thì mặc đầm ngủ của tôi, xức nước hoa của tôi, nằm trên giường của tôi và rên rỉ những âm thanh nhục dục đầy khoái cảm với chồng tôi. Còn tôi từ lúc đẩy chị giúp việc lại bên chồng, ra ngoài cửa, tôi ngồi bệt xuống và chỉ biết cắt chặt áo khóc lả đi.

Cứ sau mỗi lần “chinh chiến” với chồng tôi xong, chị giúp việc sẽ bước ra ngay để tôi vào nằm tiếp bên cạnh chồng nhằm “dàn cảnh” để anh không mảy may nghi ngờ nếu có tỉnh giấc. Hoặc sáng ra ngủ dậy thấy tôi nằm cạnh, anh vẫn nghĩ rằng đã ân ái với vợ.

Đã 2 lần như thế, tôi phải tự mình tạo điều kiện cho giúp việc gần gũi với chồng mình. Lần nào tôi cũng thấy đau đớn khủng khiếp. Khi nằm bên chồng, biết rất rõ anh vừa sung mãn với một người phụ nữ khác không phải là tôi, lại ngay tại vị trí tôi đang nằm, tôi thấy ghê tởm anh, ghê tởm bản thân mình.

Đã 2 lần như thế, tôi phải tự mình tạo điều kiện cho giúp việc gần gũi với chồng mình. Lần nào tôi cũng thấy đau đớn khủng khiếp (Ảnh minh họa)

Ám ảnh hơn với tôi còn là những tối tôi không “dàn dựng”, không chuốc anh say, không cầm tay chỉ lối giúp việc lên giường với anh, là y như rằng chồng tôi cũng thủ thỉ đòi gần gũi vì anh bảo muốn có lại cảm giác lên đỉnh tuyệt vời như đêm trước. Tôi bàng hoàng, anh thật sự đã thăng hoa như vậy trong cơn say khi lên giường với giúp việc nhà chúng tôi sao?

Hiện tại, sau 2 lần gần gũi với chồng tôi, chị giúp việc vẫn chưa cấn thai. Trong khi trái tim tôi vừa đau đớn vừa ẩn chứa bao mâu thuẫn. Tôi đang tự hỏi, liệu tôi có nên tiếp tục kế hoạch “đúc con” cho chồng khi mọi chuyện đã đến nước này rồi không? Nếu mai này biết được chuyện tày trời này, anh có tha thứ cho người vợ khát con này không?

Theo Afamily.vn