Showing posts with label bạo hành. Show all posts
Showing posts with label bạo hành. Show all posts

Ám ảnh cảnh bố “lột” quần mẹ trước mặt cháu, con

Bố thường xuyên đánh đạp mẹ tôi
Bố thường xuyên đánh đạp mẹ tôi. Ảnh minh họa

“Mày cút đi cho khuất mắt ông. Đồ vô dụng! Cút hết ra khỏi nhà tao…”

Những tiếng chửi mắng cay nghiệt, tiếng khóc nức nở và hình ảnh bố cầm chiếc tuýp nước thọc vào người mẹ như một vệt xăm không thể xóa mờ trong tâm trí tôi.

Điều này đang là thực tại, một sự thật mà tôi đang phải chứng kiến hàng ngày và đối mặt với nó.

Bố “lột” quần mẹ trước mặt cháu, con trai

Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo, 3 năm trước tôi kết hôn và có một cậu con trai được gần 2 tuổi.

Ngày tôi còn bé, bố tôi cũng thường xuyên đánh mẹ mỗi khi không hài lòng về một việc gì đó và lúc đó tôi cũng còn quá nhỏ để hiểu hết được những hành động của bố mình. Hơn hết, cũng chẳng có ai giải thích để tôi hiểu vì sao khi mẹ tôi bị đánh đến ngất đi trên nền gạch, thì bố lại bỏ đi.

Lớn lên, tôi đi lấy chồng. Sau tôi còn một em trai nữa. Bố tôi già đi nhưng ông vẫn thường xuyên đánh đập mẹ. Bố trở nên cáu bẳn và rất hay quát tháo. Nhiều hôm bố say khướt và nôn mửa. Không chỉ vậy, cứ ngứa ngáy chân tay là ông lại đập phá. Khi thì bát đũa, bàn ghế, khi thì nồi cơm điện, đèn bàn học… Đồ đạc trong nhà cứ thế đội nón ra đi. Nhà đã nghèo, lại càng thêm túng quẫn khi bố tôi không còn đi làm nữa mà chỉ biết ở nhà đập phá.

Đặc biệt, ông rất ghét tiếng trẻ con khóc. Cứ mỗi lần tôi gửi con xuống cho mẹ trông là một lần mẹ tôi bị ăn đòn. Không chỉ là đánh, đấm, bố còn hắt cả chậu nước lạnh vào người mẹ và hắt cả vào con trai tôi. Lúc đó mẹ tôi bế cháu lên thì bố tôi lại lột quần mẹ rồi lấy tuýp nước định chọc vào vùng kín của mẹ ngay trước mặt em trai tôi.

Mỗi lần bố đánh là một lần mẹ tôi đau đến cháy da cháy thịt. Bà chỉ biết bặm chặt môi để hứng chịu những trận đòn roi vô cớ của chồng.

Thời gian tiếp tục trôi qua trong sự cam chịu của mẹ tôi. Tôi thương mẹ và không thể nào nhịn nhục, chấp nhận hành vi của bố nữa. Tôi phải làm gì? Tôi không muốn viết đơn gửi phường, nhưng qua tất cả những vụ việc trên thì tôi không thể chịu nhịn bố được nữa.

Đó là những hành động bạo lực!

Theo luật sư Nguyễn Anh Tú, Văn phòng luật sư Tuệ Anh, qua những thông tin mà chị cung cấp thì có thể nhận thấy một điều rằng bố chị thường xuyên có hành vi đánh đập chửi bới mẹ chị. Những hành vi này là những hành vi bạo lực gia đình được quy định tại Điều 2 Luật phòng chống bạo lực gia đình được Quốc hội nước CHXHCN Việt Nam thông qua ngày 21/11/2007.

Theo quy định của Điều luật thì những hành vi được coi là hành vi bạo lực gia đình như hành hạ, ngược đãi, đánh đập hoặc hành vi cố ý khác xâm hại đến sức khoẻ, tính mạng; Lăng mạ hoặc hành vi cố ý khác xúc phạm danh dự, nhân phẩm; Cô lập, xua đuổi hoặc gây áp lực thường xuyên về tâm lý gây hậu quả nghiêm trọng…”. Và đây cũng là các hành vi bị nghiêm cấm theo Điều 8 của Luật này.

Bố chị thường xuyên có hành vi bạo lực gia đình đối với mẹ chị và chưa từng bị một cơ quan có thẩm quyền xử lý một lần nào, do vậy để bố chị có thể nhận ra được hành vi vi phạm pháp luật của bản thân, từ đó sửa chữa, chấm dứt hành vi vi phạm pháp luật thì không có cách nào khác là gia đình chị phải nhờ tới sự can thiệp của chính quyền.

Việc bảo vệ người bị bạo lực gia đình và xử lý người có hành vi bạo lực gia đình đã được quy định rất rõ trong Luật Phòng chống bạo lực gia đình cũng như những văn bản hướng dẫn thi hành. Theo đó Nạn nhân bạo lực gia đình có các quyền: Yêu cầu cơ quan, tổ chức, người có thẩm quyền bảo vệ sức khỏe, tính mạng, nhân phẩm, quyền và lợi ích hợp pháp khác của mình; Yêu cầu cơ quan, người có thẩm quyền áp dụng biện pháp ngăn chặn, bảo vệ, cấm tiếp xúc theo quy định của Luật này; Được cung cấp dịch vụ y tế, tư vấn tâm lý, pháp luật; Được bố trí nơi tạm lánh, được giữ bí mật về nơi tạm lánh và thông tin khác theo quy định của Luật này; Các quyền khác theo quy định của pháp luật…”

Còn đối với người có hành vi vi phạm pháp luật về phòng, chống bạo lực gia đình tuỳ theo tính chất, mức độ vi phạm mà bị xử lý vi phạm hành chính, xử lý kỷ luật hoặc bị truy cứu trách nhiệm hình sự; nếu gây thiệt hại thì phải bồi thường theo quy định của pháp luật.

Với những quy định hết sức rõ ràng của Luật Phòng chống bạo lực gia đình như trên thì gia đình bạn nên cân nhắc để sớm có hành động nhằm chấm dứt hành vi bạo lực gia đình của bố bạn.

Còn theo Luật sư Nguyễn Hải Lăng, mục đích của hôn nhân theo K3Đ2 Luật HNGĐ 2014 là xây dựng gia đình ấm no, tiến bộ, hạnh phúc; các thành viên trong gia đình có nghĩa vụ tôn trọng, quan tâm, chăm sóc, giúp đỡ nhau, không phân biệt đối xử giữa các con.

Thực tế hôn nhân của bố mẹ chị không đạt được kết quả như mong muốn. Bố chị luôn đánh đập mẹ chị. Nếu như bố chị đã bị xử phạt hành chính về hành vi này và hậu quả của hành vi gây ra dù chưa nghiêm trọng thì vẫn cấu thành tội “ngược đãi hoặc hành hạ ông bà, cha mẹ, vợ chồng, con, cháu, người có công nuôi dưỡng mình” theo Điều 151 Bộ Luật HS 1999 có khung hình phạt từ cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đủ ba năm hoặc bị phạt từ ba tháng đến ba năm.

Hành vi lột quần mẹ trước mặt con chị và em trai chị là đã cấu thành tội ”làm nhục người khác” quy định tại Điều 121 Bộ Luật HS 1999 có khung hình phạt cao nhất là “bị phạt từ một năm đến ba năm”.

Theo tôi, chị nên yêu cầu họ hàng nội ngoại hai bên can thiệp, nhờ tổ dân phố góp ý để bố chị thay đổi, sửa chữa. Nếu không được chị có thể khuyên mẹ nên nộp đơn ra TAND để tiến hành thủ tục ly hôn. Đồng thời làm đơn tố cáo các hành vi của bố chị ra cơ quan cảnh sát điều tra để cơ quan pháp luật tiến hành xử lý theo luật định,

Bài "Ám ảnh cảnh bố “lột” quần mẹ trước mặt cháu, con"
Theo Hạnh Thúy - Vietnamnet - Nguồn Báo Đất Việt

Người phụ nữ gần 20 năm bị chồng bạo hành tình dục

'Tôi luôn phải chịu sự bạo hành của chồng trong 'chuyện ấy'. Anh ta bắt tôi làm đủ các trò quái dị. Tôi càng khóc thì anh ta càng hào hứng', chị kể.

“20 năm vợ chồng chung sống là từng ấy năm, tôi phải chịu cảnh bị bạo hành về thể xác và tinh thần. Tôi sợ màn đêm vì mỗi khi buông xuống, nó như địa ngục tối tăm. Bởi những lúc ấy, anh ta lao vào tôi như một con hổ bị bỏ đói lâu ngày, phút giây 'gần gũi' tưởng như hạnh phúc nhưng trở thành nỗi ám ảnh khủng khiếp nhất trong cuộc đời tôi”, đó là tâm sự của chị Nguyễn Thị Mai (49 tuổi, huyện Phú Xuyên, Hà Nội), người nhiều năm bị chồng bạo hành tình dục.
Trao đổi về trường hợp gia đình chị Mai, một cán bộ ở Hội Phụ nữ huyện Phú Xuyên, cho biết: “Câu chuyện gia đình chị Mai đã xảy ra khá lâu. Trước đây, khi còn là vợ chồng, gia đình chị ấy cũng rất ít khi có điều tiếng. Mãi khi chị Mai dọn đồ về nhà mẹ đẻ thì sự việc chị bị chồng bạo hành mới vỡ ra. Có thể khi còn sống với chồng, vì muốn giữ hạnh phúc gia đình nên chị ấy cắn răng chịu đựng và không gửi đơn nhờ Hội Phụ nữ can thiệp”.
Chị Mai là giáo viên ở một trường mầm non tại địa phương. Bi kịch của người phụ nữ bất hạnh này chỉ được người ngoài biết đến khi chị cùng hai đứa con bất ngờ dọn đồ về xin tá túc mẹ đẻ. Giờ đây, tuy đã thoát khỏi người chồng bệnh hoạn nhưng khi nhắc lại những tháng ngày đã qua, chị Mai vẫn không khỏi sợ hãi.

chi-mai.jpg 
Chị Mai phải sống trong địa ngục suốt 20 năm của người chồng thích bạo hành tình dục.

“Bất hạnh và tủi cực mà tôi đang phải gánh chịu, một phần là do lỗi của tôi. Cái lỗi ấy là do ngu dốt, cam chịu. Nếu tôi không chấp nhận cuộc hôn nhân sắp đặt, không cam chịu sống cuộc sống tủi nhục thì có lẽ bây giờ, cuộc đời tôi đã khác”, chị cay đắng nhớ lại.
Kể về cuộc hôn nhân của mình, chị Mai cho biết, chị và chồng (Nguyễn Văn Nghĩa, 52 tuổi) vốn là người cùng làng. Trước khi kết hôn, chị là một cô gái rất xinh xắn, ngoan hiền, được nhiều người theo đuổi. Thế nhưng, chị chỉ rung động với một chàng trai tên Huy, quê ở Thái Bình.
Tình yêu của chị bị cha mẹ phản đối bởi gia đình đã hứa hôn cho chị với một người ở cùng làng. “14 tuổi tôi đã phát hiện ra mình bị bệnh khớp, nhiều lần hai chân sưng tấy phải nằm liệt một chỗ. Thương con ốm đau và cũng vì lời hứa hôn từ trước nên cha tôi nhất định không đồng ý cho tôi và Huy lấy nhau. Cha nói: 'Cái thứ ốm đau bệnh tật như mày, lấy chồng xa mà không làm được việc thì ba ngày nó bỏ. Tao đã nhắm cho mày một mối ở làng rồi. Nó cũng hiền lành lại là con nhà tử tế”, chị Mai nhớ lại.
Không đến được với người mình yêu, còn bị gán làm vợ một người không quen biết, chị Mai đã bỏ nhà lên rừng để ở. Thế nhưng thương bố mẹ già và không muốn người cha mất mặt với đồng đội, chị lại trở về.
Chị kể: “Quay về đồng nghĩa với việc chấp nhận cuộc hôn nhân không tình yêu. Nhưng thời điểm ấy, tôi không có sự lựa chọn nào khác. Lần đầu tiên gặp nhau thấy Nghĩa trắng trẻo, đẹp trai, lại hiền lành ít nói, tôi thấy mừng thầm. Vì dù không có tình yêu nhưng ít ra, anh ta cũng là con nhà gia giáo. Tôi nghĩ đó sẽ là chỗ dựa vững chắc cho một người con gái yếu đuối và bệnh tật như tôi”.
Giữa năm 1988, chị Mai về nhà chồng. “Do mắc bệnh viêm khớp từ lâu, cộng với việc làm đồng nặng nhọc nên tôi bị thêm chứng bệnh thoát vị đĩa đệm. Một mình chạy chữa khắp nơi nhưng chồng không hề có chút bận tâm. Mỗi lần đau đớn không đi cấy hay gánh được lúa, anh ta còn chửi bới thậm tệ, cho rằng tối ham ăn, lười làm. Nhiều hôm vì sợ ngủ quên không tỉnh dậy sớm đi làm được lại bị chồng mắng nên tôi xuống đất nằm. Ai ngờ một lần, mẹ chồng bắt gặp. Bà nghi ngờ tôi ăn ở 'hai lòng', các con tôi sinh ra không phải là của chồng”, chị Mai chia sẻ.
Bệnh tật ngày một nặng, đồng ruộng không thể tiếp tục làm, chị Mai xin phép chồng và gia đình đi trông trẻ. Những ngày nghỉ, chị tranh thủ học thêm bổ túc, rồi trung cấp… thời gian rảnh thì phụ giúp chồng chuyện đồng áng. Không phải làm ruộng vất vả, chị lại càng trở nên xinh đẹp hơn. Không ngờ đó lại chính là cái “tội” khiến người phụ nữ ấy phải chịu thêm nhiều tủi cực.

 Nụ cười thanh thản của người phụ nữ bất hạnh sau khi thoát khỏi “địa ngục trần gian”.

Nhớ lại ngày ấy, chị Mai tâm sự: “Không biết nghe ai nói ra, nói vào mà từ ngày tôi đi học lớp bổ túc giáo viên mầm non, Nghĩa bắt đầu thường xuyên ghen bóng, ghen gió rồi nhậu nhẹt. Tôi không làm gì vừa ý là sẵn sàng thượng cẳng chân, hạ cẳng tay. Anh ta bảo: “Mày đẹp mày đi ra đường chúng nó lại thích mày, tao làm sao mà chịu nổi. Mày bỏ ngay cái mầm non vớ vẩn lương ba cọc, ba đồng ấy đi, về làm ruộng với tao. Tao yêu mày lắm”.

Bị chồng ghen tuông vô lý nhưng để giữ yên ấm gia đình, chị Mai vẫn cố gắng nhịn nhục. Nhưng càng ngày, gã chồng chị càng trở nên quái đản hơn, đặc biệt là trong chuyện gối chăn. “Gần 20 năm, tôi phải chịu đựng sự bạo hành của chồng trong “chuyện ấy”. Nghĩa bắt tôi làm đủ các trò quái dị. Đêm nào cũng vậy, anh ta hành hạ từ đêm đến sáng, mặc tôi van xin vì những cơn đau thoát vị đĩa đệm. Tôi càng khóc, càng đau đớn khổ sở, Nghĩa lại càng hào hứng. Nếu tôi từ chối thì bên người anh ta lúc nào cũng thủ sẵn một con dao hay cái kéo, kề vào cổ tôi bất cứ khi nào từ chối “phục vụ”. Nhiều lần bị chồng bạo dâm, “vùng kín” của tôi bị tổn thương. Tôi van xin hết lời, anh ta cũng nhất quyết không cho nghỉ. Những lúc như vậy, Nghĩa còn nhiếc móc: “Mày không cho tao thì giữ cho thằng nào?”. Đêm nào cũng vậy, tôi chỉ mong cho trời nhanh sáng để thoát khỏi sự đòi hỏi của chồng”, chị Mai kể.


Nụ cười thanh thản của người phụ nữ bất hạnh sau khi thoát khỏi “địa ngục trần gian”.

Sống trong sự đau đớn, tủi cực ấy suốt 20 năm nhưng chị Mai không dám hé răng với ai. Vì chị không muốn phá hỏng tương lai của hai đứa con. Nhưng “con giun xéo mãi cũng quằn”, đến lúc không chịu nổi những trò bạo dâm của chồng, chị quyết định cự tuyệt và không đáp ứng nhu cầu của anh ta. Thấy vậy, Nghĩa rêu rao khắp làng trên, xóm dưới rằng bị vợ lạnh nhạt hàng chục năm. Vậy là người ta nhìn chị bằng ánh mắt nghi ngờ.

Đến lúc này, chị Mai mói nghĩ đến việc ly hôn. Quyết đinh của chị nhận được sự cảm thông và động viên từ hai con bởi hơn ai hết, các con chị hiểu mẹ phải sống trong tủi cực như thế nào. Chị kể: “Có lần, Hải và Huyền (hai đứa con của chị Mai) nói với tôi rằng: 'Mẹ à! mẹ đừng vì bọn con, mẹ hãy bỏ bố đi, mẹ sống như vậy con không thể nào chịu được. Nếu mẹ không bỏ bố, thì chúng con sẽ bỏ nhà đi'. Nghĩ tới lời con và cũng đến lúc không còn chịu được sự bạo hành của chồng nên chị cùng với hai con đã âm thầm "di cư" về nhà mẹ đẻ. Với chị, cuộc tháo chạy ấy giống như một cuộc cách mạng thoát khỏi nơi địa ngục.

“Tôi không muốn kiện cáo hành vi bạo hành của chồng vì dù sao anh ta cũng một thời là chồng tôi, là cha của các con tôi. Chỉ hy vọng mọi người hiểu và thông cảm cho nỗi lòng cũng như những đắng cay tủi cực mà tôi đã phải gánh chịu bao nhiêu năm qua. Các con giờ đã trưởng thành, chúng cũng rất thấu hiểu về nỗi đớn đau mà tôi đã trải qua. Mặc dù giờ đây, gia đình mỗi người mỗi ngả nhưng tôi vẫn nhắc nhở các cháu phải luôn hiếu nghĩa với cha và trọn đạo làm con cháu”, chị Mai cho biết.

Bài "Người phụ nữ gần 20 năm bị chồng bạo hành tình dục"
Theo Giadinh.net.vn
*Tên nhân vật đã được thay đổi