Showing posts with label cưỡng bức. Show all posts
Showing posts with label cưỡng bức. Show all posts

Tin nhắn cuối cùng gửi mẹ của cô gái giết kẻ cưỡng hiếp mình

Tin nhắn cuối cùng gửi mẹ của cô gái giết kẻ cưỡng hiếp mình
Không muốn bị mục rữa trong đất, Reyhaneh Jabbari, 26 tuổi, người phụ nữ Iran bị treo cổ hôm 25/10 vì tội giết kẻ hãm hiếp mình, bày tỏ nguyện vọng hiến tặng nội tạng cho những ai cần, trong tin nhắn thoại cuối cùng gửi mẹ.
 
4-2811-1414473170.jpg
Bức ảnh chụp hôm 15/12/2008, khi Reyhaneh Jabbari tự bào chữa cho mình trong phiên tòa đầu tiên cáo buộc cô giết một cựu nhân viên tình báo Iran tại Tehran. Ảnh: AFP.

Jabbari bị hành hình ở nhà tù Evin, phía tây bắc thủ đô Tehran của Iran, vì tội giết một nhân viên tình báo năm 2009 bằng dao nhíp. Trước đó, Jabbari khẳng định người đàn ông này đã cố cưỡng hiếp cô.

Trong tin nhắn gửi mẹ, bà Sholeh, Reyhaneh kể về việc phải đối mặt với án tử hình vì tội tự vệ chống lại người đàn ông cố làm nhục mình. Reyhaneh cũng dặn mẹ hãy hiến các bộ phận cơ thể mình sau khi cô qua đời. Cô nói trong tin nhắn thoại, được Hội đồng Quốc gia kháng chiến Iran dịch ra, bằng một giọng bình tĩnh.
"Mẹ thân yêu, hôm nay con nhận ra rằng giờ đã tới lượt con đối mặt với Qisas (luật trừng phạt của Iran). Con đau lòng khi tại sao mẹ không để con biết mình đã chạm tới trang cuối trong cuốn sách cuộc đời. Mẹ không nghĩ rằng con nên biết sao? Mẹ có biết con xấu hổ thế nào khi mẹ buồn", Reyhaneh chia sẻ.

"Nếu cái đêm đen tối đó con bị giết, thân thể con bị ném vào một góc nào đó của thành phố này, và sau vài ngày, cảnh sát sẽ đưa mẹ tới văn phòng của nhân viên điều tra để nhận dạng thi thể con. Tại đó, mẹ cũng sẽ nhận ra rằng con bị cưỡng hiếp. Kẻ giết người sẽ chẳng bao giờ bị lôi ra ánh sáng khi chúng ta không có sức mạnh và sự giàu có của chúng. Sau đó, mẹ lại phải tiếp tục cuộc sống của mình trong đau đớn và xấu hổ. Vài năm sau, mẹ sẽ chết vì nỗi đau đó", Times of India trích lời Reyhaneh.

"Nhưng lời nguyền của số phận đã thay đổi. Thân thể con không bị ném một xó nào mà là ném thẳng vào trong tù, giữa những bức tường chắc chắn, cô độc như trong một nấm mồ".

"Hãy cho đó là số phận và đừng than vãn. Mẹ biết chắc rằng cái chết không phải là đích cuối của cuộc đời", Reyhaneh tâm sự.

5-9002-1414473170.jpg
Bà Sholeh, mẹ Jabbari. Ảnh: Twitter.

Reyhaneh nhớ lại những lời mẹ dạy trước kia rằng ai đó đến với thế giới này để có được một sự trải nghiệm và học một bài học. Mỗi người sinh ra đều gánh một trách nhiệm trên vai. Cô học được rằng đôi lúc ai đó cũng phải chiến đấu. Tuy nhiên, khi sự việc xảy ra với mình, những lời mẹ dạy không giúp được bản thân cô. Việc xuất hiện trước tòa biến cô trở thành một kẻ giết người máu lạnh và kẻ phạm tội tàn nhẫn. Nhưng "con không rơi nước mắt, không cầu xin".

Nguyện vọng trước lúc chết của Reyhaneh là được hiến nội tạng vì "không muốn bị mục rữa dưới đất".
"Con không muốn đôi mắt hay trái tim trẻ trung của mình thành cát bụi. Vậy nên ngay khi con bị treo cổ, trái tim, thận, mắt, xương và bất cứ thứ gì của con có thể cấy ghép được, hãy mang chúng đi khỏi thi thể con và tặng cho ai đó cần chúng như một món quà. Con không muốn người nhận biết tên mình, mua tặng con hoa hay thậm chí cầu nguyện cho con", Reyhaneh nhắn nhủ mẹ.

Nhà thiết kế nội thất trên không đành lòng khi mẹ đến trước mộ mình đau khổ và khóc than hay mặc bộ đồ đen cho mình. Điều tốt nhất cho mẹ, theo Reyhaneh, là hãy quên những ngày khó khăn của cô đi. "Hãy mang con đi cùng gió", Reyhaneh nói.

Reyhaneh tin tưởng rằng ở một thế giới khác, cô và mẹ sẽ là người buộc tội còn những kẻ khác là kẻ bị buộc tội.

"Con muốn ôm mẹ đến tận lúc chết. Con yêu mẹ. Reyhaneh, ngày 1/4/2014", Reyhaneh gửi lời nhắn đến mẹ.

Bài "Tin nhắn cuối cùng gửi mẹ của cô gái giết kẻ cưỡng hiếp mình"
Theo Bình Minh - Vnexpress
(Nguồn Times of India)

Hành khách dửng dưng nhìn cô gái bị cưo trên xe buýt

Hành khách dửng dưng nhìn cô gái bị cưo trên xe buýt
Đám đông thờ ơ trước cảnh cô gái trẻ kêu khóc khi bị giở trò đồi bại, nếu không có bác tài xế dũng cảm thì cô gái đã bị cưỡng bức.

Tối 4/7, trên chiếc xe buýt số 27 của thành phố Phúc Châu (tỉnh Phúc Kiến, Trung Quốc), một người đàn ông trung niên xâm hại tình dục trắng trợn cô gái trẻ ngồi cùng xe. Tài xế vội vã dừng xe ngăn cản, hét 5 lần “mau đến giúp cô ấy” nhưng hành khách vẫn bàng quan.

Khi xe buýt đang chạy, người đàn ông họ Trần, 57 tuổi, ở thị xã Trường Lạc, bỗng đứng dậy đi đến chỗ cô gái xinh xắn tầm 20 tuổi ngồi hàng ghế cuối, mở hai chân ngồi lên đùi cô gái. Cô gái phản kháng, bị ngã xuống lối đi giữa hai hàng ghế, người đàn ông này đã khống chế nạn nhân, ngồi lên người cô và bắt đầu giở trò.

 

Người đàn ông đồi bại mặc quần cộc sáng màu ngang nhiên tấn công cô gái trẻ trên xe buýt. Hình ảnh được camera giám sát ghi lại.

Tài xế xe buýt họ Âu Dương, 55 tuổi, hét lên 5 lần “mau giúp cô ấy”, nhưng không hành khách nào tiến lên giúp đỡ, mặc cô gái kêu khóc cầu cứu. Tài xế vội dừng xe, đóng cửa đề phòng kẻ gian chạy mất, nhảy xuống lôi kéo tên này, tiếp tục kêu gọi giúp đỡ. Tuy vậy, các hành khách gần đó hoặc ngồi im bất động hoặc chạy về đầu xe, tìm cách mở cửa xuống.

Khi tài xế Âu Dương kêu “mau tóm lấy tay hắn, đè hắn xuống”, một thanh niên đeo kính đứng dậy, đồng thời đẩy một người đàn ông trung niên ngồi phía trước, ý bảo cả hai cùng xông tới. Người nọ chỉ tiến lên mấy bước rồi lại lùi về. Cuối cùng, tài xế và thanh niên đeo kính hợp sức khống chế kẻ xâm hại và báo cảnh sát.

 

Bác tài kể lại sự việc xảy ra trên xe, trong ảnh nhỏ là cảnh vật lộn giữa bác tài và tên yêu râu xanh. Công ty vận tải đang đề xuất trao tặng danh hiệu dũng cảm làm việc nghĩa cho tài xế để khuyến khích người dân.

Khi sự việc được báo chí đăng tải, hàng trăm nghìn cư dân mạng đã theo dõi và bình luận tại một chủ đề được mở trên mạng xã hội. Rất nhiều người ca ngợi sự dũng cảm của tài xế Âu Dương, nếu không có ông, cô gái chắc hẳn đã bị cưỡng bức trước mắt bao nhiêu người.

Bên cạnh đó, sự thờ ơ của các hành khách cũng khiến cộng đồng phẫn nộ. Một bạn bày tỏ: “Xã hội hiện nay dửng dưng, lạnh lùng đến vô cảm. Giả sử mẹ, vợ, chị em, bạn gái của những người đó cũng gặp tình huống như vậy mà không ai giúp đỡ thì họ sẽ nghĩ thế nào?”.