Showing posts with label tâm sự buồn. Show all posts
Showing posts with label tâm sự buồn. Show all posts

Tôi không kìm được nước mắt khi biết được điều vợ làm cho bố chồng hàng đêm

Tùng và Mai kết hôn đã 7 năm nay, thực ra, nếu như Mai không có bầu, chưa chắc Tùng đã quyết định lấy cô. Bởi nhà Mai không môn đăng hộ đối. Trước kia, nhà Mai khá giàu nhưng từ khi cha cô làm ăn thất bại, gia sản tiêu tán hết và lâm vào tình cảnh nợ nần thì gia đình cô còn phải chạy ăn từng bữa. Từ khi biết chuyện nhà Mai, Tùng cũng có phần lơ là. Nhưng cả hai cứ dùng dằng mãi cho đến khi Mai có bầu.
 
Tùng là con trai độc nhất trong gia đình, anh được thừa hưởng công ty do bố anh gây dựng nên. Mẹ Tùng cũng là con nhà danh giá, bố anh thì lại đặc biệt khó tính. Thế nên khi Mai về làm dâu, cô rất sợ hãi. Căn nhà rộng lớn nhưng chỉ có vài bóng người, khi ngồi ăn cơm, chẳng ai nói với ai câu nào.
 
Nhưng người cô sợ nhất không phải là mẹ chồng mà mà bố chồng
Nhưng người cô sợ nhất không phải là mẹ chồng mà mà bố chồng
 
Nhưng người cô sợ nhất không phải là mẹ chồng mà mà bố chồng. Bởi mẹ chồng cô đã đi lấy người đàn ông khác, chỉ hôm đám cưới Tùng mới về lại. Bố chồng Mai tỏ thái độ khinh miệt đối với cô. Ông nói rằng, đáng ra con trai ông phải lấy con gái chủ tịch một tập đoàn nọ chứ không phải lấy một cô gái khố rách áo ôm như Mai, rằng cô chính là “vật cản” của con trai ông. Khi Mai sinh con, ông cũng không thèm nhìn một cái gọi là, bởi ông cho rằng, cháu ông có một người mẹ thấp kém vậy thì sau này chẳng biết có làm nên cơm cháo gì không.
 
Mai nhẫn nhịn mọi chuyện vì cô thương con. Thời gian đầu khi Mai sinh, Tùng cũng đôi lần thăm hỏi rồi bế con, nhưng sau khi bị bố anh tác động, Tùng cũng nghe theo lời bố mà lơ là vợ con. Anh bắt đầu trở nên khó chịu với vợ, nói những lời khinh miệt với Mai. Anh thậm chí còn nghe lời bố, bỏ mặc vợ con và không đưa tiền cho Mai sinh hoạt.
 
Nhưng cuộc sống gia đình nhà chồng Mai bị đảo lộn khi bố chồng cô bị tai biến mạch máu não. Đêm đó, khi ông dậy đi vệ sinh thì ngã xuống sàn. Dù được đưa đi cấp cứu kịp thời nhưng bố chồng Mai vẫn bị liệt và nằm một chỗ. Từ hôm đó, nhà chồng Mai phải thuê thêm một cô ô sin chuyên chăm sóc bố chồng cô. Việc ở công ty thì Tùng đảm nhiệm hết. Thế nên anh không còn thời gian để ý gì đến vợ con. Lần nào về nhà Tùng cũng trong trạng thái gắt gỏng. Anh cho rằng Mai vô tích sự vì cô chỉ có ở nhà nuôi con, không biết làm gì hết, việc gì cũng bắt chồng cáng đáng. Đi ra ngoài tiếp xúc với nhiều phụ nữ , Tùng càng chán vợ.
 
Mấy bữa nay Tùng khó ngủ, nhưng lúc thức dậy Tùng đều không thấy vợ đâu cả. Tìm mãi khắp tầng 1 cũng không thấy. Tùng đang nghi vợ nửa đêm dậy trốn ra một góc nào đó để điện thoại cho nhân tình, thế nên anh rắp tâm rình cho bằng được. Một tối nọ, Tùng đặt báo thức rồi tỉnh dậy đi theo vợ. Anh không ngờ Mai chạy qua phòng bố chồng, lấy cái chăn bị rơi dưới đất lên đắp lại cho ông rồi rót nước cho ông uống. Nhìn những gì vợ làm, Tùng sững người lại, không ngờ Mai lại chu đáo như thế.
 
Tôi không kìm được nước mắt khi biết được điều vợ làm cho bố chồng hàng đêm
 
Thế rồi Tùng liên tục để ý, thấy đêm nào Mai cũng dậy vào giờ đó, đi qua phòng bố chồng đắp chăn lại cho ông rồi đưa ông những thứ ông cần Vì tuổi già, lại nằm một chỗ, nên bố chồng của Mai thường xuyên khó ngủ. Có cô ô sin chuyên chăm sóc cho ông thì cô ta lại ngủ say như chết. Lần đó, Mai đi ngang qua, thấy bố chồng ú ớ, tấm chăn trên người ông bị rơi xuống đất, cô bèn đi vào nhặt lên đắp cho ông. Từ đó trở đi, đêm nào Mai cũng dậy xem xét tình hình của bố chồng rồi mới yên tâm đi ngủ.
 
Nhìn những gì vợ làm cho bố mình hằng đêm, nước mắt Tùng cứ vô thức rơi. Anh không ngờ người vợ mình từng khinh miệt, ghét bỏ lại đối xử tốt với bố mình như vậy. Tùng thấy xấu hổ vô cùng. Anh bước vào phòng bố, ôm vợ từ phía sau rồi thầm thì vào tai Mai: “Anh xin lỗi vợ yêu”.

Bài "Tôi không kìm được nước mắt khi biết được điều vợ làm cho bố chồng hàng đêm"
Theo Tịnh Uyên/ Một Thế Giới

Anh đã ngủ với cô ta chưa?

Căn phòng tĩnh lặng chỉ có tiếng thở gấp dồn dập đầy kích thích vang lên. Tiếng rên mị hoặc phát ra từ miệng cô gái. Hai cơ thể trần trụi quấn lấy nhau dưới ánh đèn vàng mập mờ càng thêm nóng bỏng.

Qua một hồi vận động, người đàn ông tựa lưng vào thành giường. Chiếc chăn trắng tinh che đi nửa người dưới. Đôi tay kẹp lấy điếu thuốc lá đưa lên khóe miệng rít một hơi dài. Làn khói trắng uốn lượn trên không khí như đang giễu cợt.

Cô gái buột mái tóc dài lên cao lộ ra khuôn mặt xinh đẹp đến nao lòng. Đôi mắt lạnh tỏa ra một loại khí chất quyến rũ đến mê người.

"Tôi rất nhớ em". Anh trầm thấp lên tiếng.

"Thế à?". 

"Còn em, nhớ tôi không?". 

"Nhớ thì sao, không thì sao?". Cô trả lời nước đôi, khóe môi nhếch lên nụ cười mệt mỏi.

"Em biết tôi vẫn luôn yêu em". Anh nghiêng đầu nhìn cô, cô vẫn luôn xinh đẹp như vậy.

Cô bật cười, với lấy điếu thuốc trên tay anh thuần thục hút một hơi. Đôi môi đỏ đã nhòe son thổi ra một làn khói trong sự kinh ngạc của anh.

Anh giằng lấy điếu thuốc, cao giọng mắng.

"Em làm cái quái gì vậy, là ai dậy em hút thuốc?. Mẹ nó". Anh tức giận ném mạnh điếu thuốc ra xa.

Không để ý đến sự tức giận của anh, cô tung chăn lộ ra cơ thể hoàn mỹ. Cô ngồi lên người anh. Dùng tay vuốt lên khuôn mặt người đàn ông cô yêu thương đến mức phát điên.

"Em cũng yêu anh". Cô thì thào. 

Nhưng yêu thì thế nào, yêu thì sẽ thế nào chứ. Chỉ yêu thôi, không đủ.

"Em ngủ với nó chưa?". Anh chậm rãi nhả ra từng chữ.

"Với nó?". Cô biết, nó trong miệng anh là người yêu mới của cô. 

"Với thẳng đàn ông ở cạnh em bấy lâu nay".

Cô vòng tay ôm lấy cổ anh, ghé sát vào tai anh nói nhỏ.

"Ngủ thì sao, mà chưa ngủ thì sao?". 

"Em không yêu nó". Anh nói như khẳng định.

Cảm nhận được sống lưng cứng đờ của anh, cô cười, lần này cô thắng. 

Rất lâu sau không thấy anh lên tiếng, cô thấp giọng hỏi.

"Vậy anh ngủ với cô ta chưa?". Cô đang hỏi điều mà cô đã biết.

Anh thở dài: "Em biết mà". 

Cô gật đầu: "Đúng thế, em biết". 

"Vậy anh yêu cô ta sao?".

Anh nâng tay vuốt ve gò má ửng hồng của cô, chua xót lắc đầu.

Nhìn thấy sự đau đớn trong mắt anh, cô nhắm mắt, cố gắng thu lại nước mắt. Nhưng đáng tiếc cô không thể, nước mắt lăn dài trên má.

"Anh không yêu cô ta, tại sao lại ngủ với cô ta". 

"Anh xin lỗi".

Cô bật dậy xuống giường mặc quần áo. Để mặc anh đau đớn ngồi trên giường nhìn bóng lưng cô. Mặc quần áo chỉnh tề, cô đến bên cạnh giường. Cúi người đặt lên môi anh một nụ hôn, không mang theo dục vọng chỉ toàn là bi thương, đau đớn, là nỗi buồn chồng chất.

"Anh biết không, từ trước đến nay, anh luôn là người duy nhất". 

Cô cầm túi sách chạy đi, đột nhiên cả cơ thể bị kéo lại, anh ôm chặt cô từ phía sau. Khóc nấc thành tiếng.

"Anh xin lỗi, anh xin lỗi... Là anh sai, ngày ấy anh không nên bị cô ta mê hoăc. Anh không nên ngủ cùng cô ta, anh sai rồi, anh sai rồi em tha thứ cho anh đi. Được không".

Anh đã ngủ với cô ta chưa?

Cô giằng tay anh ra, quay lưng hét vào mặt anh, như đang moi toàn bộ ruột gan của mình ra nói cho anh biết. "Anh phản bội, anh lừa dối em còn chưa đủ sao. Anh lừa em bao nhiêu lần, em đều nhắm mắt tha thứ vì không muốn mất anh. Chúng ta ở bên cạnh nhau nhiều năm nhưng lại không bằng một người tình vài tháng của anh. Đêm nào em cũng ở nhà chờ anh, em chờ tới khi trời sáng vẫn không thấy anh trở về. Anh có biết em đau đớn biết bao nhiêu, em thất vọng thế nào không. Nhưng anh lại bỏ mặc nỗi buồn của em, anh chỉ quan tâm đến nụ cười của cô ta. Bây giờ anh nói quay về, quay về ư. Anh nhìn đi,ngày mai anh là chú rể, là chú rể là chồng của cô ta. Còn em sao lại trở thành kẻ ngoài cuộc, trở thành người dư thừa trong khi anh là của em, còn cô ta là kẻ chen chân vào".

"Anh biết khi nãy lên giường với anh em cảm thấy ghê tởm nhường nào không. Em đã nghĩ cơ thể này, nụ hôn này, hay ánh mắt đầy dục vọng của anh dành cho em cũng giống như lúc anh nằm trên người cô ta có đúng không. Em ghê tởm khi nghĩ đến người đàn ông của em tay ấp môi kề với người phụ nữ khác. Anh biết em mệt mỏi nhường nào không?".

"Anh biết lỗi của anh, nhưng chẳng phải chúng ta chia tay nhau được vài tháng em đã có người yêu mới hay sao". Anh ghen tị gầm lên. Sự chiếm hữu mạnh mẽ của anh không cho phép người phụ nữ mình yêu có thể bên cạnh người khác mặc dù cả hai đã chia tay.

"Mẹ nó, anh ấy chỉ là đồng nghiệp của tôi, tôi lừa anh đấy, tôi lừa anh vì tôi muốn anh phát điên. Anh thua rồi, lần này anh thua rồi". Cô cười, nhưng không phải nụ cười hạnh phúc mà là cay đắng.

Cô chạy đi như đang trốn khỏi sự thật rằng cô đã mất anh. Ngoài đường mưa tầm tã, tiếng sấm vang lên. Cô chạy như điên trên đường, mưa ướt đẫm mái tóc dài , lớp trang điểm nhòe đi. Cô dừng chân, ngồi gục xuống đất, co người lại ôm chặt lấy đầu gối của mình. Cô bật khóc, nước mắt hòa cùng mưa, nỗi đau đớn dày xé tâm can. Nỗi thống khổ như muốn bóp chết cô.

Người đàn ông cô yêu thương nhất lại là người làm cô đau đớn nhất. Anh nỡ sao, anh nỡ khiến cô đau đến như vậy sao. Cô biết, anh nỡ. Anh là người tàn nhẫn nhất. Là người vô tình nhất, lại là người cô yêu nhất.

Ngày mai thôi, anh sẽ là chồng của người khác. Anh sẽ nắm tay người phụ nữ kia đi hết phần đời còn lại, không phải cô.

Anh sẽ ở cạnh người anh không yêu, còn người con gái yêu anh mãi chỉ là quá khứ.

Tình yêu chẳng lẽ luôn trái ngang như vậy, người yêu nhau gặp bao nhiêu sóng gió cữ ngỡ sẽ có thể cùng nhau đi đến cùng trời cuối đất. Đến lúc nhận ra, cả hai đã quay lưng rời đi được một đoạn đường rất xa rồi.

Trước đây cô đã từng đọc được một câu, lúc đó chỉ cảm thấy hay, lúc này cô mới thấm thía được từng chữ của nó.

"Đã không giữ lời, sao còn thề hẹn?".
...

Anh quên cài khuy áo ngực cho em

Anh quên cài khuy áo ngực cho em

Anh đã quên cài khuy áo ngực cho em, điều mà tối qua anh đã bằng mọi giá để cởi.

Dũng là một chàng trai phong lưu, Hương biết điều đó. Cô còn biết cả chuyện anh đã từng yêu bao nhiêu người, trong số đó bao nhiêu người anh đã lên giường, bao nhiêu người anh yêu vì nhục dục, bao nhiêu người anh thật lòng.
Anh quên cài khuy áo ngực cho em
“Anh muốn có được em”. Dũng nhìn thẳng vào đôi mắt Hương để nói mà không chút gượng gạo.
(Ảnh minh họa)
Cô rõ về cuộc đời anh như lòng bàn tay vì đơn giản là chính bản thân anh cũng chẳng bao giờ giấu giếm. Khi quyết định yêu anh, Hương đã chấp nhận tất cả. Coi quá khứ đó như một phần con người của Dũng để mà yêu thương. 

Ai cũng nói Hương ngốc khi yêu Dũng vì chàng trai đó sẽ không bao giờ chung thủy với một mình cô. Anh ta đã quen rồi với cảnh vài ba tháng lại lên giường với một cô và rồi chia tay ngay sau đó. Những cuộc tình của Dũng thoáng đến rồi đi nhanh tới mức chính anh cũng còn chưa kịp hiểu mình đã có cảm giác gì với những cô gái đó. Nhưng kì lạ thay, Hương vẫn tin rằng cô có thể thay đổi anh, thay đổi một chàng trai phong lưu như thế. Và Hương đã can đảm tiến đến để đón nhận tình yêu từ anh. 

Hơn 6 tháng sau ngày Hương và Dũng yêu nhau, lần đầu tiên Dũng đề nghị: 

- “Anh muốn có được em”. Dũng nhìn thẳng vào đôi mắt Hương để nói mà không chút gượng gạo. 

- “Em không muốn giống những cô gái đã từng yêu anh. Họ cũng đã lên giường với anh để rồi anh bỏ rơi họ”. 

- “Em sợ à? Em sợ mình cũng bị bỏ rơi à? Anh không nghĩ em lại thiếu niềm tin vào chính mình đến thế?” – Dũng cười khẩy trước câu nói của Hương. 

- “Em không sợ chỉ là em không muốn mà thôi…” 

- “6 tháng là một điều đặc biệt lắm với anh em biết không? Anh chưa từng yêu cô gái nào lâu đến thế mà không có được cô ấy. Chừng ấy chưa đủ để em tin rằng em đã khác biệt quá nhiều so với họ ư?” 

Kết thúc cuộc tranh luận ấy, Hương gật đầu đồng ý. Không phải vì cô sợ anh sẽ giận mà bỏ cô. Càng không phải vì cô muốn dùng tình dục để níu giữ chân anh. Mà là vì cô cũng muốn thế. Hương yêu Dũng thật lòng. Cô cảm nhận rằng đằng sau cái vẻ ngoài bất cần, phong trần của Dũng lại là một tâm hồn cô đơn tột độ. Anh ấy như chú ngựa bất kham nhưng dám chắc có ngày sẽ chùn chân mỏi gối mà dừng lại, chỉ cần có người thắng được dây cương. Hương muốn mình thử làm điều đó dù có thể ván bài này cô sẽ thua đau đớn. 

Hương đã thật hồi hộp khi bên anh, yêu thương, hờn giận, ghen tuông với quá khứ. Và rồi mọi cảm xúc đẩy lên đỉnh điểm khi ánh điện căn phòng của Dũng vụt tắt. Hương đã bước vào một cuộc chơi mà ở đó cô đánh cược điều quý giá nhất của đời mình. Hương chấp nhận có thể cô sẽ trắng tay… 

Giữa căn phòng ngổn ngang áo quần, Hương ngồi lặng đi để ngắm nhìn Dũng. Cô nằm gọn trong chiếc chăn ấm áp nhìn anh thản nhiên mặc áo quần, soi mình trước gương sao cho bảnh bao nhất. Ngó trước nghiêng sau, như hài lòng với điệu bộ của mình, Dũng vừa huýt sáo, vừa thắt chiếc cà vạt. Nhìn Dũng lúc này thật bảnh bao. Hình ảnh này đã làm xuyến xao trái tim Hương. Cũng vì thế mà cô yêu anh. 

Dũng quay đầu nhìn lại Hương: 

- “Sao em còn ngồi đó? Em không dậy mặc quần áo vào đi. Anh phải đi với đám bạn có chút việc. Nếu em chưa xong, em có thể ở lại thay đồ rồi đi sau. Chiều anh sẽ ghé qua chỗ em lấy chìa khóa, hoặc em gửi nhà bên cho anh cũng được. Anh đi đây”.Hương nhìn theo dáng Dũng nhanh như cắt bước ra khỏi căn phòng. Tiếng đóng cánh cửa lạnh lùng làm Hương giật thót mình. Còn lại một mình Hương trong căn phòng của anh. Dưới sàn nhà, bộ đồ cô mặc tối qua khi đến đây còn đang vương trên đó. Khung cảnh này trở nên đáng sợ với Hương vô cùng. Nó tạo cho cô sự thất bại. Thất bại thảm hại. 

Dũng đi và để lại mình Hương với những cảm xúc lẫn lộn. Nhưng trên tất cả, nỗi đau xâm chiếm tâm hồn cô. Hương đã nghĩ rằng mình có thể thay đổi con người anh, có thể biến chàng trai lạnh lùng, vô cảm ấy biết yêu thương theo đúng nghĩa. Dũng đã từng lên giường với nhiều người và cũng sẵn sàng chia tay với họ. Dũng chưa bao giờ biết đau khi một người con gái nào đó ra đi khỏi cuộc đời mình. Anh chưa hề biết yêu, một tình yêu thực sự. 

Ngày hôm nay, Hương thấy mình trở thành một trong những cô gái đã từng đi qua đời Dũng. Cô cũng chỉ giống họ mà thôi. Nếu anh yêu cô thật lòng, anh sẽ có trách nhiệm với cảm giác hiện tại của cô. Thứ cảm giác được sinh ra từ việc hai người gắn bó với nhau tới mức này. Nhưng không, anh vẫn làm mọi thứ theo cảm giác của riêng anh. Để mặc Hương với những nỗi niềm không thể nói thành lời: 

- “Anh à! Mình chia tay anh nhé” 

Hương nhắc máy điện thoại cho anh bằng cái giọng bình thản nhất có thể. Đầu dây bên kia thinh lặng vài giây vì không hiểu nổi sự tình: 

- “Em sao vậy. Anh đâu có nói gì. Anh vẫn yêu em mà”. 

- “Đúng là như vậy! Nhưng rồi anh sẽ bỏ em thôi. Một ngày không xa anh sẽ làm thế. Bởi vì em không ở trong tim anh. Mà khi không có tình yêu thì sớm hay muộn mối quan hệ đó cũng tan vỡ mà thôi. Nếu anh yêu một người con gái thật lòng, khi anh trút bỏ bộ đồ trên người cô ấy xuống, anh sẽ giúp cô ấy mặc nó lên. Đó là trách nhiệm của tình yêu. Còn hôm nay, anh đã để mặc em” 

Hương cúp máy điện thoại, tự mặc lại bồ đồ cho chính mình. Cô nhìn mình trong gương: “Ngày hôm nay, anh đã quên cài khuy áo ngực cho em, điều mà tối qua anh đã bằng mọi giá để cởi. Giờ thì em sẽ đóng lại cho mình”. 

Bài "Anh quên cài khuy áo ngực cho em"
Nguồn Aezuum - Theo
 

Tình một đêm thôi anh nhé

Tình một đêm nó là con đường mà những cô gái có trái tim yếu mềm như tôi dễ sa vào – là lên giường với một người đàn ông chỉ mới gặp mặt lần đầu, cho họ khám phá cơ thể và thỏa mãn nhu cầu của họ mà không đòi hỏi bất cứ thứ gì. Mọi thứ chỉ được giải quyết trong một đêm, không quyến luyến, cũng không được hứa hẹn bất cứ điều gì.


Tôi sa vào tình một đêm rất dễ dàng. Như thể trong tư tưởng tôi có sẵn nó rồi, chỉ là chưa đủ can đảm thực hiện. Hoặc là muốn nhưng chưa tìm được người ưng ý, đủ thú vị để tôi thực hiện. Về lí do vì sao tôi sa vào tình một đêm, chắc có lẽ là vì người đàn ông tôi hết mực yêu thương lại có thể dễ dàng ngã vào vòng tay của một người đàn bà khác. Chỉ vì cô ta giỏi hơn tôi khi ở trên giường, tôi nghĩ thếi. Vậy nên nhiều lúc tôi nghĩ thứ đàn ông muốn đơn giản hơn những gì tôi tưởng tượng rất nhiều.


"Tình một đêm thôi anh nhé"

Khi nhìn họ tóc tai bù xù, ôm chầm để bảo vệ lấy nhau lúc tôi đứng trước cửa phòng thì tôi đã nhanh chóng nhận ra, có lẽ tình một đêm là liều thuốc duy nhất cứu rỗi tôi khỏi việc lao đầu ra ban công tầng sáu. Chậc, chắc chắn là vậy. Nhớ lại đêm ấy tôi uống say trong một quán bar chuyên dành cho những người thích tình một đêm, một gã ăn mặc rất bảnh bao đến xoa lưng vỗ về tôi như thể tôi và gã đã quen biết nhau từ kiếp trước. Song, tôi không quan tâm đến gã nhiều, chỉ quan tâm đến việc tu càng nhiều rượu càng tốt. Cho đến khi hình ảnh gã dần mờ nhạt, chỉ có thể nghe tiếng thều thào đầy ma mị bên tai :”Em say rồi, để anh đưa em về.”

Thế là sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy trong khách sạn đương nhiên là lõa thể rồi. Còn gã thì ngồi trên ghế sofa hút thuốc, nếu là tôi khi trước, khi còn yêu người đàn ông của tôi thì chắc chắn tôi sẽ dùng con dao gọt hoa quả đặt gần đó đâm chết gã đàn ông trước mặt mình. Nhưng bây giờ khác rồi. Tôi còn thấy ngạc nhiên vì mình vẫn giữ vẻ mặt bình thản, không có chút gì lo sợ hay ngượng ngùng về việc khỏa thân trước mặt người đàn ông lạ. Tôi nhìn gã đang vắt chéo chân tỏ vẻ kênh kiệu, như đang nói :”Chắc em đã rất thỏa mãn khi có anh.” Tôi không biết làm gì hơn, chỉ vùi trong chăn định bụng ngủ tiếp.

Trong giấc ngủ vì vẫn còn say rượu, tôi nghe tiếng xả nước trong phòng tắm. Tiếng xột xoạt mặc đồ, cả tiếng khóa nịch gõ leng keng khi gã ấy mặc lại quần, rồi tiếp đến tôi cảm nhận được gã đang bò về phía giường hôn lên mớ tóc rối bời của tôi mà thủ thỉ :”Em cứ ngủ chút đi,tiền phòng anh đã trả rồi. Lát nữa sẽ có người đem đồ ăn cho em.Bye cưng”. Dứt lời, gã vẫn không quên luồng tay vào trong chăn mà sờ soạng ngực tôi..Nhanh chóng lật người sấp lại là cách tôi né tránh hành động đang làm của gã,tôi cảm nhận được tiếng cười khì khi gã nhận ra sự né tránh yếu ớt của tôi.Và hắn buông tôi ra, tiếng cánh cửa đóng sập lại vang lên trong không gian khô khốc.Cho đến khi tôi chắc chắn được gã đã ra khỏi phòng, tiếng bước chân đi trên hành lan không còn nữa thì tôi bật dậy chạy vồ đến cửa, khóa hết tất cả các chốt đính trên nó. Đến lúc đó, tôi mới ngồi sụp xuống sàn mà khóc nức nở. Tôi cảm thấy tim mình như vỡ vụn, cảm giác rất đau. Đau đến độ tôi như không thể thở được, chỉ biết vừa khóc vừa há mồm ra mà nuốt lấy mớ không khí trong phòng. Tôi nghĩ đến anh , tôi lại càng đau đớn hơn gấp trăm lần, tôi gào lên trong tâm trí với những câu hỏi vô cùng lộn xộn, như :”Sao anh lại đối xử với em như thế?”/”Em bị như thế này là đáng sao anh?”,.. Tự đặt câu hỏi cho chính mình đã đời, tôi chuyển sang chửi tục. Gọi anh là thằng đàn ông khốn nạn, mẹ kiếp, hay lũ đàn ông ngu xuẩn. Rất nhiều, tất cả chỉ dồn cho việc làm sao tôi có thể nén cảm xúc lại và nín khóc mà thôi.

Hơn một tuần trôi qua, kể từ khi tôi ngủ với gã đàn ông lạ mặt đó, thi thoảng tôi nghĩ mình bị ám ảnh vì đã vướng vào tình một đêm nên trong suốt những ngày ấy cứ mỗi tối ngủ tôi lại bị giật mình.Tôi thu mình trong góc tối của căn phòng,thức trắng đêm vì cứ mỗi lần nhắm mắt, khuôn mặt đê tiện của gã lại hiện ra, có khi hình ảnh người đàn ông tôi yêu và người phụ nữ ấy lại hiện về. Hay thử cảm tưởng mất ngủ trong suốt hai ngày, nó kinh khủng như thế nào các bạn biết chưa? Song, vì tôi biết rằng gã đàn ông lạ mặt kia là thuộc người thích tình một đêm nên sẽ không muốn lằng nhằng với những người gã đã từng ngủ qua, nên tôi nhanh chóng thoát ra khỏi tình trạng ấy. Dù thoát ra khỏi sự ám ảnh đó nhưng tôi không thể xóa đi hình ảnh người đàn ông tôi yêu, lúc nào tôi cũng nhớ anh, nỗi nhớ ấy như con gián, nó từ từ gấm nhấm cuộc sống của tôi. Thế là nhớ anh, tôi lại muốn tình một đêm.

Tôi trở lại quán bar ấy vào ngày thứ bảy cuối tuần, không phải với hi vọng gặp lại gã đàn ông kia mà là hi vọng sẽ có một người đàn ông nào đó đủ thú vị để tôi chọn làm đối tượng tình một đêm. Tôi chọn một góc khuất trong quán bar nhưng đủ để nhìn bao quát khắp quán, tìm kiếm một người đàn ông để cho-tôi-tình-một-đêm.Tuy nhiên không hiểu sao dù tôi ngồi trong góc khuất mà gã đàn ông ấy lại thấy và nhận ra tôi. Lúc ấy gã vẫn đang đẩy đưa với một cô nàng có thân hình rất nóng bỏng, tuy nhiên khi ánh mắt của tôi chạm vào gã, gã lập tức nhận ra ngay. Gã nhanh chóng xác định ánh mắt ấy xuất phát từ đâu, sau đó nhận ra tôi là cô nàng mà hắn đã từng ngủ thay vì tránh xa thì hắn lại tiến đến gần.

– Em là cô nàng hôm trước phải không? Nếu anh nhớ không nhầm.

Bấy giờ khi tận mắt nhìn gã trong trạng thái bình thường, tôi mới nhận ra gã là con lai, mắt gã có màu xanh nhạt với cái mũi cao vuốt nhọn hoắc như phù thủy, và mái tóc nâu hạt dẻ trông rất quyến rũ. Với cả, tôi nhận ra giọng của hắn vẫn còn lợ lợ, giống như những người ngoại quốc học tiếng bản địa ở nước tôi.. Tôi nhoẻn miệng cười, cố tỏ vẻ đa tình,lả lơi :

– Em không nghĩ chúng ta lại có thể gặp nhau ở đây.

– Còn anh lại nghĩ em đến đây là để gặp anh. – gã ngồi bịch xuống cạnh tôi, vừa nói vừa nhe răng cười để lộ hàm răng trắng đều sáng lóa.

Thật buồn cười, những người thích tình một đêm thường có những câu nói ngộ nhận, đầy hoang tưởng như thế này sao? Tôi lắc đầu ngán ngẩm, vừa rót cho anh ly rượu vừa nói :

– Anh nhầm rồi, em chỉ đến tìm ai đó tuyệt vời hơn anh thôi. Anh chưa đủ tuyệt vời với em.

– Huh?

Người đàn ông mang hai dòng máu nhìn tôi đầy ngạc nhiên, vì tôi chắc chắn rằng trong tư tưởng của gã thì kĩ thuật ‘chăn gối’ của gã không hề tồi, chắc có khi tích lũy  từ việc luyện tập với những cô gái dễ dãi, thích tình một đêm nên gã mới có tư tưởng ngộ nhận bản thân như thế. Bởi vậy mới nói, người thích tình một đêm thật ra là những người ngộ nhận về bản thân quá mức, nặng hơn là bị hoang tưởng! Có vẻ bị tôi vặn vẹo nên gã lại tỏ ra ngượng ngùng, rụt rè trông rất buồn cười. Nhưng tôi không nhắc lại câu tôi vừa nói, vì nghĩ nó quá nặng để tổn thương một người đàn ông. Nhất là coi thường họ trong vấn đề chăn gối. Suy cho cùng mà nói, gã có thể cũng như tôi mà thôi. Bị chấn thương tâm lí từ một cuộc tình đổ vỡ đâm ra chán đời, thích những thứ chớp nhoáng, dễ đến dễ đi, để cho mình chút thời gian chữa lành vết thương. Hay có cách nói hèn hạ hơn là trốn tránh quá khứ để tìm về một thực tại tốt đẹp hơn. Như thế chẳng hạn.

Không hiểu sao khi hơi men đã ngấm vào người, tôi lại thấy người đàn ông trước mặt tôi quyến rũ đến chết người. Từ lúc tôi thốt ra câu nói đầy đụng chạm kia, gã chỉ biết ngồi im thưởng thức rượu, chốc chốc có vài cô gái mời gã ra nhảy chung nhưng gã lại từ chối. Rất lạ lùng. Tôi đặt cốc rượu xuống bàn, chuyển vị trí từ ghế sofa lên đùi gã.Mùi dầu thơm thoang thoảng từ người gã khiêu khích khứu giác của tôi, thực sự mà nói tôi quá nhỏ bé khi ngồi vào lòng người đàn ông này. Thay vì dùng tài nghệ đẩy đưa mà gã hay thường làm thì giờ đây gã lại tỏ lúng túng lạ lùng, chắc gã nghĩ tôi sẽ không dám khiêu khích một người như gã.. Và tôi cũng không nghĩ, bản thân mình lại có thể bạo dạn như vậy. Khi mặt tôi và gã gần như chạm vào nhau, tôi cảm thấy người mình nóng bừng bừng, cả nghìn tế bào bên trong đang nhảy múa, cả mạch máu cũng chạy nhanh hơn bình thường, điều đó khiến tim tôi đập mạnh, đầu óc quay cuồng như chong chóng, nhất là khi ánh mắt của gã nhìn thẳng vào đôi môi đang mời gọi của tôi.. Mùi thơm của gã và mùi tóc của tôi quyện vào nhau. Kích thích lẫn nhau, cho đến khi tôi cảm nhận được lưỡi của gã đang nhảy múa trong khoang miệng của tôi thì tôi nghĩ việc tôi không tự chủ được mà lột hết áo quần của gã tại quán bar này là điều không sớm cũng muộn mà thôi.


Chúng tôi lại trở về khách sạn hôm trước, cũng là căn phòng ấy. Nhưng lần này bối cảnh lại khác, trong một bối cảnh mà nếu các bạn tưởng tượng ra các bạn có thể nổ tung lên vì bị ham muốn đè nặng. Gã rất khỏe, có thể nhắc bổng tôi lên mà hôn ngấu nghiến. Hôn như thế gã muốn cắn nát đôi môi nhỏ bé của tôi. Trong sự ham muốn tột cùng, người đàn ông này cũng chẳng ngại ngần xé rách đồ lót của tôi rồi lao vào thân thể tôi như con sói hoang dại bị bỏ đói lâu ngày, nay tìm được thức ăn ngon như ý muốn. Và tôi cũng thế. Lần đầu tiên trong đời, sau hai mươi lăm năm ròng rã, đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy người mình như muốn nổ tung bởi dục vọng, bởi ham muốn chiếm hữu lấy người đàn ông trước mặt, làm cho người đàn ông này sướng đến tột độ.. Chưa bao giờ, tôi cảm thấy mình hư đốn và tồi tệ đến thế. Đến khi tôi nghĩ việc nằm bên dưới một người nguuời đàn ông khổng lồng là rất chán, nên tôi nhanh chóng lật ngược mình lên người gã. Để có dịp chiêm ngưỡng khuôn ngực rắn chắc cùng mùi thơm đắt tiền vẫn đang tỏ ra từ người gã và không ngừng khiêu khích ham muốn trong tôi trỗi dậy.. Tôi hít lấy hít để mùi hương đó, để khiến mình trở nên hoang dại hơn, bốc lửa hơn. Chúng tôi lao vào nhau như những con thiêu thân, hòa vào nhau trong từng tiếng thở gấp, cho đến khi những rào cản được nới bỏ, cho đến khi cả hai chúng tôi đã lõa thể. Dưới ánh đèn mờ trong căn phòng đầy tiếng rên rỉ, đây là khoảng khắc mà tôi sẽ không bao giờ quên được.

Sau cuộc mây mưa cuồng nhiệt ấy, tôi thiếp đi khi nào không hay biết. Chỉ đến lúc ánh mắt trời từ khe cửa sổ xuyên qua tấm màn mỏng chiếu thẳng vào mặt tôi, khi ấy tôi mới biết những gì ở đêm hôm qua là sự thật, chứ không phải là một giấc mơ. Tôi cảm thấy toàn thân rã rời như trải qua cuộc tập huấn khốc liệt, chưa kịp nhích người thì một thân hình khổng lồ đã nằm sấp lên tôi. Vài giọt nước lạnh buốt nhỏ lên khuôn ngực khiến tôi rùng mình, tôi dụi mắt hóa ra là gã. Gã chào đón tôi bằng một nụ cười với hàm răng thẳng tấp, trắng sáng và mái tóc ướt sũng. Quả thật, trông gã gợi tình đến chết người, bỗng dưng mặt tôi đỏ bừng lên vì ngượng, khi hơi men của rượu đã bốc hơi hết thì tôi mới phát hoảng với những việc tôi đã làm hôm qua.Chưa biết phải nói gì thì gã đã đặt lên má tôi một nụ hôn rất ngọt.

– Nếu em cứ đáng yêu như thế này anh sẽ lại ăn thịt em mất.

– Sao cơ? – tôi rụt người sâu trong chăn, miệng lí nhí lo sợ

– Tắm vào tiết trời như thế này rất thú vị đấy, em có nghĩ thế không? – gã dịu dàng nhìn tôi, trong lúc chưa biết phải làm gì thì tôi đã cảm thấy thân thể mình đã bị nhấc bổng ra khỏi mặt giường, tôi ú ớ đưa tay ôm lấy cổ gã cứng ngắt.

Ngâm mình trong làn nước nóng khiến cơ thể của tôi thoải mái hơn rất nhiều. Lại có gã ngồi sau xoa bóp đôi vai mỏi nhừ làm tôi rất thích thú. Quả là một người đàn ông biết chiều phụ nữ. Chúng tôi ngâm như thế suốt gần một tiếng rồi mới thay đồ để đi ăn sáng. Chẳng hiểu sao, tôi lại có thể tiếp tục ngủ với gã lần thứ hai, trong khi tôi không có chút tình cảm nào với gã. Cho dù là đêm qua cuộc mây mưa ấy khiến tôi rất mãn nguyện, nhưng trong sâu thẳm trái tim tôi chẳng có chút gì gọi là lay động với người đàn ông này cả.

Khi trời sà sầm tối, tôi bắt đầu cảm thấy buồn ngủ, chỉ muốn trở về căn hộ của mình rồi nằm vùi trong đống chăn dưới cái tiết trời lạnh như cắt thịt. Cơn mưa phùn chợt ập tới bất ngờ khiến tôi và gã phải trốn dưới cái hiên nhà, thi thoảng một làn gió tạt mạnh những hạt mưa vào người tôi khiến tôi co ro vì lạnh. Khuôn mặt trắng bệch, răng tôi không ngừng va đập vào nhau tạo ra những âm thanh lạch cạch.Nhìn thấy bộ dạng tôi như thế, gã chẳng biết làm gì hơn ngoài việc gọi nhanh một chiếc taxi để nhanh chóng đưa tôi về nhà. Trước khi tạm biệt nhau, gã đưa cho tôi một tờ giấy trên đó có dãy chữ số dài và nói :

– Đây là số điện thoại của anh. Mai anh có thể đưa em đi ăn sáng chứ?

Tôi chần chừ nhìn gã, khuôn mặt của gã bấy giờ không còn mang vẻ sở khanh, đểu giả như khi trước mà nó lại mang vẻ gì đó rất ôn hòa, điềm tĩnh. Rất giống với một người đàn ông trưởng thành. Sau một hồi suy nghĩ, tôi chỉ cầm lấy mảnh giấy rồi mở cửa taxi chạy nhanh vào căn hộ chứ không trả lời sẽ đồng ý đi ăn sáng cùng gã..

Bước đến cửa căn hộ, tôi nhận ra rằng cửa phòng không hề khóa. Bất chợt, tôi hoảng hốt lật đật đẩy cánh cửa ra thì thấy anh đang ngồi trên bàn làm việc của tôi. Việc gặp lại nhau trong hoàn cảnh vô cùng bất ngờ này khiến tôi rất bối rối, chưa kể nụ cười của tôi khi nghĩ về lời mời của gã chưa kịp tắt thì anh lại xuất hiện.

– Em vừa đi với ai về sao? Trông em rất vui.

Người đàn ông mà tôi hết mực yêu thương cầm trên tay một cây bút chì, vừa mân mê nó vừa nói với tôi giọng điệu như kẻ đang ghen tuông. Tôi bình thản, đặt giỏ xách lên bàn :

– Em nghĩ là chúng ta không còn gì để nói với nhau nữa. Việc anh tự tiện vào phòng của em là điều rất bất lịch sự đó.

– Em à, anh… Cô gái đó chỉ giống như là cơn gió lạ đi ngang qua thôi. Anh không thể cưỡng lại… Anh…

– Em tha thứ cho anh mà. Nhưng em vẫn giữ quyết định chia tay với anh, vì em nghĩ tình yêu của em đã đặt nhầm chỗ mất rồi.

Anh nhìn tôi vẻ mặt thất vọng, chúng tôi không có gì để nói nên sau khi thấy tôi bỏ vào phòng tắm thì anh cũng tự động ra về. Sau khi tắm xong, tôi đột nhiên nhớ lại mảnh giấy mà gã đã đưa tôi. Không hiểu sao trong bản thân lại dấy lên những nỗi nhớ mơ hồ, không rõ ràng. Tôi biết rõ nỗi nhớ ấy không phải dành cho gã, nhưng cũng không phải dành cho anh. Nỗi nhớ đó giống một dòng kí ức hơn, nó gợi trong tôi rất nhiều cảm xúc. Cũng trong đêm ấy, tôi nhận ra, gã con lai mà tôi đã ngủ hai lần không phải là dạng người dành cho tôi. Tôi càng thấy rằng nếu chúng tôi có đến với nhau đi chăng nữa, thì bản năng “ngựa theo đường cũ” của gã sẽ lại trỗi dậy khi chúng tôi đã quá hiểu về nhau.. Tôi vo tròn mảnh giấy ấy lại rồi bỏ vào sọt rác, tiến đến phòng ngủ lôi chiếc vali đã đóng bụi rồi xếp quần áo vào.. Không biết là gì nhưng trong đầu tôi định hình rất rõ những thứ tôi sắp làm tới đây sẽ khiến cho gã khó hiểu.

Tôi gọi điện đặt vé máy bay sang Mĩ trong tối hôm đó. Tôi chẳng báo với ai khác ngoài mẹ rằng tôi sẽ qua đó ở cùng với bà. Tôi cũng không nhắc nhủ gì với cô bạn thân của tôi rằng tôi sẽ đi Mĩ. Và tôi cũng chẳng giải thích với chính bản thân rằng tại sao tôi lại lựa chọn đi Mĩ thay vì ở lại đây. Để bào chữa cho những việc làm điên rồ mà thời gian qua tôi đã vướng phải, cách tốt nhất là tôi nên đi sang một vùng đất khác để bắt đầu lại từ đầu. Đây không phải là nơi dành cho tôi, đây chỉ là nơi tôi chôn cất quá khứ, chôn cất những tổn thương mà tôi không thể chữa lành mà thôi.

Hai tuần sau kể từ khi tôi đi Mĩ, tôi bất ngờ nhận được mail của một người lạ có tên là James. Nhưng đến khi tôi đọc thư, hóa ra chính là gã đàn ông đã cho tôi tình một đêm. Gã nói rằng không hiểu vì lí do gì mà gã không ngừng nghĩ đến tôi trong suốt khoảng thời gian tôi biến mất, để giải thích cho điều đó thì có lẽ gã quen với cảm giác bỏ rơi người khác, chứ chưa từng nghĩ đến việc sẽ có người bỏ rơi gã. Cũng không biết gã moi thông tin từ đâu mà biết được rằng hiện tại tôi đang ở Mĩ và gã sẽ đến gặp tôi vào tuần sau. Ít nhất là tuần sau.Tuy nhiên, cùng nhờ tình một đêm mà tôi ngộ ra được rất nhiều điều. Tình một đêm không phải lúc nào cũng xấu. Nó có thể là liều thuốc giúp bạn đứng lên sau vấp ngã, nhưng không phải lúc nào nó cũng đúng trong mọi hoàn cảnh. Lời khuyên cho tất cả phụ nữ :”Nếu bạn đâm đầu vào tình một đêm, hãy là người chủ động cắt đứt nó. Hãy là người mở động, và cũng là người kết thúc nó.”

Trong suốt những năm tôi nghiên cứu về vấn đề tình một đêm, không ít lần tôi cảm động trước những câu chuyện mà tôi nghe được. Có những câu chuyện nó chân thực tới mức ngay cả trong đầu tôi cũng không nghĩ ra rằng nó có thể xảy đến với những cô gái thích tình một đêm. Họ đâm đầu vào nó, rồi họ thấy hối hận sau đó lại cố khuyên can người khác đừng đâm đầu vào tình một đêm. Nhưng ngay chính bản thân họ cũng không thể dứt ra khỏi tình một đêm, nếu dứt ra họ sẽ không thể sống. Họ coi nó như một liều thuốc tinh thần mỗi ngày, dùng quá liều rồi đâm ra ngịiện nó. Chỉ có họ mới có thể kết thúc được nó, chứ không phải là người đàn ông hoàn hảo như câu chuyện trên tôi vừa kể.

Có một lí trí mạnh mẽ và hiểu được giá trị bản thân sẽ là cách tránh xa tình một đêm. Nhưng trong một trường hợp ngoại lệ nào đó, tình một đêm sẽ giúp bạn thoát khỏi bế tắc trong cuộc sống.

Bài "Tình một đêm thôi anh nhé"
Nguồn Internet