Showing posts with label ly hôn. Show all posts
Showing posts with label ly hôn. Show all posts

Vợ cặp với sếp vì yêu tôi hay bản tính lăng loàn?

Vợ cặp với sếp vì yêu tôi hay bản tính lăng loàn?

Tôi bị cắm sừng mà cứ thế tôn thờ vợ. Thì ra bấy lâu nay cô ấy cặp kè với sếp để dọn đường cho tôi tiến thân.

 
Câu chuyện này đau lòng này là một nỗi ê chề lớn của cuộc đời tôi. Dù lí do làm thế của vợ tôi là gì đi chăng nữa thì tôi cũng thất bại trong hôn nhân, cũng là một thằng đàn ông bị cắm sừng một cách nhục nhã. Vấn đề bây giờ của tôi là cô vợ. Tôi nên tha thứ hay quyết ly hôn?

Tôi và vợ làm cùng một công ty. Trước đây vợ tôi thuộc hàng hot girl trong công ty. Rất nhiều anh chàng tán tỉnh, lăm le cô ấy. Thực ra, câu chuyện về cô ấy thì tôi chẳng lạ. Khi mới chuyển về cùng một chỗ, tôi nghe vài chị em xì xầm bàn tán. Họ nói rằng vợ tôi tính “đong đưa”, gặp anh nào cũng ê a rồi bắt mối. Thậm chí họ còn nói, người tử tế chẳng ai dại dột đi lấy cô ấy làm vợ dù rằng vẻ bề ngoài cô ấy rất xinh đẹp.

Hồi đó nghe xong tôi để ngoài tai, bởi vì đi làm, tôi còn lạ gì cảnh chị em cùng công ty nói xấu nhau. Đôi khi phụ nữ chỉ vì không ưa nhau một điểm gì đó là ngay lập tức vu cho nhau đủ các thứ tội. Là một người đàn ông, tôi không có thói quen đánh giá người khác qua những lời đàm tiếu. Chính từ suy nghĩ đó, tôi bắt đầu bị ấn tượng ngay với cô ấy trong lần đầu trò chuyện.

Qua tiếp xúc, tôi thấy cô ấy như vậy chẳng trách các chàng trai mê tít. Không chỉ có ngoại hình xinh đẹp  mà khả năng ăn nói, giao tiếp, từ ánh mắt, đôi môi đều khiến đàn ông mê đắm. Thế là tôi lên kế hoạch tán tỉnh cô nàng. Lúc đó, nhiều đồng nghiệp nam của tôi bắt đầu dừng việc tăm tia cô nàng lại. Tôi nghe phong thanh thì họ nói rằng chỉ định tán chơi bời chứ không có ý định cưới nàng nên khi thấy tôi có ý định nghiêm túc thì các vệ tinh khác bắt đầu tách nàng ra.


 Vợ cặp với sếp vì yêu tôi hay bản tính lăng loàn? - 1
Tôi cưới vợ và cứ ngỡ mình hạnh phúc. Nào ngờ tôi bị cắm sừng quá lâu mà không hề hay biết (Ảnh minh họa)

Quan điểm của tôi là thà “lấy đĩ về làm vợ, còn hơn lấy vợ về làm đĩ” nên tôi cũng không coi trọng chuyện trước đây cô ấy yêu đương như thế nào. Chỉ cần sau này cô ấy yêu tôi, làm vợ tôi và sống tử tế là được. Sau một khoảng thời gian dài chinh phục, cuối cùng nàng cũng gật đầu đồng ý làm vợ tôi. Khoảng hơn 1 tháng sau đó, tôi cưới vợ liền.

Sau khi cưới, tôi cảm thấy cuộc sống của mình thật thoải mái. Vợ tôi chẳng những xinh đẹp khiến tôi đi đâu cũng mát mặt mà còn rất khéo léo trong cách đối xử với gia đình bên chồng. Không những vậy, công việc của tôi cũng cứ tằng tằng thăng tiến. Chưa bao giờ tôi thấy mình hạnh phúc và mãn nguyện như vậy.

Nhưng ác mộng bắt đầu trút lên đầu tôi khi tôi phát hiện ra cái sự thật tày đình đấy. Tất cả mọi người trong văn phòng đều biết, chỉ có tôi vì quá chủ quan, vì cứ khăng khăng tin vào cảm giác của mình nên mới không hề hay biết mà thôi. Thì ra bao năm qua, vợ tôi vẫn cặp kè với sếp. Chả trách gì ngày chúng tôi cưới, sếp lại mừng nhiều đến vậy. Khi đó vợ tôi cứ động viên rằng có lẽ sếp quý cả hai vợ chồng nên mới “hậu hĩnh”như thế. Tôi cũng ngây thơ tin lời vợ mà không hề biết rằng ông ta đi nhiều tiền là vì mừng cho cô nhân tình úp sọt được thằng chồng khờ.

 
Vợ cặp với sếp suốt một thời gian dài, ngay cả khi cưới tôi rồi cô ấy cũng vẫn lăng nhăng (Ảnh minh họa)

Họ cặp kè với nhau cũng khá lâu rồi. Nhưng đớn đau nhất vẫn là ngay cả sau khi cưới chồng rồi cô ấy vẫn lăng nhăng với hắn ta. Công việc của tôi được thuận lợi hơn cũng là nhờ vợ tỉ tê với sếp. Tôi như người ngơ cứ mê man với hạnh phúc trước mắt mà không hề biết nỗi nhục sau lưng.

Khi tôi phát hiện ra mọi việc, vợ tôi khóc lóc nói rằng chuyện cặp bồ là có thật. Nhưng sau khi cưới, cô ấy không dám dứt hắn ta vì sợ hắn tiết lộ mọi chuyện thì tan cửa nát nhà. Hơn nữa, hắn ta hứa sẽ cất nhắc tôi vì năm tới hắn sẽ thăng chức lên cao hơn, sẽ rời khỏi nơi này. Khi ấy tôi sẽ được đảm nhiệm vị trí tốt, còn chuyện cặp kè của họ cũng chấm dứt. Đó là lí do vợ tôi mới cố duy trì mối quan hệ bất chính này với hắn.

Nghe những lời vợ nói mà tim tôi đau như cắt. Dù vì lí do gì thì tôi cũng là một thằng đàn ông bạc nhược để vợ cắm sừng. Ngay cả khi đó là vì cô ấy yêu tôi, lo cho tiền đồ của tôi thì cũng là một nỗi nhục… Giờ tôi không biết có nên tin lời vợ để tha thứ cho chuyện hư đốn đó hay không. Có khi nào đó là một bản chất hay chỉ là bước đường cùng nên cô ấy làm thế mà thôi?

Bài "Vợ cặp với sếp vì yêu tôihay bản tính lăng loàn?"
Theo Eva Nguồn Khám phá

CHƠI MÃI TRÒ LY DỊ CHÁN LẮM!


Trẻ con ngủ mớ thường nói ra hết những gì chúng cất trong lòng. Nửa đêm, Cà Rốt ôm cổ mẹ mà tưởng là bố, thủ thỉ: "Mẹ sửa bếp điện mãi mà không được, cứ bị giật hoài, bố ạ. Tội nghiệp mẹ nhỉ? Còn bố vá quần cho Củ Hành bị kim đâm vào tay phải không? Cũng tội nghiệp bố luôn. À, ngày mai khi bố đến, bố mua cho con que kem nhé. Con thèm ăn kem lắm, nhưng mẹ chẳng mua gì cả ...".

Cầu thang xoáy ốc nằm bên hông nhà. Nó chỉ mới được làm cách đây sáu tháng, lúc bố và mẹ ly dị nhau. Khi thấy bố đứng chỉ huy các ông thợ xây cầu thang. Cà Rốt và Củ Hành đều thắc mắc: "Bố xây cầu thang ở ngoài làm gì nhỉ? Đã có một cái trong nhà rồi".

Mẹ đưa mắt nhìn hai đứa rồi cúi xuống, lặng thinh. Cà Rốt bảo Củ Hành: "Chắc là để phơi quần áo đấy mà". Củ Hành ngẫm nghĩ một lát rồi bảo: "Ừ, chắc vậy. Bên nhà Mi Mi cũng phơi quần áo ở cầu thang". Hai đứa trẻ thắc mắc về việc xây cầu thang mới.

Không thắc mắc nữa, hai đứa ngồi xuống, chơi trò xếp hình, thỉnh thoảng lại cười lên khanh khách. Một tuần sau, khi cầu thang xây xong, đi học về, Cà Rốt và Củ Hành ngạc nhiên thấy trong nhà mọc thêm một cánh cửa. Cánh cửa này bịt kín lối đi lên lầu. Mẹ giải thích với Cà Rốt: "Kể từ hôm nay, con sẽ ở dưới này với mẹ". Bố cũng giải thích với Củ Hành: "Con lên lầu sống với bố".

Thế là Cà Rốt và Củ Hành hiểu rằng, ly dị nghĩa là không sống chung một nhà nữa, phải chia ra làm hai nơi. Con cái cũng chia làm đôi, mỗi người một đứa. Cà Rốt giãy lên khóc: "Bố mẹ ly dị thì ly dị. Con với Củ Hành không ly dị đâu". Củ Hành cũng khóc ti tỉ: "Con muốn ở chung với Cà Rốt. Con không lên lầu".

Bố, một tay xách va ly, một tay xốc Củ Hành: "Thôi, đừng có rối rít nữa. Lên nhà ngay". Mẹ, hai mắt ầng ậng nước, đứng sững nhìn Cà Rốt lôi chân bố. Cà Rốt hét: "Để Củ Hành lại. Con ghét bố. Con ghét bố".

Trên tay bố, Củ Hành giãy giụa: "Thả con xuống. Thả con xuống. Con không đi với bố đâu".

Nhưng bố đã ra đến cửa rồi. Cà Rốt khóc òa. Trong nhà, mẹ ngồi thụp xuống đất, úp mặt vào hai đầu gối. Sao lại bắt trẻ con phải chịu cảnh này, trời ơi!

Buổi sáng, mẹ luôn chở Cà Rốt đến trường sớm. Mãi một lúc sau mới thấy Củ Hành lếch thếch chạy vào. Cà Rốt hỏi: "Hôm nào cũng đi muộn thế?". Củ Hành chu chu cái miệng, hít mũi đánh sột: "Bố ngủ quên. Em phải đánh thức đấy". Cà Rốt lại hỏi: "Thế bố có pha sữa cho Củ Hành uống trước khi đi học không?". Củ Hành lắc đầu: "Em tự pha. Dễ lắm. Đổ sữa vào cốc, thêm nước vào, khuấy lên. Nhưng mà nó nhạt phèo, chả ngọt như mẹ pha lúc trước".

Cà Rốt xịu mặt: "Chứ bố làm gì mà không pha cho Củ Hành?". Củ Hành nghiêng nghiêng đầu, ra vẻ suy nghĩ: "À, bố cứ nằm mãi ở giường, gác tay lên trán. Có khi bố bận đánh răng". Cà Rốt bảo: "Bố thế là hư rồi".

Hai chị em nắm tay nhau đi vào lớp học. Lớp Chồi của Củ Hành ở ngay cạnh lớp Lá của Cà Rốt. Thỉnh thoảng, hai đứa lại vờ vĩnh chạy ra cửa để ngó nghiêng vào lớp đứa kia. Gặp nhau ở trường sướng thật. Cà Rốt và Củ Hành chán nhất khi phải về nhà. Lúc đó, mỗi đứa lại phải ở một nơi.

Giờ ra chơi, Cà Rốt và Củ Hành không thích nô đùa cùng các bạn. Hai đứa cùng ngồi trên ghế xích đu, vừa ăn bánh sữa, vừa trò chuyện. Củ Hành kể: "Hôm qua bố ngồi vá quần cho em, bị kim chọc vào tay, kêu ui da, buồn cười lắm".

Cà Rốt cũng khúc khích: "Còn mẹ sửa cái bếp điện mãi mà không xong, hễ cắm dây vào là nổ cầu chì. Sau phải nhờ chú Ngân sửa mới xong đấy".

Củ Hành xịu mặt: "Sao mẹ không gọi bố mà lại nhờ chú Ngân?", Cà Rốt dí ngón tay xinh xinh vào trán Củ Hành: "Ngốc thế. Ly dị rồi là không có nhờ vả chuyện gì cả". Củ Hành hỏi: "Mẹ bảo thế à?". Cà Rốt gật đầu: "". Củ Hành cáu: "Chán mẹ lắm. Tự nhiên lại ly dị". Cà Rốt gật đầu ra vẻ đồng tình, mặt buồn thiu ...

Một hôm ... Khi mẹ đến đón Cà Rốt, chiều đã muộn lắm rồi. Thế mà bố vẫn chưa đến đón Củ Hành. Cô giáo đưa mắt nhìn hai đứa trẻ vui vẻ chơi lò cò trên sân rồi băn khoăn nói với mẹ: "Hôm nay ở nhà em có việc. Không biết chừng nào anh mới đến đón cháu?".

Mẹ bảo: "Thôi, để tôi đưa cháu về luôn". Củ Hành tròn mắt: "Mẹ cho con về chung với Cà Rốt hả?". Mẹ gật đầu. Hai đứa nhảy tưng tưng vì mừng. Trên xe, Cà Rốt và Củ Hành nói cười luôn miệng. Vào nhà, Củ Hành lăng xăng chạy tới, chạy lui. Tất cả đều quen thuộc. Thích quá.

Cà Rốt đột nhiên người lớn hẳn. Con bé nhìn em một cách bao dung: "Chạy vừa thôi. Đi tắm rồi còn ăn cơm chứ".

Củ Hành vẫn chạy lui, chạy tới" "Em thích chạy". Hai tay cu cậu dang rộng như lái máy bay, quẹt cả vào người Cà Rốt: "Ôi, ôi, thích quá. Xê ra cho máy bay bay nào".

Khi bố về, trời đã khuya lắm. Bố đứng lựng khựng trước cửa, khẽ hắng giọng rồi lại đứng im. Mẹ đẩy cánh cửa mở hé cho rộng thêm, bảo: "Anh vào đi". Bố rón rén bước vào. Nhà im phăng phắc. Hai đứa trẻ đang ngủ ngon trong giường. Mẹ bảo: "Anh để Củ Hành ngủ ở đây một đêm cũng được. Đừng đánh thức nó nửa chừng". Bố nói nhỏ: "Anh xin lỗi. Có việc đột xuất nên không thể đến đón nó đúng giờ". Mẹ lạnh lùng: "Người anh cần xin lỗi là nó chứ không phải em".

Bố đứng như chôn chân trước giường ngủ của hai đứa trẻ. Dưới ánh đèn mờ nhạt, hai gương mặt bầu bĩnh kề sát nhau thật ngây thơ, đáng yêu. Củ Hành ngủ say, miệng chóp chép nhai trong giấc mơ, bàn tay vẫn nắm chặt tay Cà Rốt. Con chị nằm gác chân lên người em, hai mắt nhắm tịt, nhưng miệng lại tủm tỉm cười.

Hai vai bố như xệ hẳn xuống. Bố nói mà không nhìn mẹ: "Sao mình lại để mọi sự trở nên tồi tệ thế này hả em?". Hai người ngồi đối diện trong một quán cà phê. Trước mặt anh, chiếc gạt tàn đã đầy ắp tàn thuốc lá. Ly nước của chị cũng cạn đến đáy rồi. Cuộc trò chuyện lâu hơn họ nghĩ.

Khi anh nói tên quán cà phê, chị đã rùng mình. Đó là nơi hai người từng hẹn hò nhau từ lúc mới yêu. Chiếc bàn trong góc cũng là bàn quen thuộc. Anh muốn nhắc nhở chị điều gì chứ, khi chính anh là kẻ có lỗi trăm bề?

Chị không thể tha thứ, mặc dù anh đã quỳ xuống chân chị xin lỗi rất nhiều lần. Niềm tin và tình yêu chị dành cho anh quá lớn, đến nỗi khi biết sự phản bội của anh, chị bất ngờ đến sửng sốt, tê dại cả người. Quyết định ly hôn của chị làm mọi người ái ngại. Mẹ chị khuyên: "Nó đã biết lỗi thì tha thứ đi con ạ. Như mẹ từng tha thứ bố mày ấy".

Có lẽ trong tình yêu, khó có lời khuyên nào áp dụng thật chính xác cho từng trường hợp. Chị biết rõ mình không thể lướt quá mọi chuyện được như mẹ, xem như không có gì. Sống tiếp tục với anh, Chị chịu không nổi.

Khi chị nói thẳng điều đó, anh lặng người. Trông chị như một người khác hẳn, quyết liệt và lạnh lùng. Anh cố vớt vát bằng cách đem Cà Rốt và Củ Hành ra thuyết phục: "Em ơi, đừng để các con phải liên lụy. Em muốn trừng phạt anh thế nào cũng được, nhưng đừng ly dị , được không?". Chị tàn nhẫn nhìn anh: "Không ly dị, để sống giả dối như nhiều người khác sao? Em không muốn vậy. Khi các con lớn, chúng nó sẽ hiểu".

Nước mắt ứa ra, anh khóc không kiềm chế trước mặt chị, nhưng chị vẫn dửng dưng. Lòng chị đã nguội lạnh hẳn kể từ khi biết anh phản bội. Kể từ giờ phút này, chị sẽ chỉ cư xử như một người không có trái tim. Ra tòa, anh bảo: "Tôi có lỗi. Tòa cứ xử theo ý vợ tôi. Sao cũng được". Chị lạnh lùng đề nghị: "Chia đôi mọi thứ. Anh ấy và con trai ở trên lầu. Tôi và con gái ở dưới nhà. Xây lối đi riêng, không ai làm phiền ai".

Họ đã ly dị được hơn nửa năm. Cà Rốt và Củ Hành dần dà cũng quen cuộc sống chia đôi của bố mẹ. Bố thì dễ rồi. Nhà bố thường mở cửa rộng, Cà Rốt muốn lên lúc nào cũng được. Nhưng con bé không dám. Mẹ khe khắt lắm. Một lần thấy Cà Rốt lên nhà với bố, mẹ giận dữ quát ầm lên. Cà Rốt phải lủi thủi đi về trước ánh mắt buồn rầu của bố. Từ đó, nhà mẹ luôn đóng cửa. Cà Rốt và Củ Hành chỉ còn gặp nhau lúc đi nhà trẻ.

Cũng may là mẹ không đổi trường. Chứ nếu mẹ đổi, hai chị em sẽ lâm vào hoàn cảnh "gần nhà xa ngõ" cho xem. Thường lệ, bố đưa Củ Hành đi học muộn, nhưng luôn đó sớm nửa giờ. Bố xin cô giáo được gặp Cà Rốt. Ban đầu, cô giáo cũng lúng túng, khó xử vì như thế là sai quy định của trường. Nhưng nhìn ánh mắt van nài của bố, cô thấy tội.

Cô bảo: "Anh đừng gặp cháu lâu quá. Mười lăm phút được rồi". Bố mừng rỡ, vâng dạ rối rít. Thế là hai bố con được gặp nhau trò chuyện mỗi ngày. Bố hay hỏi Cà Rốt: "Mẹ có khoẻ không? Tối mẹ có thức khuya không? Mẹ có hay khóc không?". Rồi bố xoa nắn chân tay, ôm Cà Rốt vào lòng, hôn lên đôi má bầu bĩnh của con mà nước mắt ứa ra.

Bố dặn: "Đừng cho mẹ biết bố hay gặp con nhé". Bố không dặn, Cà Rốt cũng giấu kín. Dại gì nói ra cho mẹ cấm nhỉ? Nó còn dặn ngược lại bố: "Bố nhớ đón Củ Hành trước khi mẹ đón con nhé. Để mẹ đừng thấy bố con mình gặp nhau". Bố lại chảy nước mắt. Chỉ mới nửa năm mà Cà Rốt đã "bà cụ non" như thế rồi sao? Bố hối hận quá.

Trưa hôm ấy, đột nhiên bố nhìn thấy mẹ ở ngã tư đường. Mẹ đang đứng mặc cả để mua trái cây, không nhìn thấy bố. Gương mặt mẹ trắng trẻo, ửng hồng dưới nắng. Chiếc áo màu tím và bờ vai quen thuộc làm lòng bố nhói đau. Lập tức, bố chạy xe lên vỉa hè, tấp vào sau một gốc cây, âm thầm nhìn mẹ. Khi mẹ đi rồi, bố vẫn đứng lặng nhìn theo đốm màu tím nhỏ dần rồi khuất hẳn.

Tự nhiên, bố mệt mỏi đến cực độ. Móc trong túi chiếc điện thoại di động, bố gọi về cơ quan, cáo ốm để xin nghỉ buổi chiều. Từ ngã tư gặp mẹ, bố đi lòng vòng, lòng vòng mãi dưới nắng rồi tấp vào một quán bia quen. Từng chai, từng chai, bố uống cạn.

Người chủ quán đến kéo ghế ngồi chung: "Sầu đời hả bạn? Để tôi uống cùng". Không hiểu sao bố lại uống nhiều như vậy? Và nói nhiều nữa. Bố nói hết những ẩn ức trong lòng. Rằng bố yêu mẹ lắm. Từ khi mẹ ly dị bố, bố càng yêu mẹ hơn.

Nhưng bố cũng oán mẹ nhiều bằng bố yêu mẹ. Rằng sao mẹ sắt thép, cứng lòng như thế? Rằng tội nhân phạm tội trọng, khi hối lỗi còn được ân xá, mà mẹ thì kiên quyết chặt đứt đường về của bố. Rằng bố nhớ Cà Rốt biết bao. Bố thèm ăn cơm của mẹ nấu biết bao. Tại sao mẹ có thể quên đi những ngày hạnh phúc của mẹ và bố?

Tại sao mẹ chỉ nhớ tội lỗi xấu xa của bố mà quên những kỷ niệm đẹp bố từng làm?...

Càng nói, bố càng uống. Người chủ quán bỏ đi lúc nào, bố cũng không biết. Đèn đường lên lúc nào, bố cũng không hay. Bố quên luôn giờ đó Củ Hành. Mà bố đón làm sao được khi đã gục trên bàn ngủ thiếp thế kia?
Hai người ngồi đối diện trong quán cà phê quen thuộc. Chỗ ngồi và chiếc bàn cũng quen thuộc.

Anh hút thuốc liên tục. Chiếc gạt tàn dần đầy lên. Mấy lần chị suýt bảo anh ngưng hút, nhưng lại bặm môi im lặng. Bây giờ, anh muốn làm gì cứ làm, chị chẳng quan tâm. Nhưng khi anh cất tiếng, sự căng thẳng của chị chùng dần. Rồi nước mắt chị rớt xuống.

Anh bảo: "Anh vẫn lén gặp Cà Rốt mỗi chiều ở trường. Anh nhớ con lắm. Nhớ mùi mồ hôi của nó. Nhớ những câu hỏi vặn vẹo khiến anh điên đầu trước kia. Anh cũng nhớ em. Mỗi đêm, anh đều nằm áp tai xuống gạch, lắng nghe tiếng động ở dưới nhà để tưởng tượng em đang làm gì? Cà Rốt đang làm gì?".

"Có hôm, anh ra cầu thang xoáy, áp tai vào vạch như một thằng ăn trộm, thèm nghe một tiếng em cười mà không được. Một lần, anh đang ngồi như thế thì Củ Hành thức dậy. Nó mò ra cầu thang xoáy và thấy anh ở đấy. Hai bố con anh đã ôm nhau ngồi rất lâu để chỉ nói về em và Cà Rốt". Củ Hành bảo: "Con ghét ly dị. Con nhớ mẹ và Cà Rốt. Con muốn uống sữa mẹ pha. Bố ơi, đừng chơi trò ly dị nữa nhé".

"Đây là trò chơi hả em? Anh cũng ước nó chỉ là trò chơi để mình chấm dứt, không chơi nữa. Trò chơi gì mà tàn nhẫn quá, làm khổ cả bốn người? Em muốn anh phải làm gì bây giờ để được em tha thứ? Sao em lại giao Củ Hành cho anh mà không giữ cả hai đứa với nhau? Phải chăng em muốn anh nhìn rõ tội lỗi của mình? Rằng vì anh mà con cái phải mỗi đứa mỗi nơi?".

"Anh nhìn rõ lắm rồi, em ơi. Nhất là đêm hôm qua, khi anh đứng nhìn hai đứa con mình ngủ trong giường. Em cho anh gửi Củ Hành lại. Ngày mai, anh thuê người tới đập cầu thang xoáy bên ngoài, mở lại lối cầu thang bên trong. Em không muốn thấy mặt anh nữa thì để anh đi, miễn em được thoải mái. Miễn Cà Rốt và Củ Hành được sống bên nhau".

"Anh không đem theo một thứ gì cả, cũng không cần tiền. Khi hạnh phúc đã mất, tiền bạc, tài sản cũng thành vô nghĩa. Hôm nay, anh mời em ra đây chỉ để nói với em như thế mà thôi ...".

Nước mắt chị chảy tràn. Trên tất cả mọi điều, chị vẫn còn yêu anh lắm. Anh là người đàn ông duy nhất mà chị yêu. Xa anh, chị không chỉ hành hạ anh mà còn hành hạ chính mình. Chị biết chuyện anh gặp Cà Rốt mỗi ngày. Biết tất cả.

Trẻ con ngủ mớ thường nói ra hết những gì chúng cất trong lòng. Nửa đêm, Cà Rốt ôm cổ mẹ mà tưởng là bố, thủ thỉ: "Mẹ sửa bếp điện mãi mà không được, cứ bị giật hoài, bố ạ. Tội nghiệp mẹ nhỉ? Còn bố vá quần cho Củ Hành bị kim đâm vào tay phải không? Cũng tội nghiệp bố luôn. À, ngày mai khi bố đến, bố mua cho con que kem nhé. Con thèm ăn kem lắm, nhưng mẹ chẳng mua gì cả ...".

Rồi Cà Rốt lại nói, như nói với Củ Hành: "Ngày mai chị bảo mẹ pha sữa rồi đổ vào chai, đem đi cho Củ Hành nghe. Hay chị giấu mẹ, đổ sữa của chị vào chai cũng được. Chị uống mãi, chán lắm. Còn Củ hành lại thèm ...".

Càng nghe, chị càng xót. Chui đầu vào gối, chị cắn răng khóc rưng rức. Chị cũng nhớ Củ Hành, nhớ anh đến điên dại. Đêm nằm, chị cũng lắng nghe bước chân anh đi đi, lại lại trên lầu. Thỉnh thoảng, chị lại lục tủ lấy chiếc áo của anh ấp mặt vào và khóc thầm. Nghe tiếng anh ho, lòng chị nhói buốt.

Nhìn đôi mắt thâm quầng của chị, mẹ lắc đầu: "Ghen có năm bảy đường ghen, nhưng ghen mà đày ải mình như mày, mẹ mới thấy có một. Nghe lời mẹ, tha lỗi cho chồng đi con. Tao nghe người ta bảo dạo này nó cũng sa sút tinh thần, sức khoẻ tồi tệ lắm ...".

Chị gắt: "Mẹ nói cứ như đùa. Đã ly dị rồi mà còn tha thứ nỗi gì. Mẹ đừng làm con rối tung lên nữa".

Mẹ dỗi: "Vâng, tôi xin lỗi. Chuyện của chị tôi không có quyền xía vào. Nhưng tôi xót cho cháu tôi lắm. Chúng nó có lỗi gì mà phải xa bố, xa mẹ, sống mỗi đứa mỗi nơi chứ? Cứ ích kỷ, chỉ nghĩ đến mình thì đừng sinh chúng nó ra. Ngày trước ấy à? Tôi mà không tha thứ cho bố chị, giờ này không chừng chị sống với mẹ ghẻ, chứ không phải tôi đâu".

Nghe mẹ nói mà chị lạnh cả người. Sao chị không nghĩ ra điều ấy nhỉ? Nếu ..., nếu người đàn bà kia trở thành mẹ ghẻ của Củ Hành, chị biết làm thế nào? Chị không muốn điều ấy xảy ra. Không phải vì chị sợ bà mẹ ghẻ ấy không thương yêu Củ Hành. Cái chính là trong sâu thẳm tâm hồn, chị không muốn mất anh.

Mắt chị càng thâm quầng hơn vì những đêm mất ngủ. Chị hối hận vì đã quyết liệt ly dị chồng.

Anh lặng lẽ nhìn chị. Câu hỏi bật ra khiến anh cũng run rẩy cả người: "Em còn yêu anh không? Em thù ghét anh, ly dị anh, nhưng trong lòng em còn yêu thương anh chút nào không? Nếu còn, dù chỉ là sợi chỉ mong manh, anh cũng xin em cho anh một cơ hội để làm lại từ đầu. Anh ngàn lần cầu xin em ...".

Nước mắt nhòa nhạt, nghẹn cứng trong lồng ngực, chị cứ nức nở, nức nở mãi. Thế rồi, chị đặt bàn tay run rẩy của mình lên tay anh. Anh lặng người.

Ở nhà trẻ, chỉ còn Cà Rốt và Củ Hành chơi lò cò trên sân. Củ Hành bảo: "Hôm nay bố lại quên đón em rồi". Cà Rốt cười: "Thì về với mẹ và chị . Càng sướng". Củ Hành lại bảo: "Nhưng sao hôm nay mẹ cũng đó chị muộn thế?". Cà Rốt tròn xoe mắt: "Ừ nhỉ".

Hai đứa không chơi lò cò nữa, đứng gí mũi vào ô mắt cáo. Vừa lúc đó, những ánh đèn loang loáng rọi vào. Củ Hành reo: "Bố đến rồi". Cà Rốt cũng reo: "Mẹ đến rồi".

Bố và mẹ cùng dựng xe, bước nhanh đến chỗ hai đứa trẻ. Cà Rốt giật giật tay Củ Hành: "Nhìn kìa. Bố nắm tay mẹ". Củ Hành toét miệng cười: "Em đã bảo mà. Chơi mãi trò ly dị, chán lắm".

Vợ sa bẫy 'Sở Khanh', cắt cổ tay đòi ly hôn

Vợ sa bẫy 'Sở Khanh', cắt cổ tay đòi ly hôn

Tôi và vợ tôi đã kết hôn được 6 tháng. Trước đó chúng tôi đã có khoảng thời gian 5 năm yêu đương cùng nhau trải qua không ít những khó khăn. Nhưng vợ tôi đã sa bẫy Sở Khanh và cắt cổ tay đòi ly hôn


Người ta thường bảo tình yêu càng nhiều khó khăn thử thách thì sẽ càng bền vững. Ấy thế mà điều đó lại không đúng với tôi chút nào. Ông trời thật quá bất công khi vừa mới cho tôi được nếm thử mùi vị hạnh phúc của cuộc sống vợ chồng thì đã lại lấy đi một cách tàn nhẫn.

Nghĩ lại thì tất cả mọi chuyện đến nước này cũng là lỗi tại tôi. Vì tôi quá yêu cô ấy nên sau đám cưới tôi chỉ biết vùi đầu vào công việc để những mong cô ấy có cuộc sống hạnh phúc và đầy đủ nhất.

Tôi muốn nhanh chóng kiếm đủ tiền mua nhà để vợ tôi không phải ở cảnh thuê trợ mãi. Tôi đã khất cô ấy chuyến nghỉ trăng mật để lao đầu vào dự án đang hồi gấp rút ngay sau đám cưới đúng 3 ngày. Bận rộn tôi cũng chẳng để tâm quá nhiều đến sự thất vọng của vợ tôi. Tôi quay tít trong guồng công việc không có thời gian thường xuyên quan tâm và lắng nghe cô ấy.

5
(Ảnh minh họa)

Vì tiền tôi làm đêm, làm ngày, đến giấc ngủ chẳng trọn vẹn, cũng chẳng mảy may suy nghĩ gì khi cô ấy thì thụt nhắn tin với ai đó. Tôi đã quá chủ quan khi chẳng để ý vợ tôi đã bắt đầu có những biểu hiện lạ. Cô ấy quan tâm tôi nhiều hơn, cô ấy vui vẻ, yêu đời hơn như thể được ai đó chăm sóc về tinh thần. Cô ấy vắng nhà nhiều hơn vào buổi tối. Cô ấy giải thích rằng:“Buồn quá nên em đi ăn với mấy người bạn”. Thế mà tôi cũng tin, lại còn cổ vũ vợ: “Nếu thấy buồn thì em cứ đi ra ngoài giao tiếp cho thoải mái. Em mà buồn anh cũng buồn theo”.

Chính tôi là kẻ ngu ngốc đã tiếp tay cho giặc, đẩy vợ tôi đến với kẻ khác. Hôm ấy, tình cờ một lần tôi trở về nhà sớm để lấy đồ đi công tác gấp. Khi vào phòng, tôi thấy máy tính của vợ tôi đang mở còn cô ấy ở phòng vệ sinh. Hình như vợ tôi đang nói chuyện trên facebook với ai đó. Tôi vào xem thử mới giật mình phát hiện ra vợ tôi đang ngoại tình với một người đàn ông khác. Họ nói chuyện với nhau bằng những lời đường mật. Vợ tôi nói: “Em chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc như lúc này vì được yêu anh. Em nhận ra lâu nay mình đã đánh mất nhiều thứ quý giá. Chỉ cần anh đồng ý em sẽ theo anh đi bất cứ nơi đâu”. Lúc này tôi mới ngã ngửa ra.

Vợ tôi hoảng hốt khi thấy tôi đã biết hết mọi chuyện. Cô ấy nói rằng: “Đó là một người đàn ông em quen trên công việc. Anh ta chủ động tán tỉnh em trước. Ban đầu em kiên quyết từ chối mối quan hệ này nhưng anh ta cứ bám dai như đỉa. Em cũng buồn vì anh bận công việc không để ý đến em nên dần dà em đã ngã vào vòng tay của anh ta”. Kể đến đó cô ấy khóc và van xin tôi tha thứ. Còn tôi thì quá sốc nên chẳng biết làm gì. Tôi bỏ đi lang thang một đêm.

Tôi không thể ngờ người vợ mà tôi hết mực tin tưởng bấy lâu nay lại đâm sau lưng tôi một cú đau điếng đến vậy. Tôi đã làm việc vất vả chỉ vì miếng cơm manh áo của vợ con sau này. Tôi chỉ mong có ngày nghỉ để về với vợ. Ấy thế mà cô ấy không hiểu lại làm điều khiến trái tim tôi tổn thương ghê gớm. Quan tâm ư? lắng nghe ư? chia sẻ ư? Tôi thừa sức có thể làm được điều đó nếu không phải gồng mình lên lo gánh lo cuộc sống.

Chỉ những kẻ vô tích sự, thừa thời gian mới suốt ngày facebook, điện thoại để chăn dắt những người nhẹ dạ, cả tin như vợ tôi. Điều tôi không thể ngờ nhất chính là tình yêu cũng chúng tôi đã trải qua thời gian yêu nhau lâu như vậy, đã hợp tan nhiều lần vẫn cuối cùng vẫn ở bên nhau mà giờ đây cô ấy lại chỉ vì một chút lời đường mật của kẻ xa lạ đã vội thay lòng đổi dạ.

Trong cơn đau đớn của một con thú bị thương tôi muốn trả hận người vợ đã cắm sừng tôi. Đừng tưởng chỉ có cô ấy mới có kẻ mời chào. Chỉ cần tôi gật đầu là có thể đi xa hơn hiện tại với nhiều cô gái khác nhưng tôi không thể làm điều đó. Tôi không tầm thường như vậy.

(Ảnh minh họa)
(Ảnh minh họa)

Tôi quyết định cho vợ một cơ hội. Tôi cũng hiểu vợ tôi là người nhạy cảm nên rất dễ tổn thương và cũng rất dễ xao lòng. Thế nên chỉ cần tôi quan tâm chú ý đến cô ấy nhiều hơn thì sẽ khiến cô ấy sẽ nhanh chóng thoát khỏi “cơn say nắng” mà trở về với thực tại.

Những ngày sau đó tôi cố gắng thu xếp công việc dành thời gian nhiều hơn ở nhà, nói chuyện thường xuyên với cô ấy hơn. Cuối tuần đưa cô ấy đi đổi gió. Cô ấy cũng quan tâm chăm sóc tôi chu đáo hơn trước. Tôi biết những gì cô ấy đang phải trải qua nên chưa bao giờ lấy chuyện cũ ra để đay nghiến cô ấy.

Tôi những tưởng sự cố gắng của tôi sẽ cảm hóa được cô ấy nhưng thật đau lòng khi 2 tháng sau cô ấy đưa cho tôi tờ đơn li hôn và nói rằng: “Em xin lỗi anh. Em đã cố nhưng không thể quên được người ta. Em biết rằng mình đã sai nhưng em không thể làm gì khác. Chúng ta hãy chia tay đi. Em không muốn sống mãi như thế này. Em không thể sống thiếu người ta được”.Thậm chí cô ấy còn dọa sẽ cắt cổ tay tự tử nếu tôi không đồng ý.

Tôi còn có lời nào để nói nữa. Trái tim tôi đâu phải là sắt đá để em dày vò và cào cấu hết lần này đến lần khác như thế? Hôn nhân thời nay thật không biết tựa vào đâu để tồn tại. Ranh giới tình yêu và sự phản bội thật quá mong manh.

Tôi ghét kẻ phản bội nhưng tình yêu khiến tôi rất hiểu cô ấy. Về ngoại hình cô ấy chẳng có gì nổi bật, tài năng thì cũng bình thường. Những người đàn ông khác họ chỉ coi cô ấy như trò chơi, là cách để thể hiện đẳng cấp và lên mặt với đám bạn bè, đồng nghiệp. Vì thế họ sẵn sàng không tiếc lời khen, nói những lời có cánh, bỏ thời gian nghe cô ấy kể lể, than vãn. Họ khiến cô ấy lầm tưởng là họ hiểu, biết giá trị của cô ấy. Nhưng khi chán rồi họ có thể đá cô ấy không thương tiếc mặc kệ cô ấy ra sao. Còn vợ tôi thì quá dại khờ khi tin vào những điều viển vông. Tôi sợ cô ấy bị kẻ đó lừa gạt đến khi tỉnh ngộ thì đã quá muộn. Tôi biết phải làm sao để giữ lại hạnh phúc của mình?

Chung sống 5 năm mới phát hiện vợ lăng loàn, sinh con với bạn thân

Chung sống 5 năm mới phát hiện vợ lăng loàn, sinh con với bạn thân
Thôi cô hãy đi ra khỏi nhà này đi, đừng bao giờ quay về đây nữa. Uổng công tôi nuôi nấng, yêu chiều đứa con trai này. Tôi không ngờ cô và thằng bạn thân mà cũng là hàng xóm của tôi lại bỉ ổi tới như vậy”.

Chung sống 5 năm mới phát hiện vợ lăng loàn, sinh con với bạn thân


Bình nói xong rồi vứt vali của Hoài ra ngoài, thằng cu con 2 tuổi thấy bố hành động như vậy òa khóc chạy lại ôm Bình, không muốn rời xa. “Bố ơi, bố ơi!” nghe cái giọng mếu máo dễ thương, chưa rõ chữ mà Bình đứng như chết lặng.

Thực tế có không ít câu chuyện về những chàng trai gặp phải những tình huống trớ trêu “đổ vỏ hộ người khác” vì sự nhẹ dạ, cả tin và đôi khi là những tình huống bất khả kháng.

Tối hôm đó, Bình đã không ngủ được, anh vật vã vì nỗi đau khi biết mình bị vô sinh. Rồi cái nhục suốt 2 năm qua anh chỉ là thằng đổ vỏ cho người bạn thân cứ giày vò tâm trí anh.

Anh và Hoài yêu nhau suốt 4 năm sinh viên. Tình đầu êm đềm trong sáng đó, kết thúc bằng một cái đám cưới hạnh phúc. Hai vợ chồng cũng có tí của ăn của để nên mua căn hộ chung cư cao cấp. Vui hơn nữa là ở cạnh nhà thằng bạn thân nối khố của Bình. Hai gia đình thường xuyên ăn uống, tụ tập với nhau.

Nhưng cưới nhau 3 năm mà hai vợ chồng Bình vẫn chưa có một mụn con. Bố mẹ Bình ở quê liên tục gọi điện thúc dục con trai con dâu mau mau cho ông bà bế cháu. Cũng vì nghi ngờ có vấn đề nên hai vợ chồng đi khắp nơi chạy chữa kiểm tra nhưng tình hình vẫn không được cải thiện.

Nhưng một ngày đẹp trời nọ, Hoài thông báo với chồng là có thai, Bình vui mừng khôn xiết, anh không ngờ tin vui đến trong lúc tuyệt vọng, xóa tan mọi nghi ngờ trong gia đình.

Niềm vui càng được nhân đôi khi cậu con trai ra đời. Cả hai gia đình nội ngoại vui mừng khôn xiết. Ông bà nội từ chỗ lạnh lùng với Hoài trở nên yêu chiều chăm con dâu hơn bao giờ hết. Mẹ chồng Hoài còn nghỉ dạy ở quê quyết tâm lên trông cháu cho tới khi tròn 1 tuổi mới chịu về quê.

Còn Bình quá vui mừng, ngoài giờ làm việc anh dành hết thời gian cho con. Vì Hoài ít sữa nên con trai anh chị chủ yếu dùng sữa ngoài. Nghĩ con thiệt thòi Bình thương con gấp bội. Anh mua các tài liệu về chăm bẵm con trẻ tự tìm hiểu, nghiên cứu. Có những hôm Hoài mệt quá, Bình phải dậy pha sữa cho con uống. Nhưng anh chưa một lần phàn nàn vì điều đó. Chưa hết thời gian nghỉ Hoài đã đi làm, để bé ở nhà cho bà nội trông. Còn Bình sợ con thiếu vắng hơi ấm bố mẹ nên cứ tầm trưa dù đi làm xa anh vẫn phóng xe về nhà ăn cơm, để dành thời gian cho con.

Thấm thoắt cu con anh chị cũng tròn 1 tuổi, nhìn con trai đi lại, nói năng bi bô mà Bình hạnh phúc ngập tràn. Bình càng thêm yêu vợ, vì đã sinh cho anh cậu con trai kháu khỉnh. Được chồng yêu chiều nâng niu, Hoài ngày càng xinh đẹp, nõn nà. Nhìn cô ít ai biết được rằng, cô là gái đã có chồng.
Chung sống 5 năm mới phát hiện vợ lăng loàn, sinh con bạn thân - Ảnh 1

Anh Hùng bạn thân của Bình, vì quý bạn quý cháu nên ngày nào cũng dành thời gian sang chơi và hào phóng mua nhiều quà cho con bạn. Chưa kể, anh bạn luôn miệng khen ngợi con trai Bình và thi thoảng còn đùa là “bố bế em nào”, “bố bế em nhé”,… Nhìn cảnh Hùng bế con trai mình, Bình thấy một sự thân thiện đặc biệt. Có hôm con Bình ốm, Hùng còn lo lắng, suốt đêm gọi điện hỏi anh. Bình cứ nghĩ bạn bè quan tâm nhau thì không vấn đề gì.

Mọi nghi ngờ bắt đầu từ hôm Bình đi làm về sớm, đột nhiên anh thấy bạn thân của mình và vợ cùng con trai nằm chơi trên chính giường ngủ của hai vợ chồng anh. Cảnh tượng đó cứ ám ảnh anh mãi, lúc đó Bình không giữ được bình tĩnh nên đã có chút to tiếng. Nhưng Hùng dường như không chấp nhặt điều đó, anh ôn tồn giải thích cho Bình hiểu đó chỉ là sự quan tâm vợ của bạn thân và hứa sẽ không làm anh phiền lòng như vậy nữa.

Cũng từ hôm đó, Bình thấy Hoài cũng có sự thay đổi. Dường như tình cảm giữa hai người đang dần xa cách. Bình cũng trở nên xấu tính, cáu bẳn vợ con. Nhưng anh cũng không hiểu vì sao, những lúc con anh khóc, ông bạn thân lại đột nhiên xuất hiện và là nhân tố hòa giải. Chỉ một cuộc nhậu thì những khúc mắc gần như được hóa giải. Bình và Hùng lại ôm nhau hát nghêu ngao. Anh thầm cảm ơn thằng bạn thân hiểu chuyện.

Bi kịch ập đến gia đình anh, cũng như mọi hôm Bình cáu gắt với vợ con, anh bạn thân lại xuất hiện đưa Bình đi giải khuây, kết quả là anh say bí tỉ. Đang đêm khuya, Bình chợt tỉnh, anh nhận thấy mình trên ghế ngoài phòng khách. Ngỡ mình say nên về ngủ đây, anh đứng dậy đi về phòng ngủ cùng vợ con. Anh bàng hoàng khi nghe tiếng vợ mình đang rên rỉ, tiếp đó là tiếng anh bạn thân “Em có thích không? Đã lên tới đỉnh chưa?”, xong anh chỉ nghe một tiếng rên nho nhỏ quen thuộc của vợ. Cùng với đó, tiếng anh bạn thân nhỏ nhẹ: “Suỵt không con dậy giờ em. Nhìn cái mặt nó kìa, giống anh hồi bé quá”.

Bình như ngã quỵ xuống đất trước những điều mắt thấy tai nghe. Có lẽ anh chưa bao giờ nghĩ cuộc đời lại nghiệt ngã như vậy. Anh xông vào phòng khiến vợ và Hùng hoảng hốt. Cả hai đứng đó trân trân trên người không mảnh vải che thân. Cuối cùng vợ anh quỳ khóc xin anh tha mạng cho Hùng. Bình lấy quần áo ném cho Hùng rồi tát anh ta hai cái đau đớn.

Những ngày sau đó, Bình sống trong sự đau đớn, một phần vì nuôi con hộ bạn thân phần vì cảm thấy mình bất lực và điều quan trọng nhất đó là sự phản bội của Hoài. Nếu chỉ xin một đứa con đã đành, nhưng cô ta lại phản bội anh tằng tịu với Hùng suốt 2 năm nay. Họ qua mặt anh, coi thường anh, lừa dối anh. Tiếng Hoài văng vẳng bên tai “Vì anh bị vô sinh, em không muốn anh đau đớn nên mới làm như thế. Ban đầu, em chỉ định xin một đứa con, nhưng dần dần em không dứt ra được”.

Nhưng có lẽ, anh thà sống một mình còn hơn, anh chấp nhận chịu sự chê cười của thiên hạ. Anh rất thương đứa bé vô tội, nhưng anh không chấp nhận một người phụ nữ lăng loàn như Hoài.

Kiện đòi hơn 600 triệu đồng 'phục vụ' chồng trong 26 năm

Kiện đòi hơn 600 triệu đồng 'phục vụ' chồng trong 26 năm

Trong đơn ly hôn, bà yêu cầu ông trả mỗi tháng 2 triệu đồng tiền quan hệ tình dục, tính tổng 26 năm sống chung là 624 triệu đồng.

 
TAND quận Bình Thạnh (TP HCM) vừa tiếp nhận đơn của bà Hoa đòi ly hôn với ông Tú. Trước đó, bà 4 lần đệ đơn ra tòa ly hôn nhưng sau đó lại rút.

Theo đơn xin ly hôn, vợ chồng bà kết hôn từ năm 1988, có hai con chung (một gái, một trai) đều đã trưởng thành. Nhưng quá trình sống thường xuyên xảy ra mâu thuẫn, ông hay ghen tuông vô cớ và đánh bà. Sự việc đã được chính quyền địa phương can thiệp, hai bên gia đình khuyên bảo nhưng không thể hóa giải. Những lần trước bà nộp đơn ra tòa ly hôn nhưng ông không đến tòa nên không thể giải quyết, đồng thời do nghĩ cho các con nên bà rút đơn. Lần này do mâu thuẫn gia đình trở nên căng thẳng, các con đã lớn nên bà quyết ly hôn để giải thoát cho mình.

Bà cho biết do vợ chồng bà chỉ có căn nhà đang ở là tài sản chung nhưng là của mẹ ông cho và không có giấy tờ nhà đất nên bà không tranh chấp. Tuy nhiên, 26 năm làm vợ là từng ấy năm bà chịu cảnh bị chồng đánh đập, ngay cả lúc đang mang thai và mới sinh xong được mấy ngày. Không chỉ thế, 26 năm qua bà phải một mình nuôi con, nuôi chồng, sửa chữa căn nhà và phải phục vụ ham muốn của chồng, có những lúc không đáp ứng được là phải chịu cảnh bị chồng hắt hủi, đánh đập. Vì vậy khi ly hôn do tài sản không có nên bà phải đòi lại các khoản “phí” trên.

Bà tính, về tiền quan hệ tình dục, ông phải trả cho bà mỗi tháng 2 triệu đồng, tính tổng 26 năm sống chung, bà đòi 624 triệu đồng. Về tiền chăm sóc chồng, chăm sóc con và tiền bà bỏ ra để sửa nhà… do không có hóa đơn và giá cụ thể nên bà yêu cầu ông phải trả tổng cộng 500 triệu đồng.


Người chồng: “Vợ tôi bị điên mất rồi!”

Sau câu nói “vợ tôi bị điên mất rồi!”, ông cười khà khà như không có chuyện gì xảy ra. Ông bảo ban ngày đi làm thợ hồ, đêm đến đi làm bảo vệ rồi ngủ lại chứ không dám về nhà vì không chịu được tính khí của vợ. Bà nói nhiều lắm, lại hung hăng, hiếu chiến, lúc nào cũng cho là mình đúng. Nhiều khi nhớ con về thăm một lúc là ông lại đi ngay. "Khi ít việc, tôi ở nhà đóng cửa ngồi trong phòng xem tivi nhưng bà ấy đứng ngoài nói vọng vào khiến tôi muốn điên cái đầu, phải lấy xe bỏ đi. Vậy mà bà ấy không hiểu cứ bảo chồng đi ngoại tình…”, ông nói.

Ông cho biết đã gần một năm nay chỉ ăn, ngủ ngay tại chỗ làm. Tuy nhiên, ông nói mình không muốn ly hôn vì tuổi đã cao. “Sống với bà ấy bao nhiêu năm, vì con tôi đã nhịn và cho qua rất nhiều. Giờ tuổi đã cao, các con đã trưởng thành, sống với bà ấy chẳng được mấy năm nữa đâu, cố nhịn cho nó lành. Mấy lần trước, cứ mâu thuẫn là bà ấy viết đơn ra tòa đòi ly hôn rồi rút đơn. Lần này bà ấy làm căng, bắt phải ký đơn, tôi ký nhưng để thử thái độ bà ấy thế nào chứ thật ra tôi chỉ mong gia đình được yên ấm, bà ấy sẽ nghĩ lại. Còn nếu bà ấy cứ cương quyết, tòa có xử thì tôi cũng không có từng đó tiền để trả bà ấy”, ông nói.

Ông kể một tháng ông đi làm thợ hồ được 2-3 triệu đồng, làm bảo vệ ban đêm được thêm 3,5 triệu đồng. Mỗi tháng ông đưa cho vợ một nửa để đi chợ, lo cho con đi học. Số còn lại ông dùng tiêu vặt và tiết kiệm lúc ốm đau hay mất việc. “Bà ấy cứ bảo tôi làm tháng trên 10 triệu đồng rồi bỏ đi đâu hết mà không biết chồng mình kiếm được đồng tiền cực khổ thế nào. 26 năm qua, tôi có nhiệm vụ đi làm kiếm tiền, bà ấy ở nhà chăm sóc con và cơm nước. Nhà có hai căn phòng cho thuê mỗi tháng cũng được gần 4 triệu đồng, bà ấy giữ. Không biết bà ấy đòi mấy cái khoản “phí” kia để làm gì”, ông chia sẻ.

Ông kể cha mẹ ông có mấy mảnh đất, chia cho 6 anh em ông cùng ở nhưng chưa làm giấy tờ nhà đất cho ai. Phần đất của ông khi xây nhà còn một khoảnh trống phía sau, bà đòi bán để xây nhà lầu, ông không chịu. Bởi đó là mảnh đất của cha mẹ cho ở nhờ nên ông không có quyền bán. Hơn nữa, ông nghĩ giờ kinh tế đang khó khăn, tạm thời cứ ở căn nhà hiện tại, sau này có tiền sẽ xây sau. “Tôi giữ cũng là cho bà ấy và cho hai đứa con. Bà ấy có ly hôn cũng ở trong nhà đó chứ ở đâu... Bà ấy không hiểu, lúc nào cũng làm ầm lên, đòi đưa tiền, bán đất xây nhà lầu, không được thì lại đòi ly hôn”, ông tâm sự.

Ông mong bà sẽ hiểu chồng, ít nóng giận và rút đơn ly hôn để gia đình được yên ấm. “Ước nguyện xây nhà lầu của bà, tôi sẽ thực hiện nhưng không phải vào lúc này”, ông nói.

Luật sư Nguyễn Thành Công (Đoàn Luật sư TP HCM): "Tôi cho rằng không thể đòi được tiền quan hệ tình dục giữa vợ chồng. Cả quy phạm pháp luật lẫn quy phạm xã hội đều không chấp nhận loại giao dịch này. Tương tự, chi phí chăm sóc chồng, con cũng không được chấp nhận. Bởi theo quy định tại Điều 2 Luật Hôn nhân và Gia đình thì quan hệ vợ chồng nhằm tạo lập cuộc sống chung với mục đích xây dựng gia đình và nuôi dạy con thành công dân có ích cho xã hội. Điều 18, Điều 19 luật này cũng quy định quan hệ vợ chồng là quan hệ có tình nghĩa và bình đẳng, vợ chồng có quyền và nghĩa vụ chăm sóc nhau, nuôi dưỡng con cái nên người. Vì vậy việc người vợ đòi tiền nuôi dưỡng, chăm sóc chồng, con là không có cơ sở để chấp nhận và cũng trái đạo lý làm người".
Một thẩm phán TAND quận Bình Thạnh (TP HCM): "Đây là vụ án có một không hai mà chúng tôi từng gặp. Đây không phải lần đầu bà nộp đơn ra tòa đòi ly hôn chồng mà bà đã làm những năm lần. Nó đặc biệt bởi đây là lần đầu tiên có người ly hôn để đòi tiền quan hệ tình dục với chồng. Thụ lý vụ án, chúng tôi rất bỡ ngỡ và đang tìm hướng giải quyết. Tuy nhiên, chúng tôi chỉ mong bà H. rút đơn như những lần trước để cùng chồng xây dựng cuộc sống gia đình".

Theo Pháp luật TP HCM
* Tên nhân vật đã thay đổi