Showing posts with label Chuyện tình yêu. Show all posts
Showing posts with label Chuyện tình yêu. Show all posts

Vợ Đĩ! Truyện Ngắn Đêm Khuya

Vợ Đĩ!
Vợ Đĩ!
Hắn với tay lấy cái điếu cày, hít một hơi thật sâu, cái điếu phả ra tiếng kêu sòng sọc, sòng sọc rồi ngân dài theo riếng rít của hắn. Hắn ho sụ sụ, dạo này hắn thấy sức khỏe không ổn.

Có khả năng một bộ phận nào đó trong bộ máy nuôi dưỡng cái hình hài xác xơ, tiều tụy của hắn đang gặp trục trặc. Thi thoảng còn thấy đau chỗ này, chỗ kia nhưng thây kệ, hẵn cũng ngấp nghé ngũ tuần, cái tuổi mà với hắn thì dẫu có làm sao cũng chẳng mấy quan trọng. Chết là hết. Nhưng nếu hắn mà chết thì ai trông nom thằng con hắn, nó mới học lớp tám..

Cái thằng mất dạy, cứng đầu. Ngày bé nó đâu có thế. Nó ngoan, thông minh lại học giỏi. Vậy mà giờ nó học ở đâu cái trò ăn trộm ăn cắp, nó học theo hắn đánh lô đề, học chúng bạn chơi game, điện tử. Đã bao lần hắn phải vác xe đi tìm, cái roi mây trên tay hắn vụt tới tấp trên da thịt nó, vụt nhiều đến nỗi oằn hẳn sang một bên. Hắn cột cả cái dây thừng vào cổ tay nó rồi buộc vào đuôi xe đạp kéo nó chạy bộ dọc đường về. Vậy mà thằng con hắn chẳng kêu ca nửa lời. Đúng là lì lợm như con mụ vợ hắn..

- Mày không thương bố mày hả con? Mày không thương bố thì cũng phải thương lấy cái thân mày chứ...Rồi mày tính đi ăn trộm ăn cướp cả đời hả con?
- Ăn trộm ăn cướp cũng được, không còn ăn cướp được nữa thì tôi sẽ lấy một người vợ làm gái điếm như ông....
- Thằng mất dạy...láo...tao giết mày..

Hắn gằn giọng, máu trong người hắn sôi sùng sục, đầu nóng như cái chảo nung...hắn vụt tới tấp cho hả cơn giận. Mặt hắn nhăn nhúm lại, hắn cố kìm lại cơn đau, không cố thì chắc hắn khuỵu chân rồi khóc ròng trước mặt thằng bé.

Máu ở chân thằng bé tóe ra. Hắn xót, xót thằng con hắn, xót cho cả hắn. Cuộc đời hắn sao trần trụi, loang lổ những vết là vết. Hắn hận đời, hận hắn, hận cái kiếp nghèo, hận cả mụ vợ hắn đã ngoại tình, đã làm đĩ còn bày đặt tình người, còn gửi tiền về chăm lo cho bố con hắn, còn xây nhà cho bố con hắn ở...

Mụ vợ hắn đẹp lắm. Ngày hai người còn đang tìm hiểu đã bị gia đình hai bên phản đối. Vì nhà hắn nghèo nhưng gia giáo, nhà vợ hắn thì không nề nếp, mấy đời làm đĩ nhưng gia đình vợ lại chê hắn già, hơn vợ hắn đến một giáp. Nhưng hắn vẫn quyết tâm lấy vì hắn thấy vợ hắn chẳng đến nỗi nào, đâu phải gia đình làm đĩ thì mặc nhiên vợ hắn cũng phải làm đĩ.

- Anh sẽ không hối hận khi lấy em chứ?
- Còn em? Em có hối hận khi lấy anh không? vừa già vừa nghèo...
- Hi..em không hối hận. Nghèo mà có tình..già mà có sức khỏe thì em không sợ nghèo
- Là em nói đấy nhé

Lúc mới lấy nhau, vợ chồng hắn hạnh phúc lắm. Cơm rau với đậu phụ thôi mà sao vẫn thấy ấm cúng, vui vẻ. Hắn làm ở bên văn hóa xã. Nhưng rồi vì tính hắn thẳng, không chịu được cái bất công, chèn ép, không chịu lụy ai nên người ta cho hắn "về vườn" sớm. Còn chẳng được ăn lương. Cầm tháng lương cuối cùng về cùng vài đồng trợ cấp, hắn trở thành thằng thất nghiệp từ đấy. Làm bạn với mấy sào ruộng, được mùa không sao, mất mùa là cả nhà hắn lao đao. Rồi vợ hắn lại sinh con. Bao nhiêu việc phải lo.

Hắn loay hoay không biết phải làm gì, không biết phải đối phó với cái đói, cái nghèo ra sao. Hắn tính đến chuyện đi nước ngoài làm ăn. Vốn thì vay ngân hàng. Nhưng đi khám sức khỏe người ta lại kêu hắn thấp, gầy quá không đủ điều kiện để sang đó làm. Hắn lại về vườn. Vợ nhìn hắn xót xa.

Hắn lại quyết định lên miền ngược một chuyến. Hắn có người bà con trên đấy. Nếu thuận lợi thì hắn sẽ dẫn cả vợ con lên. Nhưng lên rồi hắn lại phải trở về vì hắn không thích nghi được với chốn rừng thiêng, nước độc, không bệnh xá, trường học cũng xa xôi..

Khi trở về, hắn thấy mọi người bàn tán, nhìn hắn bằng ánh mắt tò mò, thương hại. Hắn cũng tò mò. Có câu nói với theo:

- Đúng là cái số sinh ra làm đĩ thì sớm muộn gì cũng làm đĩ..

Hắn nóng mặt. Chạy thẳng về nhà. Thấy vợ hắn đang ngồi ôm con, mặt mày thâm tím, mắt còn đỏ hoe, đỏ như máu trong người hắn đang dâng ngập lòng. Hắn cố kìm nhưng giọng hắn đanh lại.:

- Có chuyện gì...chuyện gì đã xảy ra..
-....
- hắn rúm ró. Khóc không thành tiếng. Tiếng nói lí nhí cố bật ra nơi cổ họng
- Em xin lỗi..xin lỗi anh...nhưng con đói...nhà không còn đồng tiền nào....
- Cô...Cô...ra khỏi nhà tôi...Cút...cút ngay...

Hắn đau, mắt hắn long lên sòng sọc. Vợ hắn chạy tới quỳ dưới chân hắn...

- Anh ơi..đừng...đừng đuổi em..anh thương em..tha cho em....nhà mình hết sạch gạo,sạch tiền rồi anh à...

Hắn khựng lại. Miệng hắn đắng ngắt. Đau đớn, xót xa. Cái đau của thằng đàn ông không lo được cho vợ con có nổi một bữa cơm đạm bạc. Hắn hất tay vợ ra, đẩy cô vào góc tường. Rồi im lặng mang chai rượu ra ngoài hiên ngồi. Rít từng hồi thuốc lào...sòng sọc...rồi lại ho sụ sụ...

Sau lần ấy. Mặt hắn chai lì, chẳng nói chẳng rằng. Hắn mặc cho vợ hắn muốn làm gì thì làm. Nhưng cô cũng chỉ quanh quẩn ở nhà. Dáng vẻ lầm lũi, sợ sệt..Hắn không mảy may nhìn cô.

Một khoảng thời gian sau thì vợ hắn quyết định đi xuất khẩu lao động. Cô hỏi ý kiến hắn, hắn buông câu: Tùy cô..

Vợ Đĩ! Truyện Ngắn Đêm Khuya
Vợ Đĩ! Truyện Ngắn Đêm Khuya
Rồi cô đi Đài Loan. Để lại thằng con cho hắn nuôi. Nhà mang ra thế chấp để vay ngân hàng. Cô sang đó được 3 tháng thì bắt đầu gửi tiền về. Hắn lấy số tiền đó một phần trả nợ, một phần nuôi thằng con trai ăn học. Cô sang đó không phải lao động mà theo môi giới, cô lấy một người chồng Đài Loan.

Thằng bé học giỏi, ngoan ngoãn, nghe lời. Cho đến khi nó học hết cấp I. Nghe đâu đánh nhau với bạn, rồi mẹ thằng đó chạy ra quát nó:

- Cái thằng mất dạy. Mẹ mày đi làm đĩ nên không dạy nổi mày. Tiền làm đĩ nên mới nuôi ra một thằng vô giáo dục..Mày đánh con bà thế này à..

Thằng bé non nớt. Nhận mấy cái bạt tai, đau điếng, nó khóc, nhưng mắt nó tròn vo. Nó chưa hiểu gì về mẹ nó. Hỏi bố thì bị quát mắng nên nó chưa bao giờ dám hỏi gì thêm. Trong cái đầu non nớt của nó cũng không định nghĩa được "Đĩ" là gì..làm đĩ là làm gì..nhưng nó cũng hình dung chắc phải xấu xa lắm thì bà ta mới xỉ vả nó như vậy.. Nó tìm hiểu, nó hỏi mấy anh lớn tuổi hơn nó nhận được câu trả lời gọn lỏn:

- Làm đĩ là ăn nằm với người đàn ông khác không phải bố mày, làm tình rồi tiền trao tay..cháo múc...
Cả bọn cười lớn. Tiếng cười kinh bỉ. Thế là nó hiểu. Nó chán trường. Nó hiểu nó đang tiêu đồng tiền từ việc mẹ nó ngủ với người khác mà có. Nó sinh hư, nó ghê tởm, nó không thèm động đến một đồng tiền nào. Không có tiền thì nó đi ăn trộm, ăn cắp..
▬▬▬▬▬ஜ۩۞۩ஜ▬▬▬▬▬
Hắn bị ung thư phổi giai đoạn cuối. Bác sĩ nói sẽ rất khó qua khỏi. Phải xạ trị thì mới mong kéo dài thời gian.

Biết tin, hắn cười nhạt...nhạt thếch...thế là hết một đời. Nhưng còn thằng con. Hắn sẽ không nhắm được mắt nếu nó hư hỏng, hắn sẽ không yên lòng khi nó còn hận mẹ nó.
Hắn bấm số gọi cho vợ:

- Cô về đi. Tôi bị ung thư rồi. Chẳng sống được bao lâu nữa đâu. Nhưng còn thằng bé. Dù cô có thế nào thì cô cũng là mẹ nó. Tiền cô gửi về tôi gửi tiết kiệm hết đấy, tôi không động đến. Cô thu xếp cho ổn thỏa rồi về..

Nói rồi hắn tắt máy. Tối về hắn gọi thằng con vào phòng. Thằng bé vác cái mặt lạnh tanh vào:

- Tuấn...bố bị ung thư rồi...
Thẳng bé mắt tròn xoe, ngẩng mặt lên nhìn hắn

- Mày không phải ngạc nhiên. Tao hút thuốc nhiều thì ung thư là chuyện đương nhiên rồi. Chắc mai, ngày kia là tao chết thôi. Mày không phải lo ai đuổi đánh mày nữa. Trôm cắp thoải mái..
Hắn vừa nói vừa nhếch mép cười nhạt...đau xót..Thằng bé vẫn nhìn hắn trân trân

- Tao nói vậy thôi. Mày không phải nói gì cả. Nghe tao nói này. Mẹ mày không có lỗi. Lỗi là lỗi ở cái thằng đàn ông như tao, bất tài, vô dụng, không nuôi nổi mẹ con mày. Để mẹ mày phải sang ấy làm vợ người ta. Làm điếm xứ người. Mày thấy xót không? Mày thấy thằng đàn ông như tao có đáng khinh không?
- ...

- Thế nên người mày hận là tao chứ không phải mẹ mày...Tao gọi mẹ mày về rồi. Mẹ mày mà thu xếp về được thì mày thay tao chăm sóc mẹ mày...thay thằng đàn ông thối nát như tao lo cho gia đình này...mày hiểu chưa?

Thằng bé nhìn hắn rồi khóc, nước mắt lưng tròng. Nó chưa hiểu hết những lời bố nó nói. Nhưng nó thấy trái tim nó yếu mềm, chưa bao giờ yếu mềm hơn thế. Nó khóc dài, nấc nghẹn:

- Bố...bố không được chết...Con xin lỗi...

- Mày thì có lỗi gì...tao mới là người có lỗi. Trước khi chết tao chỉ có một điều mong muốn duy nhất là mong mẹ con mày tha lỗi cho tao. Mày cố gắng học hành để sau này báo đáp lại mẹ mày. Tao bất lực rồi. Tao chẳng làm được gì nữa...Mày giúp được tao chăm sóc mẹ máy là tao cũng yên lòng, thanh thản mà ra đi...

- Bố..Bố không được chết....

Thằng bé cứ thế khóc. Nước mắt nó tuôn ra không ngớt. Lòng hắn cũng nghẹn lại. hắn chẳng kìm được nữa. Hắn cũng khóc:

- Con ơi...Bố xin lỗi...

Nói câu xin lỗi với thằng con mà giọng hắn lạc hẳn đi. Hắn khóc, hắn thấy cuộc đời hắn chỉ như một con chó không hơn không kém. Chó chui gầm chạn, còn hắn, hắn chui rúc vào váy vợ, con vợ làm đĩ xứ người. Chỉ vì hắn vô dụng mà kéo theo cả gia đình phải chịu cái nhìn khinh miệt, dè bỉu của người đời. Người ta gọi vợ hắn là con đĩ, gọi hắn là thằng chồng hèn, thằng cam chịu, thằng đổi chác vợ mình lấy mấy đồng tiền dơ bẩn, gọi thằng con hắn là đứa mất dạy, vô giáo dục. Rồi bên nội, bên ngoại đều khinh gia đình hắn, chẳng ai thèm ròm ngó.

Hắn xót xa, quàng tay ôm chặt thằng con vào lòng. Thằng bé đáng thương, phải chi không sinh ra trong gia đình này thì tương lai của nó dù có không sáng lạn cũng phải nhìn thấy một vài tia hy vọng dù là mong manh. Nhưng không, nó chưa kịp đưa tay chạm vào cái vệt sáng le lói, mong manh ấy thì ngọn nến hy vọng kia đã vụt tắt trong tâm hồn còn non dại của nó. Hắn thấy mình bắt lực. Hắn đã từng bất lực trước cái nghèo, giờ hắn lại bất lực với chính hắn, bất lực với cả thằng con trai độc nhất này. Hắn chết đi rồi thì thằng con hắn sẽ ra sao? Nếu mẹ của nó không về được thì cuộc đời thằng bé sẽ thế nào? Nhìn thằng bé khóc, nước mắt nước mũi nó chảy dài, ướt đẫm cả ngực áo của hắn, xót xa, cay đắng, phũ phàng quá....

Hắn như muốn phát điên, hắn muốn lấy cái roi mây kia quất tới tấp vào da thịt, vào cái thân hình chẳng làm nên trò chống gì của hắn. Hắn muốn lấy cả sợi dây thừng cột tay mình lại, buộc vào cái xe bò cho nó kéo hắn lê lết, bê bết như cái vũng nước ao tù kia

- Tao ghét mày...tao ghét mày..

Thằng bé vùng chạy ra chộp lấy cái điếu cày. Nó đập liên hồi vào cây bàng còn trơ gốc. Nước trong ống điếu bắn tung tóe ra khắp sân, bắn cả vào người nó ướt đẫm, cái mùi chua loét, khai khắm, hôi hám, mùi ghê tởm, bệnh hoạn. Hắn cười lớn. Đúng, mùi ghê tởm, bệnh hoạn. Nhưng lại dậy lên sự thèm sống trong hắn. Hắn cười ngờ nghệch, cười mà nước mắt chảy thành dòng trên khuôn mặt chằng chịt nếp nhăn của hắn. Bản năng sinh tồn trong hắn trỗi dây. Hắn khát sống...hắn khát thấy thằng con hắn trưởng thành, nên người...

Thằng bé mới 14 tuổi, từng học giỏi, thông minh. Vậy mà chỉ sau hai năm, trái tim nó đã loang lổ những vết hằn sâu của lòng thù hận. Nó hận mẹ, hơi ấm từ vòng tay mẹ còn chưa cảm nhận hết. Vậy mà những gì người ta nói về mẹ thì nó cảm nhận rõ rệt, hằn sâu trong tâm trí. Nó bắt đầu sợ ánh mắt mọi người, lạc lõng, lẻ loi giữa chúng bạn. Rồi nó thu mình lại, bỏ học, bỏ cả tuổi thơ trong sáng. Làm bạn với đêm, làm bạn với tiếng rít thuốc của bố..

Kí ức của nó là những đêm dài thu lu ngồi trong bóng tối, khóc không thành tiếng. Những trận đòn làm chân nó tê cứng. Cố gắng nín thinh, chai lì rồi đêm về lại vỡ òa, nhức nhối..

Kí ức của nó là những đêm đi ăn trộm cùng thằng Tây. Không dám trèo tường theo thằng đó vào nhà người ta. Tiếng gió rít, tiếng mèo gào làm nó rùng mình, hoảng loạn, sợ hãi. Là những lần trái tim nó run sợ, đứng như trời trồng trước ánh đèn pin của dân phòng. Nó bị bắt còn thằng Tây thì lặn mất tăm...

Nó thèm học, thèm được như chúng bạn. Nhưng nó xấu hổ, tủi thân. Chỉ biết gồng mình tìm cho mình một vỏ bọc, kiếm cho mình vẻ mặt lì lợm đối mặt với đời.

Đêm nay, nước mắt nó lại chảy dài. Nó thương bố, cảm giác sắp mất đi người thân yêu làm nó hoảng loạn, sợ hãi. Rồi nó sẽ phải bám víu vào ai? Bố nói tha lỗi cho mẹ. Nó còn hận mẹ nhưng nó vẫn thèm có mẹ ở bên. Như lúc này đây...nó sợ bố nó chết...sợ mẹ không về....

- Reng..reng..

Tiếng chuông điện thoại làm nó giật mình. Là của mẹ. Giờ này, mẹ vẫn hay gọi về. Nó thì không bao giờ bắt máy. Nhưng nó vẫn thường lắng nghe bố mẹ nó nói chuyện

- Alo...
- ừ, tôi biết rồi. Tôi sẽ chữa bệnh...
- Cô sao không về? Tôi chết thì sao? Tôi chết thì thằng Tuấn sẽ sao?
- Thôi, tùy cô...

Giọng bố trầm lắng, gay gắt rồi lại thờ ơ. Vậy là nó hiểu. Mẹ không về. Ánh mắt nó đầy căm hờn. Mẹ không về. Tại sao? Tại sao? Mẹ không thương bố, không thương nó thật sao? Mẹ cần tiền, cần cuộc sống đầy đủ như vậy sao?

- Con không cần..không cần bố lo cho con..không cần mẹ...con sẽ tìm thuốc chữa bệnh cho bố..bố phải sống...bố phải sống....

Nói rồi nó chạy vụt đi. Nó tủi thân, khóc tức tưởi. Nhưng nó sẽ tìm mọi cách, tìm mọi phương thuốc chữa bệnh cho bố. Bố phải sống. Nhất đinh nó phải làm được.
▬▬▬▬▬ஜ۩۞۩ஜ▬▬▬▬▬
Bệnh viện đông nghẹt người. Hàng ngày vẫn có hai người đến đây thăm khám. Một già, một trẻ. Thằng bé với ánh mắt ráo hoảnh, làm quen hết người này đến người kia hỏi về các phương thuốc chữa bệnh ung thư. Có người mách nó chuyển sang đông y. Nó làm theo...

Nó lên tàu, vào Nam ra Bắc. Một thằng bé con vậy mà cứng rắn, mạnh mẽ hơn những gì mọi người tưởng tượng. Bố nó cũng phải ngạc nhiên. Đưa nó quyển sổ tiết kiệm, để nó toàn quyền quyết định. Ông cũng đang hy vọng, dù là mong manh....một hy vọng sống nhỏ nhoi....

Thằng bé chuyển bố nó sang chữa bệnh bằng đông y. Một năm có lẻ. Sức khỏe có vẻ khá hơn. Cũng không hẳn, có thể là vì ngọn lửa tình thân đang bùng cháy trong cả hai con người..một già, một trẻ...
Nhìn thấy sức khỏe của bố đang tiến triển. Nó vui mừng, có thể đây là phương thuốc phù hợp với bố. Nó tính sẽ đi học lại...

Lâu rồi nó không nghe thấy tin tức của mẹ. Sau lần mẹ gửi một khoản tiền lớn về cách đây một năm thì không thấy mẹ nó liên lạc nữa. Nó càng hận. Nó thề khi nó lớn lên, nó sẽ trả lại bà tất cả số tiền mà nó đã nhận. Bà không xứng đáng là mẹ nó, bà không thương nó...

Reng..reng...
- Alo..nó bắt máy
- Xin lỗi...đây là nhà của anh Huân, chồng cô Xuân phải không?
- ..dạ...đúng...ai đấy ạ?
 - Tôi gọi đến từ bệnh viện. Chúng tôi thành thật chia buồn...Cô ấy đã chết trước khi kịp đưa đến đây...Cô ấy có để lại bức thư kèm số điện thoại của gia đình...

- Bệnh viện nào..ở đâu hả chú?

Nghe vị bác sĩ nói. Giọng nó bình thản. Trong lòng nhói mạnh, tê tái nhưng nó vẫn dửng dưng. Mẹ từ lâu đã không còn tồn tại trong nó nữa...

Giấu bố, nó nhảy chuyến tàu vào Nam. Nó kêu người ta bố nó đã mất, nhà không còn ai thân thích, rồi xin được hỏa táng mẹ, mang cốt về quê chôn cất....

Vẫn giấu bố. Một mình nó chôn mẹ. Không một giọt nước mắt. Nó cũng không quan tâm mẹ tại sao lại chết. Nó vẫn hận. Với nó bây giờ, bố là quan trọng nhất. Mẹ nó chết hay sống thì cũng vậy thôi. Bọc đồ của mẹ, nó vất vào góc tủ...
▬▬▬▬▬ஜ۩۞۩ஜ▬▬▬▬▬
Năm năm, rồi bảy năm...Bố nó vẫn khỏe. Chẳng biết có phải trời thương tình nên đã không cướp đi người thân cuối cùng của nó không. Nhưng nó vẫn thầm cảm ơn. Công sức nó bỏ ra đã không vô ích...

Cầm tấm bằng Đại học trong tay. Nó trở thành bác sĩ. Nó quyết đinh lấy vợ. Một cô giáo làng..
Con trai nó giờ đã lên bốn tuổi. Bố nó cũng không còn khỏe nữa. Nhưng nó thấy ánh mắt ông thanh thản. Cũng không thấy ông nhắc gì đến mẹ. Chắc ông cũng không muốn nhìn lại quá khứ đau thương ấy...

- Bin Bin...con làm gì thế..

Nó ngoảnh mặt lại theo tiếng vợ nó nhắc nhở thằng con. Thằng Bin đang lục lọi cái hộc tủ cũ trong nhà kho. Là cái bọc đồ của mẹ nó để lại. Trên tay thằng con nó là một bức ảnh chụp lén hình nó kèm một bức thư:

" Tuấn à. Mẹ xin lỗi. Mẹ không xứng đáng là mẹ của con, là vợ của bố con. Mẹ chưa làm trọn đạo nghĩa, làm trọn thiên chức của một người đàn bà. Nhưng Mẹ chỉ muốn giải thích một điều. Mẹ chưa bao giờ làm Đĩ. Mẹ đã bán sữa của mình cho ông cụ hàng xóm để lấy tiền mua gạo. Mẹ đã sang Đài Loan lấy chồng theo môi giới nhưng rồi bỏ trốn. Tiền mẹ gửi về là tiền mẹ rửa bát thuê, làm osin, làm công nhân mà ra. Con biết không, tất cả đều là tiền sạch. Tha lỗi cho mẹ. Mẹ về Việt Nam ngay khi hay tin bố con bệnh. Nhưng con à, mẹ bị lao lực. Mẹ không đủ sức khỏe để lo và chăm sóc cho hai bố con con. Mẹ cũng không muốn mẹ về rồi lây bệnh sang mọi người. Mẹ xin lỗi. Nhưng con ơi...cả cuộc đời này, người mẹ yêu thương nhất là con, và bố của con. Con phải thành người....để mẹ được mỉm cười nơi chín suối. Và nhớ rằng, cái nếp của gia đình cũng vô cùng quan trọng. Con phải nuôi dưỡng ngay từ lúc ban đầu..Mẹ đã không được may mắn sinh ra trong một gia đình tử tế nên việc gì mẹ làm cũng để lại hoài nghi trong ánh mắt mọi người. Mẹ đã trở thành người mẹ không tốt, thành người mẹ tồi tệ với chính đứa con của mình, với chính người chồng của mình, là nỗi xấu hổ của hai bố con. Tha lỗi cho mẹ....
Mẹ xin con, hãy tha lỗi cho mẹ....
Mẹ yêu con, yêu bố của con !!!"

Ngồi phịch xuống ghế. Mắt nó trân trân nhìn lên trần nhà. Rồi nó chạy, chạy thục mang ra nơi mà nó đã chôn cất mẹ..Nơi cỏ mọc hoang san bằng cả nấm mộ ngày xưa nó đã đắp. Không một nén hương, không một tấm bia ghi tên. Nó oằn mình, nấc nghẹn....
_Mẹ ơiiiiiiiiiiiiiiiii....................

Một đời con mãi ngang tàng Mẹ thì hiền hậu hai hàng lệ tuôn một đời con mãi đi buôn Mà không lãi nổi nỗi buồn mẹ vơi !!! 
▬▬▬▬▬▬▬▬▬ஜ۩۞۩ஜ▬▬▬▬▬▬▬▬▬ 

Bài "Vợ Đĩ! Truyện Ngắn Đêm Khuya"
Nguồn: internet

Sững sờ khi gặp lại chồng nghèo sau 5 năm

Tôi kết hôn năm 20 tuổi, khi ấy chồng tôi 23. Cả hai đều còn quá trẻ, không có nghề nghiệp ổn định. Chúng tôi chỉ làm công nhân, cuộc sống chật vật khó khăn.

Anh ngoài làm giờ hành chính ở một nhà máy, đêm đến còn nhận làm thêm ở công trình cho người ta. Nói chung chồng tôi là người đàn ông thương yêu vợ và không có gì để chê trách ở anh cả. Khi yêu tôi chẳng nghĩ được gì nhiều, tôi vẫn tin cái giai thoại “một túp lều tranh, hai trái tim vàng” là có thật. Vậy nhưng đời không như là mơ.

Khi thấy đám bạn chơi cùng (tôi là đứa lấy chồng sớm nhất), cứ cuối tuần lại xúng xính áo quần được người yêu chở đi khắp nơi, mua sắm đủ thứ tôi lại thấy tủi cho mình. So nhan sắc chúng kém tôi xa, nhưng chúng hơn tôi là người yêu có điều kiện, trong khi chồng tôi thì… Lúc nào về đến nhà cũng bụi bặm, người toàn vôi vữa.
Hai tuần anh mới chở tôi đi chơi được một lần. Nhìn bộ dạng của chồng tôi và người yêu đám bạn thì nó kệch cỡm đến không thể nào tả nổi. Từ đó tôi không đi chơi chung với chúng nữa. Tôi cũng nghỉ luôn việc ở công ty may.

Chồng tôi không giận vợ, anh chỉ bảo: “Nếu em không thích làm ở đấy thì kiếm chỗ nào thoải mái, công việc nhẹ nhàng hơn rồi làm. Em chịu khó, chịu khổ vài năm, anh cố cày, sau hi vọng con cái mình sinh ra sẽ sướng”.
Nhưng tiếc là tôi không thể đợi được đến cái ngày ấy. Mà lúc đó, tôi cũng chẳng bao giờ nghĩ rằng một người như anh, suốt đời làm công nhân thì biết bao giờ mới ngước đầu lên nổi. Bao giờ vợ con mới được mở mày mở mặt.

Lấy nhau 1 năm, chúng tôi chưa có bầu bí vì vẫn kế hoạch. Thực sự tôi cũng chẳng muốn có thai vì chán cảnh sống chật vật trong mấy căn nhà thuê lắm rồi. Nghỉ ở công ty cũ, tôi xin vào làm lễ tân cho một quán cà phê. Với ngoại hình khá, gương mặt sắc sảo chủa quán đã để ý ngay đến tôi từ lần gặp đầu tiên. Anh tên Hùng, 30 tuổi.

Công việc nhàn hạ, lương lại cao (sau này tôi mới biết là đó là do ý đồ của Hùng cả) tôi có tiền đầu tư cho bản thân hơn. Nhìn sự thay đổi của vợ, chồng tôi khó chịu ra mặt, thậm chí anh còn bắt tôi nghỉ việc.

- Vừa mới đi làm đã son phấn đầy mặt, váy ngắn cũn cỡn. Cô định làm cái thể loại gì vậy, mai nghỉ việc ngay đi.
- Anh có quyền gì mà bắt tôi nghỉ, tôi ăn diện từ tiền tôi làm ra. Anh xem anh làm từ sáng sớm đến đêm khuya có bằng tiền tôi làm có 6 tiếng đồng hồ không. Bất tài vô dụng lại còn lên giọng gia trưởng với vợ.

Chẳng ngờ sau câu nói ấy, chồng tôi tặng luôn cho tôi 1 cái tát như trời giáng. Tôi không khóc nhưng bỏ nhà đi ngay đêm ấy. Chồng gọi điện thế nào tôi cũng không nghe. Hôm sau anh đến quán xin lỗi bảo tôi về nhưng tôi không chấp nhận. Lần cuối tôi về căn nhà trọ của hai vợ chồng là để dọn dẹp đồ đạc của mình mang đi.

Hùng cho tôi ở lại một căn phòng trống của quán. Những ngày sống ở đó, tôi đón nhận được sự chiều chuộng của anh. Hai tháng sau anh ngỏ lời cầu hôn tôi, anh bảo lấy anh tôi sẽ làm bà chủ, sẽ được sung sướng… Sau một đêm suy nghĩ tôi quyết định ly hôn với người chồng nghèo khó trong căn phòng trọ kia để lấy Hùng.

Chồng vẫn còn yêu tôi lắm, anh bảo tôi hãy suy nghĩ lại, nhưng cái mộng làm bà chủ đã làm mờ mắt tôi.

Sững sờ khi gặp lại chồng nghèo sau 5 năm
Sững sờ khi gặp lại chồng nghèo sau 5 năm
Sau khi ly hôn, tôi cưới Hùng và chính thức làm bà chủ. Một tháng sau thì tôi bầu bí. Thời gian đầu tôi được Hùng chiều chuộng như một bà hoàng, tôi thấy mình đã đúng khi bỏ chồng để đến với anh. Nhưng mọi sự bắt đầu từ khi tôi sinh con. Vợ đẻ nhưng anh chẳng ở nhà chăm sóc mà lao vào cờ bạc, gái gú. Quán cà phê đang làm ăn tốt là thế giờ vắng khách, anh cũng chẳng quan tâm. Tôi lo lắng gọi chồng về trách mắng.

- Anh không lo làm ăn, không quan tâm tới vợ con cứ tối ngày cờ bạc, chơi bời gái gú thế này thì cửa nhà tan nát mất thôi.

- Cô đừng có lên giọng với tôi. Cô tưởng cô là ai? Không ở được đây thì về với cái thằng nghèo xác xơ kia đi.

Tôi ôm mặt khóc nức nở, Hùng chẳng thèm quan tâm, bỏ đi suốt đêm không về. Rồi sau đó, trước sự ăn chơi của Hùng, mọi thứ trong nhà lần lượt ra đi. Cuối cùng cái quán cà phê cũng đã nhượng lại cho người ta, mẹ con tôi ra đứng đường. Tôi gọi cho Hùng nhưng anh ta không bắt máy, chẳng biết anh ta đang cắm đầu vào chiếc bạc ở đâu.

Tôi nước măt lưng tròng dắt con đi thuê một căn phòng trọ 8m2, khi đó con tôi mới 2 tuổi. Những ngày sau ấy, tôi gửi con đi trẻ rồi cất hoa quả bán rong. Nuôi con một mình tôi mới biết mình đang phải trả một cái giá quá đắt cho cái việc ham chạy theo giàu sang vật chất, mà buông bỏ người chồng thương yêu mình. Nhưng tất cả đã quá muộn.

Cuộc sống của mẹ con tôi, cứ thế trôi đi, cho tới một ngày. Hôm ấy tôi còn hàng nhưng không muốn bán nữa, muốn về sớm đón con, lâu rồi tôi toàn về muộn. Lúc quẩy gánh hàng ra về thì tôi chợt nghe có người gọi: “Chị bán hoa quả ơi, lại đây bán cho tôi cân cam”.

Tôi ngước mắt lên nhìn người đàn ông sang trọng đang đỡ cô vợ trẻ xinh đẹp xuống ô tô. Tôi không tin ở mắt mình khi nhìn rõ mặt người đàn ông ấy. Chồng cũ của tôi đây ư, người đàn ông nghèo mà tôi chê, tôi bỏ đây ư? Mới 5 năm thôi mà anh đã khác thế này sao?

Tôi sợ anh nhận ra mình, tôi đã không đến mà bước vội quay đi trong tiếng gọi liên tiếp của anh: “Ơ, chị ơi, chị ơi”.

Về đến nhà tôi vẫn chưa hết sững sờ, có lẽ nào tôi đã nhầm, người đàn ông ấy không thể là anh được. Tôi vội vã lấy điện thoại hỏi thăm về anh qua người bạn thân: “Giờ nó làm chủ thầu công trình rồi đấy. Ngày xưa nó chấp nhận làm thợ là để học hỏi và kiếm mối. Không ngờ chỉ sau 1 năm ly hôn nó lại làm ăn phát đạt và giờ thì có tất cả rồi. Vợ đẹp, nhà lầu, xe hơi. Nghe đâu vợ nó cũng là một cô gái làm ăn giỏi lắm”.

Tôi nghe mà tai như ù đi. Tham vàng, bỏ ngãi tôi thật quá dại dột.

Sếp vừa nói "Bạn gái chú anh thử rồi, ngon lắm"

Vào công ty được gần 4 năm, Khang luôn là một nhân viên mẫu mực, tài giỏi. Anh được sếp rất quý mến và đang có dự định cất nhắc lên vị trí trưởng phòng nhân sự. Khang là một chàng trai không những làm ăn giỏi mà anh lại còn đẹp trai, tính tình vui vẻ, hầu như ai gặp anh cũng quý mến Khang từ cái nhìn đầu tiên.

Và tất nhiên một người hoàn hảo như Khang lại không thể không có người yêu ở cái tuổi 27. Người yêu của Khang là một cô gái vừa mới ra trường đi làm được nửa năm nay, cô ấy khá cuốn hút và có tài ăn nói. Nhiều lần Khang dẫn người yêu đến công ty vào những dịp liên hoan, kỷ niệm không ít người đã nói nhỏ vào tai Khang “Ông có mánh khóe gì mà tán được em xinh như mộng làm người yêu thế”, và tất nhiên Nhiên – người yêu Khang luôn được mọi người chào đón và yêu quý. Khang và Nhiên được mọi người đánh giá là một cặp đôi trời sinh.

Yêu nhau hơn 2 năm, Khang luôn là người nhường nhịn và đáp ứng những yêu cầu của Nhiên. Vì là một cô gái sành điệu nên sở thích của Nhiên mỗi tuần đi shopping một lần cùng Khang, vì yêu anh cũng không ngại ngần chi mạnh tay cho bạn gái xinh đẹp hơn mỗi ngày.

Nghĩ đến chuyện ghê tởm kia lại hiện về khiến Khang không thể tha thứ cho Nhiên (Ảnh minh họa)
Yêu nhau từng ấy thời gian Khang và Nhiên đã vượt quá giới hạn trong tình yêu, nhưng cả hai lại thấy chuyện ấy là bình thường, cần thiết cho một mối quan hệ lâu dài. Khang là người đầu tiên của Nhiên, lúc nào bên cô anh cũng nhớ đến cái đêm đầu tiên ngọt ngào vui vẻ ấy. Nhiều khi nhìn bạn gái vui cười Khang tự nhủ mình cần có trách nhiệm mang lại hạnh phúc cho Nhiên nhiều hơn.

Cuối tuần vừa rồi, công ty Khang có tổ chức một buổi tiệc kỷ niệm 10 năm thành lập công ty. Hôm ấy Khang dẫn Nhiên đi cùng, dù Nhiên không xa lạ gì với mọi người trong công ty, nhưng khi Nhiên bước vào căn phòng ấy, mọi người không thể rời mắt khỏi cô. “Nhiên quá đẹp và quyến rũ”- nhiều người đã phải thốt lên điều đó. Khang vô cùng hãnh diện và tự hào về bạn gái mình, Nhiên không làm anh thấy ái ngại với mọi người.

Khi bữa tiệc sắp tàn, sếp anh – Minh ra chúc rượu và ghé tai Khang nói nhỏ, nhưng mắt không quên liếc về phía Nhiên.

- Nè chú em. Bạn gái em anh thử rồi. Ngon đấy, bữa nào rảnh rảnh cho anh mượn bạn gái sài mấy bữa nha? Anh nghĩ chú nghiêm túc như thế này, bạn gái nó không thích đâu. 

Nói xong Minh đi đến cho Nhiên đang chuyện trò với chị em ở công ty. Khang giật nảy mình trước những gì sếp vừa nói. Mất mấy giây sau anh mới định thần lại được. Nhìn theo sếp, Khang thấy đôi mắt của gã ta luôn để ý săm soi Nhiên. Bực mình quá, Khang để ly rượu xuống bàn ra kéo Nhiên ra ngoài hành lang nói chuyện. 

- Em và tay Minh đã lên giường với nhau rồi đúng không? – Khang giận dữ, quát Nhiên. 

- Anh nói gì vậy. Ông ấy có vợ con rồi mà. Anh nghe ai nói linh tinh gì vậy? 

- Không có lửa làm sao có khói. Em khai thật đi, trước khi anh nổi điên lên. Em biết anh lúc bực anh nóng tính như thế nào rồi. 

- Em chỉ lỡ đi khách sạn với ông ấy 1 lần duy nhất thôi. Tại vì ông ấy hứa, nếu như đi với ông ấy 1 đêm, ông ấy sẽ để anh lên chức trưởng phòng và cao hơn nữa. Nên em… 

- Sao em ngu thế? Ông ấy nói gì em cũng tin à? Anh thà thất nghiệp con hơn để người yêu mình đi làm điếm cho kẻ khác. – Khang tát Nhiên một cái thật đau rồi bỏ đi ngay lập tức, mặc kệ Nhiên có khóc, có xin lỗi anh.

Khang giận Nhiên đến mấy hôm chẳng thèm liên lạc, bắt máy của Nhiên. Anh cứ nghĩ đến chuyện Nhiên làm mà anh bực. Anh viết đơn xin nghỉ việc, chuyển sang công ty khác làm việc. Khang không muốn tay sếp đó suốt ngày cười nhạo và chế giễu anh bằng câu quên thuộc “Bạn gái chú anh thử rồi, ngon lắm”. 

Một tuần trôi qua, không thấy Nhiên liên lạc gì lại nữa. Khang nghĩ chắc cô ta lại quen với trai lạ nào khác rồi, bực tức Khang phóng xe đến thẳng cơ quan Nhiên tìm gặp. Nhưng đến nơi, mọi người cho hay Nhiên xin chuyển công tác vào miền Nam 2 hôm nay rồi. Khang vội vã tới nhà Nhiên nhưng bố mẹ cô ấy bảo sáng nay Nhiên bay vào trong đó rồi.

Chuyện đau lòng cũng đã xảy ra, nhưng lúc anh muốn quay lại bên Nhiên sau lúc giận dỗi ấy thì cô ấy đã đi mất. Khang buồn bực về nhà làm bạn với rượu và góc tối, trong đầu anh lúc nào cũng nghĩ đến Nhiên và Nhiên thôi. Dường như với anh Nhiên là tất cả, nhưng những lúc anh muốn vào Nam tìm cô, thì chuyện ghê tởm kia lại hiện về khiến anh không thể tha thứ cho cô.

Bài "Bạn gái chú anh thử rồi, ngon lắm"
Theo 24h - Nguồn Hạ Vi (Một thế giới)

Anh đã ngủ với cô ta chưa?

Căn phòng tĩnh lặng chỉ có tiếng thở gấp dồn dập đầy kích thích vang lên. Tiếng rên mị hoặc phát ra từ miệng cô gái. Hai cơ thể trần trụi quấn lấy nhau dưới ánh đèn vàng mập mờ càng thêm nóng bỏng.

Qua một hồi vận động, người đàn ông tựa lưng vào thành giường. Chiếc chăn trắng tinh che đi nửa người dưới. Đôi tay kẹp lấy điếu thuốc lá đưa lên khóe miệng rít một hơi dài. Làn khói trắng uốn lượn trên không khí như đang giễu cợt.

Cô gái buột mái tóc dài lên cao lộ ra khuôn mặt xinh đẹp đến nao lòng. Đôi mắt lạnh tỏa ra một loại khí chất quyến rũ đến mê người.

"Tôi rất nhớ em". Anh trầm thấp lên tiếng.

"Thế à?". 

"Còn em, nhớ tôi không?". 

"Nhớ thì sao, không thì sao?". Cô trả lời nước đôi, khóe môi nhếch lên nụ cười mệt mỏi.

"Em biết tôi vẫn luôn yêu em". Anh nghiêng đầu nhìn cô, cô vẫn luôn xinh đẹp như vậy.

Cô bật cười, với lấy điếu thuốc trên tay anh thuần thục hút một hơi. Đôi môi đỏ đã nhòe son thổi ra một làn khói trong sự kinh ngạc của anh.

Anh giằng lấy điếu thuốc, cao giọng mắng.

"Em làm cái quái gì vậy, là ai dậy em hút thuốc?. Mẹ nó". Anh tức giận ném mạnh điếu thuốc ra xa.

Không để ý đến sự tức giận của anh, cô tung chăn lộ ra cơ thể hoàn mỹ. Cô ngồi lên người anh. Dùng tay vuốt lên khuôn mặt người đàn ông cô yêu thương đến mức phát điên.

"Em cũng yêu anh". Cô thì thào. 

Nhưng yêu thì thế nào, yêu thì sẽ thế nào chứ. Chỉ yêu thôi, không đủ.

"Em ngủ với nó chưa?". Anh chậm rãi nhả ra từng chữ.

"Với nó?". Cô biết, nó trong miệng anh là người yêu mới của cô. 

"Với thẳng đàn ông ở cạnh em bấy lâu nay".

Cô vòng tay ôm lấy cổ anh, ghé sát vào tai anh nói nhỏ.

"Ngủ thì sao, mà chưa ngủ thì sao?". 

"Em không yêu nó". Anh nói như khẳng định.

Cảm nhận được sống lưng cứng đờ của anh, cô cười, lần này cô thắng. 

Rất lâu sau không thấy anh lên tiếng, cô thấp giọng hỏi.

"Vậy anh ngủ với cô ta chưa?". Cô đang hỏi điều mà cô đã biết.

Anh thở dài: "Em biết mà". 

Cô gật đầu: "Đúng thế, em biết". 

"Vậy anh yêu cô ta sao?".

Anh nâng tay vuốt ve gò má ửng hồng của cô, chua xót lắc đầu.

Nhìn thấy sự đau đớn trong mắt anh, cô nhắm mắt, cố gắng thu lại nước mắt. Nhưng đáng tiếc cô không thể, nước mắt lăn dài trên má.

"Anh không yêu cô ta, tại sao lại ngủ với cô ta". 

"Anh xin lỗi".

Cô bật dậy xuống giường mặc quần áo. Để mặc anh đau đớn ngồi trên giường nhìn bóng lưng cô. Mặc quần áo chỉnh tề, cô đến bên cạnh giường. Cúi người đặt lên môi anh một nụ hôn, không mang theo dục vọng chỉ toàn là bi thương, đau đớn, là nỗi buồn chồng chất.

"Anh biết không, từ trước đến nay, anh luôn là người duy nhất". 

Cô cầm túi sách chạy đi, đột nhiên cả cơ thể bị kéo lại, anh ôm chặt cô từ phía sau. Khóc nấc thành tiếng.

"Anh xin lỗi, anh xin lỗi... Là anh sai, ngày ấy anh không nên bị cô ta mê hoăc. Anh không nên ngủ cùng cô ta, anh sai rồi, anh sai rồi em tha thứ cho anh đi. Được không".

Anh đã ngủ với cô ta chưa?

Cô giằng tay anh ra, quay lưng hét vào mặt anh, như đang moi toàn bộ ruột gan của mình ra nói cho anh biết. "Anh phản bội, anh lừa dối em còn chưa đủ sao. Anh lừa em bao nhiêu lần, em đều nhắm mắt tha thứ vì không muốn mất anh. Chúng ta ở bên cạnh nhau nhiều năm nhưng lại không bằng một người tình vài tháng của anh. Đêm nào em cũng ở nhà chờ anh, em chờ tới khi trời sáng vẫn không thấy anh trở về. Anh có biết em đau đớn biết bao nhiêu, em thất vọng thế nào không. Nhưng anh lại bỏ mặc nỗi buồn của em, anh chỉ quan tâm đến nụ cười của cô ta. Bây giờ anh nói quay về, quay về ư. Anh nhìn đi,ngày mai anh là chú rể, là chú rể là chồng của cô ta. Còn em sao lại trở thành kẻ ngoài cuộc, trở thành người dư thừa trong khi anh là của em, còn cô ta là kẻ chen chân vào".

"Anh biết khi nãy lên giường với anh em cảm thấy ghê tởm nhường nào không. Em đã nghĩ cơ thể này, nụ hôn này, hay ánh mắt đầy dục vọng của anh dành cho em cũng giống như lúc anh nằm trên người cô ta có đúng không. Em ghê tởm khi nghĩ đến người đàn ông của em tay ấp môi kề với người phụ nữ khác. Anh biết em mệt mỏi nhường nào không?".

"Anh biết lỗi của anh, nhưng chẳng phải chúng ta chia tay nhau được vài tháng em đã có người yêu mới hay sao". Anh ghen tị gầm lên. Sự chiếm hữu mạnh mẽ của anh không cho phép người phụ nữ mình yêu có thể bên cạnh người khác mặc dù cả hai đã chia tay.

"Mẹ nó, anh ấy chỉ là đồng nghiệp của tôi, tôi lừa anh đấy, tôi lừa anh vì tôi muốn anh phát điên. Anh thua rồi, lần này anh thua rồi". Cô cười, nhưng không phải nụ cười hạnh phúc mà là cay đắng.

Cô chạy đi như đang trốn khỏi sự thật rằng cô đã mất anh. Ngoài đường mưa tầm tã, tiếng sấm vang lên. Cô chạy như điên trên đường, mưa ướt đẫm mái tóc dài , lớp trang điểm nhòe đi. Cô dừng chân, ngồi gục xuống đất, co người lại ôm chặt lấy đầu gối của mình. Cô bật khóc, nước mắt hòa cùng mưa, nỗi đau đớn dày xé tâm can. Nỗi thống khổ như muốn bóp chết cô.

Người đàn ông cô yêu thương nhất lại là người làm cô đau đớn nhất. Anh nỡ sao, anh nỡ khiến cô đau đến như vậy sao. Cô biết, anh nỡ. Anh là người tàn nhẫn nhất. Là người vô tình nhất, lại là người cô yêu nhất.

Ngày mai thôi, anh sẽ là chồng của người khác. Anh sẽ nắm tay người phụ nữ kia đi hết phần đời còn lại, không phải cô.

Anh sẽ ở cạnh người anh không yêu, còn người con gái yêu anh mãi chỉ là quá khứ.

Tình yêu chẳng lẽ luôn trái ngang như vậy, người yêu nhau gặp bao nhiêu sóng gió cữ ngỡ sẽ có thể cùng nhau đi đến cùng trời cuối đất. Đến lúc nhận ra, cả hai đã quay lưng rời đi được một đoạn đường rất xa rồi.

Trước đây cô đã từng đọc được một câu, lúc đó chỉ cảm thấy hay, lúc này cô mới thấm thía được từng chữ của nó.

"Đã không giữ lời, sao còn thề hẹn?".
...

Cô gái từ bỏ chàng trai vì quá nghèo và cái kết không tưởng sau 10 năm gặp lại

Đôi khi những toan tính trong tình yêu lại khiến chúng ta trở thành người thua cuộc. Thừa nhận một điều rằng tình yêu cũng cần có vật chất nhưng đừng để vật chất đó biến chúng ta trở thành người tầm thường và thực dụng.
 
Trong cuộc sống ai cũng có một mảnh ghép phù hợp với mình, nhiều cô gái mong muốn rằng người yêu họ là một thanh niên lịch lãm, đẹp trai trong khi có người chỉ đơn giản muốn chồng tương là một người yêu cô ấy hết lòng. Nhưng đối với cô gái dưới câu chuyện này lại có một sự lựa chọn hoàn toàn khác. Điều ấy đã đẩy cô vào sự tiếc nuối, hối hận hay là một toan tính vụ lợi khác ghê gớm hơn???

Câu chuyện của hai người họ bắt đầu từ một tình yêu đơn phương có khoảng cách, không phải khoảng cách về địa lý mà là một khoảng trống vô hình về vật chất. Trong khi cô gái là con của một gia đình giàu có thì anh chàng chỉ là một thanh niên nghèo khó.

Tình yêu đơn phuong, Cô gái đã từ chối chàng trai vì anh quá nghèo
Tình yêu đơn phương, Cô gái đã từ chối chàng trai vì anh quá nghèo
Anh chàng say mê vẻ đẹp của cô gái và quyết định bày tỏ tình cảm của mình. Đáp lại sự mong chờ của anh là thái độ khinh khỉnh của cô. “Mức lương hàng tháng của anh chỉ bằng chi phí sinh hoạt hàng ngày của tôi. Anh mơ khi nghĩ rằng tôi đồng ý yêu anh? Chả hiểu điều gì khiến anh hành động như thế này? Tôi không bao giờ yêu anh đâu. Anh hãy đi tìm một cô gái có cùng hoàn cảnh và cuộc sống như anh nhé!”. Cô gái nói rồi bỏ đi để lại chàng trai đứng đó một mình.

Từng câu nói của cô gái như cứa vào trái tim đang bị tổn thương của chàng trai. Anh đã nhớ từng lời, từng lời trong thái độ gằn gọc và coi thường của cô.

trái tim đang bị tổn thương của chàng trai
Trái tim đang bị tổn thương của chàng trai
Thời gian qua đi, thấm thoát cũng đã 10 năm, dường như ông trời đã sắp đặt một tình huống để họ gặp lại. Trong trung tâm thương mại đông người, cô gái nhanh chóng có thể nhận ra chàng trai năm xưa từng bị mình làm cho bẽ mặt vì muốn trèo cao. “Này , thế nào rồi anh? Chồng tôi bây giờ là một người tài giỏi, mỗi tháng anh ấy có thể kiếm 15.700USD, anh có thể vượt qua mức lương đó chứ?”, cô nói và cười nhếch mép.

Người đàn ông nghe xong câu nói của người phụ nữ anh từng yêu tha thiết, bất giác anh cảm thấy đau đớn, thất vọng vì đã không ngừng nhớ về cô trong suốt 10 năm qua.  Anh không nói gì và bình thản nhìn cô.

Bỗng  nhiên, anh chồng cô gái tiến đến bên cạnh, nhìn người đàn ông đứng đó vui mừng nói:  “Chào anh! Chúc anh một buổi chiều tốt lành! Tôi thấy hình như anh quen vợ tôi?”. “Vâng! Cảm ơn anh. Anh cũng vậy nhé! Tôi có quen chị nhà anh”, người đàn ông mỉm cười nói.

Anh chồng quay sang cô gái, “Em yêu, anh muốn giới thiệu với em đây là sếp của anh, anh ấy đang làm chủ dự án 1 tỷ đô mà anh đang làm việc”. Người phụ nữ sửng sốt trước những điều cô đang nghe và không nói được câu gì.

“Anh Alex, tôi có chút chuyện phải đi. Xin lỗi anh chị. Rất vui khi được gặp hai người vào hôm nay”. Đôi vợ chồng đứng đó yên lặng nhìn theo những bước chân của người đàn ông thành đạt cho đến khi anh đi khuất.

Lấy bình tĩnh trở lại, người phụ nữ nghi ngờ hỏi lại chồng: “Đó là sếp của anh?”. “Đúng vậy! Anh ấy là một người đàn ông rất khiêm tốn nhưng anh ấy  từng có một câu chuyện tình yêu buồn. Anh ấy từng yêu một cô gái nhưng cô ấy không chấp nhận vì anh quá nghèo. Anh đã làm việc chăm chỉ, vượt lên cái nghèo và thực sự thành công. Bây giờ, anh ấy là một triệu phú có thể kiếm được hàng triệu, hàng triệu đô la mỗi tháng. Nhưng anh ấy vẫn chưa lập gia đình vì chưa quên được cô gái đó”.

Cô gái từ bỏ chàng trai vì quá nghèo và cái kết không tưởng sau 10 năm gặp lại
Nhưng anh ấy vẫn chưa lập gia đình vì chưa quên được cô gái đó
“Cô gái đó sẽ là một người may mắn nếu cô đồng ý yêu và cưới anh ấy”, anh chồng nói. Tai người phụ nữ như ù đi, cô không nói được câu nào nữa.

Bài "Cô gái từ bỏ chàng trai vì quá nghèo và cái kết không tưởng sau 10 năm gặp lại"
Theo Kênh 13