Theo danh ca Lan Ngọc, ngày xưa với giọng như Đàm Vĩnh Hưng và cả những
ca sỹ nổi tiếng khác hiện nay thì chỉ hát đám cưới hay hát mấy chỗ nhỏ
nhỏ.
Theo dõi bài phỏng vấn dậy sóng làng nhạc của nhạc sỹ
Nguyễn Ánh và phản pháo của Đàm Vĩnh Hưng trên Báo Điện tử VTC News,
danh ca Lan Ngọc quyết định lên tiếng để góp một tiếng nói khách quan, trung thực về giới nghệ sỹ và đời sống âm nhạc hiện nay.
Chia sẻ trực tiếp với phóng viên VTC News vào tối 26/8, danh ca Lan
Ngọc không muốn gọi là danh ca mà bà muốn gọi là ca sỹ một cách bình
thường dù bà là ca sỹ rất nổi tiếng Sài Gòn trước 1975, được đánh giá là
'thanh sắc vẹn toàn'. Ở tuổi gần 60 với hơn 40 năm tuổi nghề, bà vẫn đi
hát và theo dõi đời sống âm nhạc Việt hiện nay.
Theo tôi
thấy, những lời nói của nhạc sỹ Nguyễn Ánh 9 là chính xác chứ không có
gì là sai hết! Một người nhạc sỹ chân chính, biết sáng tác, có bề dày về
trình độ hiểu biết âm nhạc như ông đã dám nói thẳng không ngại đụng
chạm.
Nhiều người cũng biết vậy nhưng họ ngại nói vì sợ đụng
chạm. Dĩ nhiên sự thật mất lòng, ai cũng thích người ta khen mình chứ
không thích bị chê. Cái chê của nhạc sỹ Nguyễn Ánh 9 cũng không có gì là
ghê gớm, đó là sự thật. Nói thẳng ra, ông Nguyễn Ánh 9 chỉ nói về một
số cái tên lớn, chứ nhiều người khác tôi cũng thấy họ hát không chấp
nhận được.
Với tôi, nhạc sỹ Nguyễn Ánh 9 là người anh, người
thầy từng tập bài hát cho tôi, Khánh Ly, Hồng Vân…ngày xưa. Ông có tính
tình hiền lành. Giờ ông ấy già rồi mà bị Đàm Vĩnh Hưng nói vậy, thành ra
chắc ông ấy cũng đang rất đau buồn lúc này dù nói sự thật.
Tôi không có ác cảm gì, cũng quý Đàm Vĩnh Hưng nhưng Đàm Vĩnh Hưng tính
bốc đồng, thích nói gì thì nói mà không nghĩ đến hậu quả của lời nói. Ai
góp ý thì mình nên nghe, giá mà Đàm Vĩnh Hưng biết nghe thôi, đừng nói
gì nữa!
Một người bé là Đàm Vĩnh Hưng phản ứng với một nhạc
sỹ lão làng như ông Nguyễn Ánh 9, bảo ông ấy là ngụy quân tử, kịch sỹ,
đeo mặt nạ… như thế là không được. Với người lớn, bậc cha chú như thế
thì dù đúng hay sai mà nói như vậy đều là hỗn.
Đàm Vĩnh Hưng
là nghệ sỹ nổi tiếng rồi, được tổ đãi đi hát kiếm ra tiền. Nếu xét về
nghệ thuật thì cách hát của Đàm Vĩnh Hưng, những người làm nghệ thuật họ
không chấp nhận nhưng mà hát như vậy vẫn có khán giả xem, hâm mộ nhiều
như vậy là trời cho, đâu cần phản ứng vậy?
Đàm Vĩnh Hưng đang ở
tuốt trên cao, mà ông ấy cho xuống dưới thành ra tự ái nổi lên. Nếu có
trình độ thì im lặng, không nên nói gì hết mà phải nghĩ ‘Bố Ánh có nhận
xét vậy cũng kệ, con vẫn đi hát, con vẫn kiếm tiền được nhiều, con vẫn
có nhiều người hâm mộ…’ thì nó đẹp hơn những lời nói nặng nề như vậy.
Tôi thấy là mỗi người có một tính,một phản ứng khác nhau. Tôi chưa biết
những ca sỹ sau này có phản ứng như Đàm Vĩnh Hưng hay hơn nữa không,
tùy theo trình độ văn hóa của họ nhưng tôi nghĩ không nên.
Nếu
tôi là Đàm Vĩnh Hưng tôi không nói gì hết, có tức quá thì tới nhà mời
‘Bố Chín’ đi uống café, tâm sự ‘Bố ơi, con rất thương bố và bố cũng rất
thương con mà sao bố nói con nặng thế, rớt xuống hạng C luôn’, thì ông
ấy chắc cũng ‘thôi thì bố nhận xét lỡ lời…’.
Là người ngoài
cuộc nhưng tôi thấy rất buồn. Giờ Đàm Vĩnh Hưng muốn nói gì thì nói khi
nóng lên, nhưng có thể một tuần, một tháng sau, Đàm Vĩnh Hưng nghĩ lại
mới nhận ra. Có thể bây giờ Đàm Vĩnh Hưng chưa hối hận nhưng 10 năm sau,
khi qua tuổi bồng bột, lớn rồi mới học hỏi được nhiều. Bây giờ, coi vậy
chứ Đàm Vĩnh Hưng hãy còn trẻ, còn non, hiếu thắng lắm!
Tôi
nói thật, với những ca sỹ trẻ bây giờ, nếu như họ ở ngày xưa thì không
thể nào hot được. Nhiều ca sỹ giờ hot lắm nhưng tôi nghe không được,
chất giọng không có, chỉ được cái nhảy, đẹp, trẻ.
Ngày xưa,
nói thẳng không phải chỉ Đàm Vĩnh Hưng mà những giọng nổi tiếng khác nữa
chỉ hát đám cưới hay hát mấy chỗ nhỏ nhỏ. Đàm Vĩnh Hưng không xấu trai,
ăn mặc cũng được nhưng đôi khi quá lố. Về giọng, Đàm Vĩnh Hưng chưa
phải là gì ghê gớm, nhưng cũng có giọng lạ. Ca sỹ mỗi người mỗi giọng,
dở nhưng cũng có người thích ăn đồ dở, đó là chuyện bình thường.
Trước đây thế hệ chúng tôi, những nghệ sỹ không bao giờ phản ứng như
vậy vì rất có tôn ti trật tự. Một người ca sỹ đàn chị đi trước dù không
có tên tuổi nhưng những ca sỹ đi sau nổi tiếng hơn vẫn phải chào đàng
hoàng khi gặp.
Bây giờ, nhiều ca sỹ trẻ đôi khi không có văn
hóa dù họ được cắp sách đến trường. Thành ra, gặp tôi họ cũng giương cặp
mắt lên dòm. Ví dụ họ quá nhỏ không biết tôi là ai thì cũng phải biết
chào, không lẽ tôi lớn tuổi thế này mà phải chào trước à?
Ca sỹ
trẻ nhiều người được cha mẹ, thầy cô dạy dỗ nhưng không tiếp thu. Ngày
xưa, nghệ sỹ có trật tự đâu ra đó. Ca sỹ gặp nhạc sỹ, nhạc công khi chưa
lên sân khấu hát cũng phải chào thưa chú, thưa anh và lên hát xong,
giới thiệu người khác thì cũng phải chào chú, chào anh rồi đi, chứ không
phải hát xong là xách chiếc bóp nghênh mặt lên đi luôn không biết thiên
hạ xung quanh là ai như một số ca sỹ trẻ giờ.
Nhận xét thẳng
thắn của nhạc sỹ Nguyễn Ánh 9 đáng để những người làm âm nhạc suy nghĩ
lại. Làm nghệ sỹ, ca sỹ, nhạc sỹ bây giờ hát dễ dãi quá. Hãy so sánh
những nhạc sỹ sáng tác ngày xưa và nhạc sỹ bây giờ.
Ngày xưa,
người nhạc sỹ tâm huyết sáng tác bằng cảm xúc thật, thành ra âm nhạc của
họ đi vào lòng người. Những ca khúc của các nhạc sỹ nổi tiếng từ trước
1975 như Đoàn Chuẩn, Từ Linh, Văn Cao, Doãn Mẫn, Đỗ Nhuận, Ngô Thụy
Miên, Từ Công Phụng… người ta vẫn hát tới giờ. Sau 1975, những ca khúc
của nhiều nhạc sỹ cũng đi vào lòng người ta, để đời đến giờ và trăm năm
sau vẫn tồn tại.
Giờ, có nhiều bài hát nổi lên vài năm rồi sau
đó im ắng, nhiều bài không có gì hay mà đứng đầu bảng này bảng kia. Các
nhạc sỹ trẻ hiện nay phải nhìn lại mình khi sáng tác những bài tầm bậy
tầm bạ. Họ sáng tác lời ngô nghê, ngốc nghếch mà cũng lăng xê lên. Bây
giờ, đa số họ sáng tác theo đơn đặt hàng kiếm tiền chứ không phải bằng
xúc cảm trong người như những nhạc sỹ ngày xưa nên dĩ nhiên là những bài
tồi.
Từ khâu sáng tác, nhiều bài giờ nghe rất rẻ tiền, sân
khấu thì bày lên như ngoài vỉa hè với đủ trà đá, sữa chanh, hút thuốc
lá…đâu cần phải vậy? Nhiều bài hát giờ nhí nhố, tựa đề gây sốc, đó không
phải là nghệ thuật. Đúng ra, nhà nước phải không cho phát hành những
bài như vậy để đám con nít nghe bị nhiễm tầm bậy tầm bạ.
Cách
đây vài năm, ca sỹ toàn hát lipsync (hát nhép - PV) và chỉ đứng nhảy
nhảy. Còn giới nghệ sỹ như lớp chúng tôi, hát không bao giờ lipsync, hát
thật và bằng giọng trời cho, nội tâm theo bài hát của nhạc sỹ. Người
nhạc sỹ đưa xúc cảm thật vào bài hát và người ca sỹ truyền tải lại lần 2
và mới đến khán giả.
danh ca Lan Ngoc
Ca sỹ bây giờ nhờ
nhiều công nghệ thu âm, hát chưa được một câu lại phải dừng để sửa chứ
không như ngày trước. Trước chúng tôi hát, chỉ cần nhạc công đánh non
một nốt hay ca sỹ hát sai một nốt là phải hát từ đầu đến cuối để thu
lại. Vì vậy, ca sỹ phải hát tốt. Bây giờ như vậy, các ca sỹ không hát
được đâu!
Nói thẳng ra, Thanh Lam giọng tốt và nhiều ca sỹ
ngoài Bắc giọng hát tốt vì họ phát âm không sai, không bị đớt nhưng
nhiều khi không hiểu sao họ lên hát lại làm quá lố. Chẳng hạn như bài
hát Phôi pha của Trịnh Công Sơn thì ca sỹ hát bình thường thôi cũng rất
hay, đâu cần phải ngồi bệt xuống sân khấu mà hát như người lên đồng,
không cần phải ấn tượng bằng cách này cách kia mà hãy bằng giọng hát của
mình.
Thành ra, nhạc sỹ Nguyễn Ánh 9 nói vậy cũng đúng thôi,
lo về kỹ thuật quá làm bài hát không còn xúc cảm. Nhưng vì báo chí cứ
đăng lên họ là diva nên mới vậy.
Diva của nước ngoài họ giỏi kinh khủng lắm nhưng đếm trên đầu ngón tay, họ cũng chỉ có vài diva.
Còn Việt Nam thì diva, danh ca, ông hoàng, nữ hoàng, bà chúa… nhiều, tự
các nhà báo lăng xê nói trên trời quá! Nếu một ca sỹ chân chính, dù
xứng được như vậy cũng phải sợ những từ “đao to búa lớn” thế lắm.
Mình cứ hát thực bằng trái tim, bằng giọng hát thật khiến khán giả nghe phải rung động. Đó mới là một người ca sỹ đích thực.
Bây giờ mặc hở hang, đưa cái này cái kia lên rồi được báo chí lăng xê là nổi tiếng.
Tôi nói xin lỗi, bây giờ có tiền cũng nổi tiếng, mời nhà báo này nhà
báo nọ tới nhà hàng ăn uống rồi đưa phong bì là được lên báo. Báo chí
thổi phồng, đưa lên quá cộng thêm fan hâm mộ cuồng làm người nghệ sỹ ngộ
nhận tưởng là mình hát hay quá.
Trong âm nhạc và nghệ thuật
nói chung bây giờ, rất thiếu những nhà phê bình. Có thể họ chán nản,
buồn bã không muốn nói tới nữa. Nhiều khi, những ông nhạc sỹ có phê bình
nhưng chỉ ngồi nói với nhau vì họ không muốn mích lòng, động chạm người
khác như ông nhạc sỹ Nguyễn Ánh 9 giờ vậy.