Showing posts with label cưỡng hiếp. Show all posts
Showing posts with label cưỡng hiếp. Show all posts

Cháu họ trơ mắt nhìn cô bị cưỡng hiếp, còn xin “một phát”

Chỉ vì một phút thiếu kiềm chế, thiếu nữ đã tự biến mình thành mồi cho ba kẻ “yêu râu xanh”.


Ngày 2/4/2010, trong bữa nhậu đám cưới của chú họ, Lê Thị Thanh Lam (SN 1993, ngụ xã Phú Hữu, huyện Châu Thành, tỉnh Hậu Giang) đã ngồi “chén chú, chén anh” với Nguyễn Văn Tư (SN 1988) cùng Trần Lê Khải (SN 1987) ngụ cùng xóm. Do thấy Lam xinh xắn lại khá mạnh bạo, Tư và Khải đều thấy có cảm tình. Trong bữa tiệc, cả ba còn cùng nhau dùng điện thoại viết tin nhắn trêu trọc. Tan bàn tiệc, trong cơn bí tỉ, Lam đã đút điện thoại của Khải vào túi rồi vào buồng ngủ.

Một lúc sau, Khải vào buồng thì thấy Lam đang ngủ cùng bà cô. Khải đòi điện thoại, Lam vung tay nói “mai mới trả”. Khải đi ra nhưng được chừng nửa tiếng lại quay vào đòi nhưng lúc này Lam đã không còn biết trời đất là gì. Bà cô nằm cạnh còn quát: “Để cho nó ngủ, mai còn đi đón dâu sớm”. Thấy vậy, Khải không nói gì nữa mà quàng tay dìu cô gái đi ra phía ngoài. Lúc này, Lam vẫn không ý thức được gì do quá say.

Người nhà nhìn thấy nhưng cho rằng hai đứa chơi với nhau nên chắc đưa nhau ra bàn nhậu cùng mấy đứa bạn cùng xóm. Thế nhưng, khoảng 1 tiếng sau, không ai thấy bóng dáng Khải và Lam đâu thì mọi người mới bắt đầu đi tìm. Hỏi ra mới biết Khải đã dìu Lam ra khỏi nhà từ lâu. Người nhà liền gọi Nguyễn Văn Hữu (SN 1990, gọi Lam là cô) đi tìm Lam về.

Sau đó, mọi người thấy Hữu cõng Lam về trong bộ dạng mệt mỏi, tóc tai rối bời, quần áo xộc xệch, khóa quần chưa kéo và còn dính máu. Người nhà đưa Lam vào nhà kiểm tra thì thì phát hiện máu vẫn đang chảy rất nhiều ở vùng kín. Đoán chắc thiếu nữ vừa bị xâm hại tình dục, một người hỏi “Tại sao lại như vậy?” thì nạn nhân chỉ còn thều thào “Nó bịt miệng em lại nên không la được” rồi thiếp đi. Mọi người lập tức đưa nạn nhân đến bệnh viện cấp cứu và trình báo cơ quan CA. Theo kết luận của bác sĩ nạn nhân bị thương tổn nặng nề ở vùng kín (màng trinh rách không kiểm soát được, thành âm đạo cũng bị rách, mất máu nhiều) nên phải khâu cầm máu ngay lập tức.

Sau khi lấy lời khai nhân chứng và của nạn nhân, cơ quan CA đã triệu tập cả Khải, Tư và Hữu để điều tra làm rõ vụ việc. Tại đây, cả ba đã cúi đầu thừa nhận hành vi bỉ ổi của mình. Theo lời khai của các đối tượng, Khải dìu Lam đến bờ đê cách đám cưới khoảng 200m thì đặt Lam xuống gốc cây mận. Lúc này, Khải đã lấy lại chiếc điện thoại, nhưng không đưa thiếu nữ về phòng mà ôm hôn người đẹp và thỏ thẻ “Anh thương em, em có thương anh không?”. Không thấy cô gái trả lời và cũng không có phản ứng gì, Khải tiếp tục: “Về nhà anh nghe?”.

Nói rồi, Khải dìu Lam đi về phía nhà mình. Tuy vậy, gã chợt nghĩ giờ này có về nhà thì mẹ cũng đã khóa cửa rồi nên gã bồng cô gái đi xuống phía bờ đê để tước đoạt đi “cái ngàn vàng” của Lam. Trong lúc đang “hành sự” thì Tư và Hữu đi đến nhưng cả hai chỉ đứng nhìn mà không có phản ứng gì nên Khải vẫn tiếp tục cho đến lúc “lên đỉnh”. Thấy vậy, Hữu cũng xông vào nói “Cho tao một phát” rồi làm chuyện ấy với cả cô họ mình.

Nhìn đồng bọn hưởng lạc, Tư cũng chẳng thể cầm lòng, xông vào hôn hít và sờ soạng khắp cơ thể cô gái. Sau đó, cả bọn mặc lại quần áo cho nạn nhân, đứa cháu họ trực tiếp cõng người cô mình vừa làm hại về nhà đang có đám cưới như thể mình đã làm được một việc tốt. Tuy nhiên, lưới pháp luật đã không tha cho bất cứ kẻ đồi bại nào. Cả ba tên “yêu râu xanh” đều đã bị bắt.

Đầu tháng 10/2010, TAND tỉnh huyện Châu Thành đã đưa vụ án ra xét xử sơ thẩm. Qua cân nhắc tòa đã xử phạt hai đối tượng Khải và Hữu mỗi người từ 8 – 9 năm tù về tội hiếp dâm với tình tiết định khung tăng nặng là “Nhiều người hiếp một người” và phải bồi thường 17 triệu đồng cho nạn nhân; xử phạt bị cáo Tư từ 6 – 9 tháng tù về tội không tố giác tội phạm. Sau đó, gia đình các bị cáo đã làm đơn phúc khảo vì cho rằng mức án như vậy là quá nặng. Tuy nhiên, tại phiên phúc thẩm, HĐXX đã quyết định giữ nguyên mức án sơ thẩm. Đây là cái giá phải trả cho những kẻ bệnh hoạn đã cướp đi sự trong trắng của một thiếu nữ xinh đẹp.

Bai "Cháu họ trơ mắt nhìn cô bị cưỡng hiếp, còn xin một phát"
Theo Internet ^^

Tin nhắn cuối cùng gửi mẹ của cô gái giết kẻ cưỡng hiếp mình

Tin nhắn cuối cùng gửi mẹ của cô gái giết kẻ cưỡng hiếp mình
Không muốn bị mục rữa trong đất, Reyhaneh Jabbari, 26 tuổi, người phụ nữ Iran bị treo cổ hôm 25/10 vì tội giết kẻ hãm hiếp mình, bày tỏ nguyện vọng hiến tặng nội tạng cho những ai cần, trong tin nhắn thoại cuối cùng gửi mẹ.
 
4-2811-1414473170.jpg
Bức ảnh chụp hôm 15/12/2008, khi Reyhaneh Jabbari tự bào chữa cho mình trong phiên tòa đầu tiên cáo buộc cô giết một cựu nhân viên tình báo Iran tại Tehran. Ảnh: AFP.

Jabbari bị hành hình ở nhà tù Evin, phía tây bắc thủ đô Tehran của Iran, vì tội giết một nhân viên tình báo năm 2009 bằng dao nhíp. Trước đó, Jabbari khẳng định người đàn ông này đã cố cưỡng hiếp cô.

Trong tin nhắn gửi mẹ, bà Sholeh, Reyhaneh kể về việc phải đối mặt với án tử hình vì tội tự vệ chống lại người đàn ông cố làm nhục mình. Reyhaneh cũng dặn mẹ hãy hiến các bộ phận cơ thể mình sau khi cô qua đời. Cô nói trong tin nhắn thoại, được Hội đồng Quốc gia kháng chiến Iran dịch ra, bằng một giọng bình tĩnh.
"Mẹ thân yêu, hôm nay con nhận ra rằng giờ đã tới lượt con đối mặt với Qisas (luật trừng phạt của Iran). Con đau lòng khi tại sao mẹ không để con biết mình đã chạm tới trang cuối trong cuốn sách cuộc đời. Mẹ không nghĩ rằng con nên biết sao? Mẹ có biết con xấu hổ thế nào khi mẹ buồn", Reyhaneh chia sẻ.

"Nếu cái đêm đen tối đó con bị giết, thân thể con bị ném vào một góc nào đó của thành phố này, và sau vài ngày, cảnh sát sẽ đưa mẹ tới văn phòng của nhân viên điều tra để nhận dạng thi thể con. Tại đó, mẹ cũng sẽ nhận ra rằng con bị cưỡng hiếp. Kẻ giết người sẽ chẳng bao giờ bị lôi ra ánh sáng khi chúng ta không có sức mạnh và sự giàu có của chúng. Sau đó, mẹ lại phải tiếp tục cuộc sống của mình trong đau đớn và xấu hổ. Vài năm sau, mẹ sẽ chết vì nỗi đau đó", Times of India trích lời Reyhaneh.

"Nhưng lời nguyền của số phận đã thay đổi. Thân thể con không bị ném một xó nào mà là ném thẳng vào trong tù, giữa những bức tường chắc chắn, cô độc như trong một nấm mồ".

"Hãy cho đó là số phận và đừng than vãn. Mẹ biết chắc rằng cái chết không phải là đích cuối của cuộc đời", Reyhaneh tâm sự.

5-9002-1414473170.jpg
Bà Sholeh, mẹ Jabbari. Ảnh: Twitter.

Reyhaneh nhớ lại những lời mẹ dạy trước kia rằng ai đó đến với thế giới này để có được một sự trải nghiệm và học một bài học. Mỗi người sinh ra đều gánh một trách nhiệm trên vai. Cô học được rằng đôi lúc ai đó cũng phải chiến đấu. Tuy nhiên, khi sự việc xảy ra với mình, những lời mẹ dạy không giúp được bản thân cô. Việc xuất hiện trước tòa biến cô trở thành một kẻ giết người máu lạnh và kẻ phạm tội tàn nhẫn. Nhưng "con không rơi nước mắt, không cầu xin".

Nguyện vọng trước lúc chết của Reyhaneh là được hiến nội tạng vì "không muốn bị mục rữa dưới đất".
"Con không muốn đôi mắt hay trái tim trẻ trung của mình thành cát bụi. Vậy nên ngay khi con bị treo cổ, trái tim, thận, mắt, xương và bất cứ thứ gì của con có thể cấy ghép được, hãy mang chúng đi khỏi thi thể con và tặng cho ai đó cần chúng như một món quà. Con không muốn người nhận biết tên mình, mua tặng con hoa hay thậm chí cầu nguyện cho con", Reyhaneh nhắn nhủ mẹ.

Nhà thiết kế nội thất trên không đành lòng khi mẹ đến trước mộ mình đau khổ và khóc than hay mặc bộ đồ đen cho mình. Điều tốt nhất cho mẹ, theo Reyhaneh, là hãy quên những ngày khó khăn của cô đi. "Hãy mang con đi cùng gió", Reyhaneh nói.

Reyhaneh tin tưởng rằng ở một thế giới khác, cô và mẹ sẽ là người buộc tội còn những kẻ khác là kẻ bị buộc tội.

"Con muốn ôm mẹ đến tận lúc chết. Con yêu mẹ. Reyhaneh, ngày 1/4/2014", Reyhaneh gửi lời nhắn đến mẹ.

Bài "Tin nhắn cuối cùng gửi mẹ của cô gái giết kẻ cưỡng hiếp mình"
Theo Bình Minh - Vnexpress
(Nguồn Times of India)