Showing posts with label con. Show all posts
Showing posts with label con. Show all posts

Đau đớn với kế hoạch “đúc con” trong âm thầm cho chồng

Đau đớn với kế hoạch “đúc con” trong âm thầm cho chồng
Sau 2 lần gần gũi với chồng tôi, chị giúp việc vẫn chưa cấn thai. Trong khi trái tim tôi vừa đau đớn vừa ẩn chứa bao mâu thuẫn. Tôi đang tự hỏi, liệu tôi có nên tiếp tục kế hoạch “đúc con” cho chồng khi mọi chuyện đã đến nước này rồi không?
 
Chào chị Quyên với tâm sự: “Anh ấy đang ngủ với em”!,

Sau khi đọc tâm sự của chị, tôi rất hiểu những bất an mà chị phải chịu. Tuy tôi không hẳn rơi vào hoàn cảnh như chị, nhưng khi đọc đến đoạn nửa đêm trở mình mà không thấy chồng nằm cạnh, biết rằng chồng đang ngủ bên một người phụ nữ khác, tôi đồng cảm sâu sắc với cảm xúc của chị lúc bấy giờ biết bao. Thế nhưng, chẳng biết trách ai được khi chính tay tôi lại là người đã dắt người phụ nữ khác lên giường cho chồng mình.
Tôi và chồng yêu nhau sâu đậm mới tiến tới hôn nhân. Chúng tôi rất lạc quan về tương lai và mong mỏi xây đắp mái ấm hạnh phúc vẹn tròn. Sự đời không được như người mong, dù tình cảm vợ chồng luôn tốt đẹp, yêu thương trân trọng nhau, nhưng cửa nhà lạnh lẽo vì đã gần 6 năm rồi, dù không kế hoạch gì nhưng tôi vẫn không có tin vui. Nguyên nhân cũng chỉ vì tôi bị bệnh phụ khoa khá nghiêm trọng. Và điều này nó ảnh hưởng rất nhiều tới quá trình thụ thai của tôi.

Mỗi lần phải đến bệnh viện phụ sản với tôi như một sự tra tấn cả thể xác và tâm hồn. Chưa khi nào tôi rời khỏi nơi ấy mà mắt không đỏ hoe. Tôi khóc vì lo lắng, vì tự ti, tủi nhục và ganh tị xé lòng trước các chị em đang mang trong người thai nhi nhỏ bé ẩn giấu trong chiếc bụng tròn căng hạnh phúc.

 Chị giúp việc thì mặc đầm ngủ của tôi, xức nước hoa của tôi, nằm trên giường của tôi và rên rỉ những âm thanh nhục dục đầy khoái cảm với chồng tôi (Ảnh minh họa)

Chồng tôi là một người đàn ông rất yêu vợ. Sau 3 năm hiếm muộn không rõ nguyên nhân, chúng tôi bắt đầu dắt díu nhau đi khám. Và biết được nguyên nhân do bị bệnh phụ khoa từ vợ, anh không một lời nào trách vợ. Thậm chí, anh luôn động viên tôi uống thuốc thang đều đặn và khám tái để bảo vệ sức khỏe bản thân, tạo tiền đề cho tin vui có con sau này của 2 vợ chồng.

Chính vì anh cứ đối tốt với tôi như vậy nên tôi càng thêm áy náy về bệnh tình của mình. Nhiều khi tôi có cảm giác như mình là một nhân viên năng lực quá kém, kéo lê cả bộ máy công ty đình trệ vậy. Trong khi đó, gia đình chồng tôi vốn là một công ty gia đình có quy mô khá lớn. Vì thế tôi biết chồng và nhà chồng rất coi trọng chuyện sinh con nối dõi kế thừa cơ nghiệp. Bởi thế, chồng đối xử như vậy, cảm giác tội lỗi và áp lực trong tôi ngày càng gia tăng.

Mỗi khi bên nhà chồng có người đến báo tin ai đó trong họ hàng vừa cấn thai, hay có đứa trẻ nào ra đời, mẹ chồng đều sang nhà thẳng thừng chẹp miệng với tôi rằng: “Phụ nữ mà không có con thì chẳng khác gì người giúp việc trong nhà cả”. Nhiều khi, khó ở trong người, bà còn nói đông nói tây không biết thời trẻ tôi có phải hạng con gái ăn chơi sa đọa không. Hoặc nhiều lúc bà nghi ngờ tôi đã uống thuốc tránh thai quá nhiều hay quan hệ bừa bãi mà giờ mãi vẫn không có tin vui. Bị hỏi xiên xẹo hoặc hỏi thẳng như thế, tôi cảm thấy nhục nhã và dày vò lắm!

Bản thân chồng tôi là người nghĩ thoáng, lại có tư tưởng tiến bộ nên anh không coi trọng chuyện nối nghiệp. Thấy mẹ anh sốt ruột như vậy, anh vẫn hay an ủi vợ rằng: “Vợ chồng mình không có con thì sau này con chị hai nối nghiệp công ty. Cháu chắt cũng là người nhà, cũng cùng huyết thống cả thôi”. Chính vì thế, nhiều lần, nghĩ mọi chuyện không thể đơn giản như vậy nên tôi từng bàn với chồng chuyện xin con nuôi. Anh thì chưa muốn như vậy còn mẹ chồng làm căng lên và nhất quyết không đồng ý.

Mẹ anh những lúc đó lại đến nhà đay nghiến tôi rằng: “Cứ tiếp tục thuốc men chạy chữa đi. Anh chị định để cơ nghiệp này về sau cho một đứa không cùng dòng máu thừa kế à. Anh chị có biết suy nghĩ không vậy?”.

Thật ra, không phải đến lúc mẹ chồng nói thẳng mặt như vậy tôi mới nghĩ thế. Mà ngay cả bản thân tôi, cũng không hoàn toàn tán thành ý kiến nhận con nuôi. Sau nhiều ngày nghĩ ngợi vì ám ảnh với những lời nhiếc móc của mẹ chồng, tôi đã lập ra một kế hoạch. Kế hoạch này chỉ có tôi và chị giúp việc trong nhà tôi biết. Chồng tôi tuy là nhân vật chính của kế hoạch này nhưng lại không hề biết chút gì về kế hoạch đặc biệt này.

Chẳng là, do ban ngày cả vợ chồng đều đã đi làn nên mọi việc ở nhà tôi nhờ cậy vào cả giúp việc. Hơn nữa, giúp việc của gia đình tôi cũng là một người chị họ xa dưới quê của tôi. Chị năm nay 36 tuổi nhưng tính tình hiền hậu và không chồng con. Chị đã ở với vợ chồng tôi từ hai năm nay, tính tình chị thế nào tôi hiểu rất rõ.
Tôi đã bàn bạc với chị, kể rõ sự tình của tôi và mong chị vì tình nghĩa hãy giúp tôi ngủ với chồng tôi để mau có một đứa trẻ bế ẵm. Bù lại, tôi sẽ gửi chị một khoản tiền đủ lớn để sau đó chị có thể về quê mua mảnh đất nhỏ, bán hàng mưu sinh đến tận cuối đời.

Tôi biết đây là một yêu cầu điên rồ, nhưng nếu mọi người không ở hoàn cảnh của tôi, sẽ không thể nào hiểu được cái bước đường cùng của một phụ nữ hiếm muộn nhưng khát khao mang lại hạnh phúc trọn vẹn cho người đàn ông của mình. Tất nhiên, chị giúp việc không đồng ý. Song vì tôi cứ quỳ lạy, khóc lóc van xin chị 2 hôm liền, cuối cùng chị đã mủi lòng.

Sau khi chị giúp việc nhận lời, tôi bắt đầu tiến hành kế hoạch ngay tối đó. Đi làm về, là tôi lao vào dọn rượu và món nhắm ngon để chuốc chồng say. Tôi cố tình kích thích anh để anh nổi hứng rồi cầm tay anh, dắt vào phòng ngủ. Kế đến, tôi còn cầm tay chính người giúp việc nhà mình, đưa lên giường với anh rồi lẳng lặng ra ngoài đóng cửa để 2 người “vui vẻ”.

Ở bên ngoài, tôi vừa buồn vừa đau lòng lại vừa háo hức chờ mong. Chị giúp việc thì mặc đầm ngủ của tôi, xức nước hoa của tôi, nằm trên giường của tôi và rên rỉ những âm thanh nhục dục đầy khoái cảm với chồng tôi. Còn tôi từ lúc đẩy chị giúp việc lại bên chồng, ra ngoài cửa, tôi ngồi bệt xuống và chỉ biết cắt chặt áo khóc lả đi.

Cứ sau mỗi lần “chinh chiến” với chồng tôi xong, chị giúp việc sẽ bước ra ngay để tôi vào nằm tiếp bên cạnh chồng nhằm “dàn cảnh” để anh không mảy may nghi ngờ nếu có tỉnh giấc. Hoặc sáng ra ngủ dậy thấy tôi nằm cạnh, anh vẫn nghĩ rằng đã ân ái với vợ.

Đã 2 lần như thế, tôi phải tự mình tạo điều kiện cho giúp việc gần gũi với chồng mình. Lần nào tôi cũng thấy đau đớn khủng khiếp. Khi nằm bên chồng, biết rất rõ anh vừa sung mãn với một người phụ nữ khác không phải là tôi, lại ngay tại vị trí tôi đang nằm, tôi thấy ghê tởm anh, ghê tởm bản thân mình.

Đã 2 lần như thế, tôi phải tự mình tạo điều kiện cho giúp việc gần gũi với chồng mình. Lần nào tôi cũng thấy đau đớn khủng khiếp (Ảnh minh họa)

Ám ảnh hơn với tôi còn là những tối tôi không “dàn dựng”, không chuốc anh say, không cầm tay chỉ lối giúp việc lên giường với anh, là y như rằng chồng tôi cũng thủ thỉ đòi gần gũi vì anh bảo muốn có lại cảm giác lên đỉnh tuyệt vời như đêm trước. Tôi bàng hoàng, anh thật sự đã thăng hoa như vậy trong cơn say khi lên giường với giúp việc nhà chúng tôi sao?

Hiện tại, sau 2 lần gần gũi với chồng tôi, chị giúp việc vẫn chưa cấn thai. Trong khi trái tim tôi vừa đau đớn vừa ẩn chứa bao mâu thuẫn. Tôi đang tự hỏi, liệu tôi có nên tiếp tục kế hoạch “đúc con” cho chồng khi mọi chuyện đã đến nước này rồi không? Nếu mai này biết được chuyện tày trời này, anh có tha thứ cho người vợ khát con này không?

Theo Afamily.vn

Mẹ nuôi con không khéo, con kém thông minh

Mẹ nuôi con không khéo, con kém thông minh
Con học dốt không phải tại…trời. Chính cách nuôi dạy sai lầm từ nhỏ của nhiều bà mẹ đã “giết chết” trí thông minh của con.

Mẹ nuôi không khéo, con kém thông minh

Dành cho con những gì tốt đẹp nhất luôn là tâm niệm của các bà mẹ. Tuy nhiên, liệu cách làm của mẹ có thật sự phù hợp và đúng đắn không mới là câu hỏi đáng quan tâm. Hiện nay có rất nhiều mẹ nhịn ăn nhịn tiêu, dành phần lớn thu nhập để sắm sửa cho con mình những vật dụng đắt tiền nhất hoặc các đồ ăn cũng như thức uống “xịn” nhất hy vọng con sẽ phát triển thông minh và khỏe mạnh. Nhưng các mẹ có thể không ngờ rằng, chính thói quen ấy của mình vô tình ảnh hưởng không nhỏ đến trí tuệ cũng như sức khỏe của trẻ. Các mẹ hãy cùng tìm hiểu các thói quen của mình có được liệt kê dưới đây không để điều chỉnh cho phù hợp với bé

Mua quá nhiều đồ chơi cho trẻ
Hầu hết các mẹ đều muốn mua cho bé nhà mình thật nhiều đồ chơi, một phần vì chiều con, một phần vì tâm lý muốn sắm sửa cho con của mình. Thậm chí có những mẹ còn cảm thấy hạnh phúc khi bé tỏ ra thích thú với đống đồ chơi mẹ mua. Nhưng mẹ không biết rằng, điều này vô tình lại làm cho bé không thể tập trung vì bị phân tán bởi quá nhiều đồ chơi xung quanh mình.

Mẹ nên biết rằng, càng ít đồ chơi, bé sẽ càng phát huy được khả năng sáng tạo. Bởi chỉ quanh đi quẩn lại một vài món đồ chơi sẽ khiến bé tự mò mẫm, khám phá ra những điểm hay ho mới mẻ của món đồ đã cũ. Điều này sẽ khiến bé tích cực suy nghĩ nhiều hơn và não cũng sẽ hoạt động nhiều hơn để đáp ứng nhu cầu của bé.

Cho bé ăn quá nhiều chất
Các mẹ luôn có xu hướng tìm những thức ăn bổ dưỡng nhất để tẩm bổ cho bé. Theo suy nghĩ chung của người Việt, con ăn được càng nhiều thì mẹ càng hạnh phúc. Điều này vô hình chung đã làm ảnh hưởng không nhỏ đến trí thông minh của trẻ. Việc ăn uống thừa chất sẽ dẫn đến hiện tượng xơ cứng động mạch não, xuất hiện sự lão hóa non và suy sụp tinh thần. Vì vậy mẹ chỉ nên cho bé ăn vừa phải, cân bằng giữa các thực phẩm sao cho phù hợp nhất với nhu cầu của bé.

Cho bé ăn nhiều đồ ngọt
Nhiều mẹ có sở thích nấu ăn và rất thích làm cho con mình các loại bánh ngọt và đồ tráng miệng ngon lành. Tất nhiên chẳng có bé nào từ chối đồ ngọt cả và luôn hưởng ứng nhiệt tình tất cả các món mẹ nấu.

thông minh, hại con
Ăn quá nhiều đồ ngọt có thể sẽ ảnh hưởng đến IQ của trẻ (ảnh minh họa)

Tuy nhiên mẹ hãy thật cẩn trọng vì ăn quá nhiều đồ ngọt sẽ có xu hướng hạ thấp chỉ số IQ của trẻ. Sở dĩ như vậy là bởi sự phát triển não bộ của trẻ không có cơ hội phân tách thức ăn nhiều protein và vitamin. Đồ ngọt sẽ làm giảm sự thèm ăn, giảm lượng protein cao và vitamin tổng hợp khiến cho cơ thể trẻ suy dinh dưỡng và ảnh hưởng đến sự phát triển não bộ.

Trong xã hội hiện nay, phần lớn các mẹ đều vừa đi làm vừa chăm con. Sau 8 tiếng vất vả ở cơ quan, nhiều mẹ cảm thấy mệt mỏi khi bé nhà mình cứ đòi nói chuyện liên tục, nói không biết ngừng nghỉ. Thậm chí có mẹ còn thích thú khi bé ít nói và ít nghịch ngợm, mẹ sẽ nhàn hơn. Mẹ không biết rằng, nói chuyện cũng như giao tiếp thường xuyên sẽ giúp trẻ thúc đẩy sự phát triển và thực hiện chức năng của não bộ. Càng giao tiếp nhiều, trí não của trẻ càng được kích thích vận động. Vì vậy mẹ nên dành thời gian nói chuyện với trẻ càng nhiều càng tốt.

Cho bé xem nhiều ti vi, máy tính bảng và điện thoại thông minh
thông minh, hại con
Mẹ nên hạn chế cho bé sử dụng đồ công nghệ (ảnh minh họa)

Mẹ không lường được rằng, trẻ tiếp xúc với ti vi hay máy tính nhiều sẽ dẫn tới tình trạng lười vận động, hạn chế giao tiếp. Khả năng tư duy ngôn ngữ vì thế luôn ở thế bị động. Có nhiều bé còn mắc phải chứng tự kỉ vì thói quen này của bố mẹ. Vì vậy dù có bận đến đâu thì các mẹ đừng nên để bé tiếp xúc nhiều với các thiết bị điện tử này mà hãy cũng con tham gia các hoạt động vui chơi có lợi khác.Nhiều bà mẹ rất thích thú khi con mình biết chơi thành thạo các trò chơi trên thiết bị di động hay thuộc làu các mẩu quảng cáo trên ti vi. Thậm chí còn lấy điều đó làm thước đo sự thông minh của bé và đi so sánh với các bé khác. Có mẹ còn cố tình cho bé xem ti vi hoặc chơi điện tử để dỗ bé ăn hoặc khiến bé ngồi chơi yên cho mẹ làm việc khác.

(Theo Khám phá)