Showing posts with label trả ơn. Show all posts
Showing posts with label trả ơn. Show all posts

Chú rùa biển được phóng sinh, 16 năm sau cứu mạng trả ơn!

Chú rùa biển được phóng sinh, 16 năm sau cứu mạng trả ơn!

Tại Keelung, Đài Loan có một cửa hàng với cái tên là “Ngộ Duyên Hào”. Ông chủ Lâm vốn là một người rất tử tế, xung quanh khu vực ông sống có rất nhiều những cư dân đánh cá hay kiếm sống quanh đó.

rua bien

Một ngày, ngư dân dùng lưới bắt được một con rùa lớn, đúng lúc khi họ chuẩn bị giết làm thịt bán thì ông Lâm đi ngang qua, và thấy một đám đông vây quanh con rùa chuẩn bị giết nó, nhìn thấy cảnh tượng con rùa không ngừng vươn cổ cúi đầu lậy người xung quanh, hai mắt của chú rùa đầy nước mắt, dường như cầu cứu mọi người. Ông Lâm đã xuất tâm từ bi, không tiếc bỏ ra một số tiền lớn để mua con rùa, đồng thời nhờ mọi người giúp đưa nó trở lại biển để phóng sinh.

Do lo lắng rằng ai đó sẽ lại bắt lấy nó và giết, vì vậy ông đã viết lên mai của rùa 5 chữ là “Gặp duyên số phóng sinh”, thông qua đó hy vọng rằng người sau sẽ từ bi, khai ân cho nó được sống tự do, đừng tùy ý giết hại nó. Sau khi viết xong họ liền đưa chú rùa ra biển phóng sinh, rất nhiều người dân tại bãi biển lúc đó đều nhìn thấy con rùa khổng lồ nổi lên, không ngừng liên tục khấu đầu tạ ơn ông Lâm.

Mọi người chứng kiến cảnh tượng đó đều cảm thấy rất cảm động. Vì vậy, họ cũng tự hứa với nhau, nếu sau này gặp phải một con rùa lớn như vậy, thì họ sẽ không bắt, không giết và cũng không ăn. Với khẩu hiệu và phương châm “3 không” này, cho đến hôm nay nó vẫn còn được lưu giữ ở khu vực này.

Sự việc đã trôi qua 16 năm, cậu con trai thứ hai của ông Lâm đã được nhận vào trường thương nghiệp tại Đài Bắc, trong dịp nghỉ lễ cậu tranh thủ về thăm nhà. Lần đó, khi đang trong chuyến hành trình trở về, do thuyền đi ngược dòng biển, thật không may con tàu bị mắc cạn và chìm. Hơn 100 hành khách trên tàu, thì có tới 90 người bị dòng nước nhấn chìm.

Tại thời điểm này, con thuyền tràn đầy tiếng la hét cứu mạng, thực sự đinh tai nhức óc. Con trai ông Lâm mặc dù biết bơi, nhưng do sóng biển quá lớn, anh gần như bị nhấn chìm, cố gắng nỗ lực cuối cùng để sống sót trên biển. Đột nhiên anh cảm thấy cơ thể mình như được đẩy lên bởi một vật giống như chiếc bàn tròn lớn, nhìn kỹ, thì hóa ra anh đang nằm trên lưng một con rùa, sau đó nhìn kĩ hơn, anh thấy miệng của con rùa to giống như một chậu rửa mặt. Anh chợt hoảng sợ, nghĩ rằng chẳng lẽ mình sẽ phải chôn thân trong bụng con rùa này. Vì vậy, anh định quay người nhảy xuống dòng nước, nhưng do lúc đó đã quá đuối sức, không còn sức lực nào để mà tranh đấu tiếp nữa.

Sau đó, không biết đã qua một khoảng thời gian bao lâu, khi quay lưng lại, đột nhiên anh nhìn thấy trên lưng con rùa viết đúng 5 chữ “gặp duyên số phóng sinh”. Anh mới biết rằng, con rùa biển này chính là con rùa mà cha anh đã từng cứu mạng. Đột nhiên, tâm trạng của anh bỗng chuyển từ đau thương, sợ hãi thành niềm vui vô hạn cùng sự an ủi, hóa ra chú rùa chính là đến cứu mình. Vì vậy, anh đã ôm con rùa biển, để cho con rùa mang mình đi, trong miệng liên tụng niệm Phật hiệu và cầu nguyện.

Con rùa rất thoải mái khuấy động bốn chân, giống như đang chèo thuyền, cố gắng chống chọi lại với sóng to gió lớn để đưa anh lên bờ, khi vẫn còn chưa lên đến bờ, anh liền nhảy xuống vùng nước nông. Con trai ông Lâm liền hợp thập cảm tạ ơn cứu mạng của con rùa. Con rùa cũng vương cổ lên, gật gật đầu, giống như trả lễ lại, hơn nữa còn mở miệng cố nói gì đó, phát ra âm thanh, có vẻ như rất vui vẻ hạnh phúc chúc mừng, sau đó mới quay đầu và bơi đi, người dân trên bờ đều lo lắng vội tới chúc mừng.

Trong vụ đắm tàu lần này, chỉ có vài chục hành khách còn sống sót, sau cuộc điều tra mọi người phát hiện ra hóa ra họ thực sự đều là những người con hiếu thảo, những người phụ nữ đức hạnh, và thường ngày hay làm những việc thiện, chúng ta có thể nhìn thấy ông Trời đều đang ban phúc lành bảo hộ cho những người lương thiện, nhân từ và tốt bụng.

Những người dân địa phương khi biết về sự việc đều rất xúc động, đồng thời từ đó họ luôn vui vẻ hành thiện, ban đầu đã có một nhà chiêm tinh xem mệnh cho ông Lâm và nói rằng ông chỉ có thể sống tới năm 70 tuổi, nhưng ông Lâm đã sống tới 88 tuổi, hơn nữa không hề có bệnh nào hết và có được một kết thúc có hậu.

Quan hệ nhân quả một chút cũng không sai chệch, trong biển trời rộng lớn này, làm sao chú rùa biển lại có thể biết được sắp có hải nạn? Và cũng làm thế nào mà nó biết được người con trai thứ 2 của ân nhân mình ngày hôm nay sẽ bị gặp nạn trên biển? Họ đều chưa bao giờ gặp nhau, vậy thì làm thế nào con rùa lại có thể tìm thấy anh ấy trên biển cả, và lại còn có thể chở anh ta trên người? Nếu như chúng ta dùng nguồn nhân lực để tìm,cũng không nhất định là sẽ có thể thành công tìm thấy anh ấy đúng không! Điều này nếu dùng thuyết Duy vật biện chứng thì không cách nào lý giải được. Linh tính của chúng sinh cùng với Phật tính thực sự đáng kinh ngạc! Rùa cũng biết tri ân, cũng biết đền ơn đáp nghĩa, không ngại sóng to gió lớn mạo hiểm tính mạng mà đưa con trai của ân nhân an toàn trở về nhà, quả thực tinh thần này, nhân loại cũng không nhất định là có. Giá trị như vậy thật đáng để vinh danh !

Hiện nay có nhiều người cũng muốn phóng sinh, làm việc tốt với suy nghĩ đó là hành thiện sẽ có phúc báo. Cũng có người đi xem bói, thầy bói cho rằng trong năm có hạn cần phải hành thiện như phóng sinh thì mới tai qua nạn khỏi được. Thực ra làm việc thiện hay không là ở người đó có thiện tâm hay không, nhiều người phóng sinh với suy nghĩ sẽ được phúc báo hay làm theo lời thầy bói để tai qua nạn khỏi, đó là hoàn toàn xuất phát từ tư tâm, vì bản thân mình, đó không phải thiện tâm, người có thiện tâm thực sự là vì muốn điều tốt cho các con vật mà phóng sinh cho chúng. Khi một người có thiện tâm thì không chỉ phóng sinh mà mỗi hành vi lời nói hay suy nghĩ đều là có thiện ở đó rồi.

Bài "Chú rùa biển được phóng sinh, 16 năm sau cứu mạng trả ơn!"
Nguồn: Mạng cuộc sống
Biên tập: Trình Thành
NTDTV, vietdaikynguyen

Triệu phú Trung Quốc tìm bằng được ân nhân ngày xưa để trả ơn

Triệu phú Trung Quốc tìm bằng được ân nhân ngày xưa để trả ơn

Câu chuyện của triệu phú He Rongfeng khiến ai nấy đều cảm động và nể phục tấm lòng của những người trong cuộc - Triệu phú Trung Quốc tìm bằng được ân nhân ngày xưa để trả ơn

 
Năm 1993, He Rongfeng khi đó chỉ mới là một chàng trai 17 tuổi nghèo xơ xác, cùng bạn bè từ quê lên thành phố Thái Châu, tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc để lập nghiệp. Không tìm được công việc, anh buộc phải đi ăn xin trên những con phố để sống qua ngày.
Không một xu dính túi, chân trần, đói khát và kiệt sức”, He nhớ lại hoàn cảnh của mình lúc đó.
May mắn thay, một ngày nọ, anh nhận được sự giúp đỡ “quý như vàng” từ một người phụ nữ trẻ. Đó là cô Dai Xingfen, khi đó đang kinh doanh một quán mì nhỏ cùng chồng.
Thấy tình cảnh đáng thương của He và bạn anh, cô Dai đưa họ về nhà mình cho ở nhờ. Sau đó, Dai liên lạc với bà con của mình ở những thành phố khác để nhờ tìm giúp việc làm cho những chàng trai.

Triệu phú Trung Quốc đã từng rơi vào cảnh bần cùng (Ảnh minh họa)

He kể: “Cô ấy cho chúng tôi ăn, cho nước nóng để ngâm chân đang bị phồng rộp. Thậm chí, cô ấy còn cho chúng tôi tiền để đi xe lửa đến nơi khác kiếm việc”.
He cũng nói thêm, tuy nhận rất nhiều sự giúp đỡ từ cô Dai, điều anh cảm thấy quý giá nhất là câu khuyên nhủ của cô dành cho mình: “Không giàu đó thì chẳng có vấn đề gì cả. Làm người quan trọng nhất là phải luôn cố gắng để sống thật ý nghĩa”.
11 năm trôi qua, chàng trai He ngày nào giờ đã là một doanh nhân 38 tuổi thành đạt. Anh hiện đang là một triệu phú giàu có, nắm trong tay cả tập đoàn Jiu Jiu Li Feng Group ở thành phố Thẩm Dương, tỉnh Liêu Ninh.
Nhưng He không bao giờ quên ơn người từng cưu mang mình năm xưa. Anh đã bằng mọi cách tìm kiếm thông tin về gia đình cô Dai để đến tận nơi cám ơn. “Nếu không có cô Dai giúp đỡ ngày trước thì không có tôi của ngày hôm nay”, He khẳng định.

Anh đã tìm và muốn trả ơn ân nhân của mình

Cuộc gặp gỡ của họ chứa chan nước mắt. He ngỏ ý muốn tặng gia đình cô Dai 1 triệu nhân dân tệ (tương đương 3,4 tỷ VND) nhưng cô đã từ chối. “Tôi vô cùng xúc động vì cậu ấy vẫn còn nhớ đến mình dù thời gian trôi qua rất lâu rồi. Nhưng số tiền này thì không thể nhận. Ngày xưa tôi giúp người không phải để được đền ơn gì cả”, Dai cho biết.
Trước sự kiên quyết của gia đình cô Dai, anh He quyết định gửi cho ân nhân của mình một tấm bảng lớn có khắc chữ “Ân trọng như núi” để mãi mãi ghi nhớ lòng tốt của cô.
Câu chuyện cảm động của họ lan truyền rất nhanh ở Trung Quốc. Nó đã trở thành một bài học thật sâu sắc, đẹp đẽ về sự thương người và lòng biết ơn cho tất cả mọi người học tập, noi theo.

Bài "Triệu phú Trung Quốc tìm bằng được ân nhân ngày xưa để trả ơn"
Theo Báo du học