Trẻ con ngủ mớ thường nói ra hết
những gì chúng cất trong lòng. Nửa đêm, Cà Rốt ôm cổ mẹ mà tưởng là bố,
thủ thỉ: "Mẹ sửa bếp điện mãi mà không
được, cứ bị giật hoài, bố ạ. Tội nghiệp mẹ nhỉ? Còn bố vá quần cho Củ
Hành bị kim đâm vào tay phải không? Cũng tội nghiệp bố luôn. À, ngày mai
khi bố đến, bố mua cho con que kem nhé. Con thèm ăn kem lắm, nhưng mẹ
chẳng mua gì cả ...".
Cầu
thang xoáy ốc nằm bên hông nhà. Nó chỉ mới được làm cách đây sáu tháng,
lúc bố và mẹ ly dị nhau. Khi thấy bố đứng chỉ huy các ông thợ xây cầu
thang. Cà Rốt và Củ Hành đều thắc mắc: "Bố xây cầu thang ở ngoài làm gì
nhỉ? Đã có một cái trong nhà rồi".
Mẹ đưa mắt nhìn hai đứa rồi
cúi xuống, lặng thinh. Cà Rốt bảo Củ Hành: "Chắc là để phơi quần áo đấy
mà". Củ Hành ngẫm nghĩ một lát rồi bảo: "Ừ, chắc vậy. Bên nhà Mi Mi cũng
phơi quần áo ở cầu thang". Hai đứa trẻ thắc mắc về việc xây cầu thang mới.
Không thắc mắc nữa, hai đứa ngồi xuống, chơi trò xếp hình, thỉnh thoảng
lại cười lên khanh khách. Một tuần sau, khi cầu thang xây xong, đi học
về, Cà Rốt và Củ Hành ngạc nhiên thấy trong nhà mọc thêm một cánh cửa.
Cánh cửa này bịt kín lối đi lên lầu. Mẹ giải thích với Cà Rốt: "Kể từ
hôm nay, con sẽ ở dưới này với mẹ". Bố cũng giải thích với Củ Hành: "Con
lên lầu sống với bố".
Thế là Cà Rốt và Củ Hành hiểu rằng, ly dị
nghĩa là không sống chung một nhà nữa, phải chia ra làm hai nơi. Con cái
cũng chia làm đôi, mỗi người một đứa. Cà Rốt giãy lên khóc: "Bố mẹ ly
dị thì ly dị. Con với Củ Hành không ly dị đâu". Củ Hành cũng khóc ti tỉ:
"Con muốn ở chung với Cà Rốt. Con không lên lầu".
Bố, một tay
xách va ly, một tay xốc Củ Hành: "Thôi, đừng có rối rít nữa. Lên nhà
ngay". Mẹ, hai mắt ầng ậng nước, đứng sững nhìn Cà Rốt lôi chân bố. Cà
Rốt hét: "Để Củ Hành lại. Con ghét bố. Con ghét bố".
Trên tay bố, Củ
Hành giãy giụa: "Thả con xuống. Thả con xuống. Con không đi với bố đâu".
Nhưng bố đã ra đến cửa rồi. Cà Rốt khóc òa. Trong nhà, mẹ ngồi thụp
xuống đất, úp mặt vào hai đầu gối. Sao lại bắt trẻ con phải chịu cảnh
này, trời ơi!
Buổi sáng, mẹ luôn chở Cà Rốt đến trường sớm. Mãi
một lúc sau mới thấy Củ Hành lếch thếch chạy vào. Cà Rốt hỏi: "Hôm nào
cũng đi muộn thế?". Củ Hành chu chu cái miệng, hít mũi đánh sột: "Bố ngủ
quên. Em phải đánh thức đấy". Cà Rốt lại hỏi: "Thế bố có pha sữa cho Củ
Hành uống trước khi đi học không?". Củ Hành lắc đầu: "Em tự pha. Dễ
lắm. Đổ sữa vào cốc, thêm nước vào, khuấy lên. Nhưng mà nó nhạt phèo,
chả ngọt như mẹ pha lúc trước".
Cà Rốt xịu mặt: "Chứ bố làm gì mà
không pha cho Củ Hành?". Củ Hành nghiêng nghiêng đầu, ra vẻ suy nghĩ:
"À, bố cứ nằm mãi ở giường, gác tay lên trán. Có khi bố bận đánh răng".
Cà Rốt bảo: "Bố thế là hư rồi".
Hai chị em nắm tay nhau đi vào
lớp học. Lớp Chồi của Củ Hành ở ngay cạnh lớp Lá của Cà Rốt. Thỉnh
thoảng, hai đứa lại vờ vĩnh chạy ra cửa để ngó nghiêng vào lớp đứa kia.
Gặp nhau ở trường sướng thật. Cà Rốt và Củ Hành chán nhất khi phải về
nhà. Lúc đó, mỗi đứa lại phải ở một nơi.
Giờ ra chơi, Cà Rốt và
Củ Hành không thích nô đùa cùng các bạn. Hai đứa cùng ngồi trên ghế xích
đu, vừa ăn bánh sữa, vừa trò chuyện. Củ Hành kể: "Hôm qua bố ngồi vá
quần cho em, bị kim chọc vào tay, kêu ui da, buồn cười lắm".
Cà Rốt
cũng khúc khích: "Còn mẹ sửa cái bếp điện mãi mà không xong, hễ cắm dây
vào là nổ cầu chì. Sau phải nhờ chú Ngân sửa mới xong đấy".
Củ
Hành xịu mặt: "Sao mẹ không gọi bố mà lại nhờ chú Ngân?", Cà Rốt dí ngón
tay xinh xinh vào trán Củ Hành: "Ngốc thế. Ly dị rồi là không có nhờ vả
chuyện gì cả". Củ Hành hỏi: "Mẹ bảo thế à?". Cà Rốt gật đầu: "Ừ". Củ
Hành cáu: "Chán mẹ lắm. Tự nhiên lại ly dị". Cà Rốt gật đầu ra vẻ đồng
tình, mặt buồn thiu ...
Một hôm ... Khi mẹ đến đón Cà Rốt, chiều
đã muộn lắm rồi. Thế mà bố vẫn chưa đến đón Củ Hành. Cô giáo đưa mắt
nhìn hai đứa trẻ vui vẻ chơi lò cò trên sân rồi băn khoăn nói với mẹ:
"Hôm nay ở nhà em có việc. Không biết chừng nào anh mới đến đón cháu?".
Mẹ bảo: "Thôi, để tôi đưa cháu về luôn". Củ Hành tròn mắt: "Mẹ cho con
về chung với Cà Rốt hả?". Mẹ gật đầu. Hai đứa nhảy tưng tưng vì mừng.
Trên xe, Cà Rốt và Củ Hành nói cười luôn miệng. Vào nhà, Củ Hành lăng
xăng chạy tới, chạy lui. Tất cả đều quen thuộc. Thích quá.
Cà Rốt đột nhiên người lớn hẳn. Con bé nhìn em một cách bao dung: "Chạy vừa thôi. Đi tắm rồi còn ăn cơm chứ".
Củ Hành vẫn chạy lui, chạy tới" "Em thích chạy". Hai tay cu cậu dang
rộng như lái máy bay, quẹt cả vào người Cà Rốt: "Ôi, ôi, thích quá. Xê
ra cho máy bay bay nào".
Khi bố về, trời đã khuya lắm. Bố đứng
lựng khựng trước cửa, khẽ hắng giọng rồi lại đứng im. Mẹ đẩy cánh cửa mở
hé cho rộng thêm, bảo: "Anh vào đi". Bố rón rén bước vào. Nhà im phăng
phắc. Hai đứa trẻ đang ngủ ngon trong giường. Mẹ bảo: "Anh để Củ Hành
ngủ ở đây một đêm cũng được. Đừng đánh thức nó nửa chừng". Bố nói nhỏ:
"Anh xin lỗi. Có việc đột xuất nên không thể đến đón nó đúng giờ". Mẹ
lạnh lùng: "Người anh cần xin lỗi là nó chứ không phải em".
Bố
đứng như chôn chân trước giường ngủ của hai đứa trẻ. Dưới ánh đèn mờ
nhạt, hai gương mặt bầu bĩnh kề sát nhau thật ngây thơ, đáng yêu. Củ
Hành ngủ say, miệng chóp chép nhai trong giấc mơ, bàn tay vẫn nắm chặt
tay Cà Rốt. Con chị nằm gác chân lên người em, hai mắt nhắm tịt, nhưng
miệng lại tủm tỉm cười.
Hai vai bố như xệ hẳn xuống. Bố nói mà
không nhìn mẹ: "Sao mình lại để mọi sự trở nên tồi tệ thế này hả em?".
Hai người ngồi đối diện trong một quán cà phê. Trước mặt anh, chiếc gạt
tàn đã đầy ắp tàn thuốc lá. Ly nước của chị cũng cạn đến đáy rồi. Cuộc
trò chuyện lâu hơn họ nghĩ.
Khi anh nói tên quán cà phê, chị đã
rùng mình. Đó là nơi hai người từng hẹn hò nhau từ lúc mới yêu. Chiếc
bàn trong góc cũng là bàn quen thuộc. Anh muốn nhắc nhở chị điều gì chứ,
khi chính anh là kẻ có lỗi trăm bề?
Chị không thể tha thứ, mặc
dù anh đã quỳ xuống chân chị xin lỗi rất nhiều lần. Niềm tin và tình yêu
chị dành cho anh quá lớn, đến nỗi khi biết sự phản bội của anh, chị bất
ngờ đến sửng sốt, tê dại cả người. Quyết định ly hôn của chị làm mọi
người ái ngại. Mẹ chị khuyên: "Nó đã biết lỗi thì tha thứ đi con ạ. Như
mẹ từng tha thứ bố mày ấy".
Có lẽ trong tình yêu, khó có lời
khuyên nào áp dụng thật chính xác cho từng trường hợp. Chị biết rõ mình
không thể lướt quá mọi chuyện được như mẹ, xem như không có gì. Sống
tiếp tục với anh, Chị chịu không nổi.
Khi chị nói thẳng điều đó,
anh lặng người. Trông chị như một người khác hẳn, quyết liệt và lạnh
lùng. Anh cố vớt vát bằng cách đem Cà Rốt và Củ Hành ra thuyết phục: "Em
ơi, đừng để các con phải liên lụy. Em muốn trừng phạt anh thế nào cũng
được, nhưng đừng ly dị , được không?". Chị tàn nhẫn nhìn anh: "Không ly
dị, để sống giả dối như nhiều người khác sao? Em không muốn vậy. Khi các
con lớn, chúng nó sẽ hiểu".
Nước mắt ứa ra, anh khóc không kiềm
chế trước mặt chị, nhưng chị vẫn dửng dưng. Lòng chị đã nguội lạnh hẳn
kể từ khi biết anh phản bội. Kể từ giờ phút này, chị sẽ chỉ cư xử như
một người không có trái tim. Ra tòa, anh bảo: "Tôi có lỗi. Tòa cứ xử
theo ý vợ tôi. Sao cũng được". Chị lạnh lùng đề nghị: "Chia đôi mọi thứ.
Anh ấy và con trai ở trên lầu. Tôi và con gái ở dưới nhà. Xây lối đi
riêng, không ai làm phiền ai".
Họ đã ly dị được hơn nửa năm. Cà
Rốt và Củ Hành dần dà cũng quen cuộc sống chia đôi của bố mẹ. Bố thì dễ
rồi. Nhà bố thường mở cửa rộng, Cà Rốt muốn lên lúc nào cũng được. Nhưng
con bé không dám. Mẹ khe khắt lắm. Một lần thấy Cà Rốt lên nhà với bố,
mẹ giận dữ quát ầm lên. Cà Rốt phải lủi thủi đi về trước ánh mắt buồn
rầu của bố. Từ đó, nhà mẹ luôn đóng cửa. Cà Rốt và Củ Hành chỉ còn gặp
nhau lúc đi nhà trẻ.
Cũng may là mẹ không đổi trường. Chứ nếu mẹ
đổi, hai chị em sẽ lâm vào hoàn cảnh "gần nhà xa ngõ" cho xem. Thường
lệ, bố đưa Củ Hành đi học muộn, nhưng luôn đó sớm nửa giờ. Bố xin cô
giáo được gặp Cà Rốt. Ban đầu, cô giáo cũng lúng túng, khó xử vì như thế
là sai quy định của trường. Nhưng nhìn ánh mắt van nài của bố, cô thấy
tội.
Cô bảo: "Anh đừng gặp cháu lâu quá. Mười lăm phút được rồi".
Bố mừng rỡ, vâng dạ rối rít. Thế là hai bố con được gặp nhau trò chuyện
mỗi ngày. Bố hay hỏi Cà Rốt: "Mẹ có khoẻ không? Tối mẹ có thức khuya
không? Mẹ có hay khóc không?". Rồi bố xoa nắn chân tay, ôm Cà Rốt vào
lòng, hôn lên đôi má bầu bĩnh của con mà nước mắt ứa ra.
Bố dặn:
"Đừng cho mẹ biết bố hay gặp con nhé". Bố không dặn, Cà Rốt cũng giấu
kín. Dại gì nói ra cho mẹ cấm nhỉ? Nó còn dặn ngược lại bố: "Bố nhớ đón
Củ Hành trước khi mẹ đón con nhé. Để mẹ đừng thấy bố con mình gặp nhau".
Bố lại chảy nước mắt. Chỉ mới nửa năm mà Cà Rốt đã "bà cụ non" như thế
rồi sao? Bố hối hận quá.
Trưa hôm ấy, đột nhiên bố nhìn thấy mẹ ở
ngã tư đường. Mẹ đang đứng mặc cả để mua trái cây, không nhìn thấy bố.
Gương mặt mẹ trắng trẻo, ửng hồng dưới nắng. Chiếc áo màu tím và bờ vai
quen thuộc làm lòng bố nhói đau. Lập tức, bố chạy xe lên vỉa hè, tấp vào
sau một gốc cây, âm thầm nhìn mẹ. Khi mẹ đi rồi, bố vẫn đứng lặng nhìn
theo đốm màu tím nhỏ dần rồi khuất hẳn.
Tự nhiên, bố mệt mỏi đến
cực độ. Móc trong túi chiếc điện thoại di động, bố gọi về cơ quan, cáo
ốm để xin nghỉ buổi chiều. Từ ngã tư gặp mẹ, bố đi lòng vòng, lòng vòng
mãi dưới nắng rồi tấp vào một quán bia quen. Từng chai, từng chai, bố
uống cạn.
Người chủ quán đến kéo ghế ngồi chung: "Sầu đời hả bạn?
Để tôi uống cùng". Không hiểu sao bố lại uống nhiều như vậy? Và nói
nhiều nữa. Bố nói hết những ẩn ức trong lòng. Rằng bố yêu mẹ lắm. Từ khi
mẹ ly dị bố, bố càng yêu mẹ hơn.
Nhưng bố cũng oán mẹ nhiều bằng
bố yêu mẹ. Rằng sao mẹ sắt thép, cứng lòng như thế? Rằng tội nhân phạm
tội trọng, khi hối lỗi còn được ân xá, mà mẹ thì kiên quyết chặt đứt
đường về của bố. Rằng bố nhớ Cà Rốt biết bao. Bố thèm ăn cơm của mẹ nấu
biết bao. Tại sao mẹ có thể quên đi những ngày hạnh phúc của mẹ và bố?
Tại sao mẹ chỉ nhớ tội lỗi xấu xa của bố mà quên những kỷ niệm đẹp bố từng làm?...
Càng nói, bố càng uống. Người chủ quán bỏ đi lúc nào, bố cũng không
biết. Đèn đường lên lúc nào, bố cũng không hay. Bố quên luôn giờ đó Củ
Hành. Mà bố đón làm sao được khi đã gục trên bàn ngủ thiếp thế kia?
Hai người ngồi đối diện trong quán cà phê quen thuộc. Chỗ ngồi và chiếc bàn cũng quen thuộc.
Anh hút thuốc liên tục. Chiếc gạt tàn dần đầy lên. Mấy lần chị suýt bảo
anh ngưng hút, nhưng lại bặm môi im lặng. Bây giờ, anh muốn làm gì cứ
làm, chị chẳng quan tâm. Nhưng khi anh cất tiếng, sự căng thẳng của chị
chùng dần. Rồi nước mắt chị rớt xuống.
Anh bảo: "Anh vẫn lén gặp Cà
Rốt mỗi chiều ở trường. Anh nhớ con lắm. Nhớ mùi mồ hôi của nó. Nhớ
những câu hỏi vặn vẹo khiến anh điên đầu trước kia. Anh cũng nhớ em. Mỗi
đêm, anh đều nằm áp tai xuống gạch, lắng nghe tiếng động ở dưới nhà để
tưởng tượng em đang làm gì? Cà Rốt đang làm gì?".
"Có hôm, anh ra
cầu thang xoáy, áp tai vào vạch như một thằng ăn trộm, thèm nghe một
tiếng em cười mà không được. Một lần, anh đang ngồi như thế thì Củ Hành
thức dậy. Nó mò ra cầu thang xoáy và thấy anh ở đấy. Hai bố con anh đã
ôm nhau ngồi rất lâu để chỉ nói về em và Cà Rốt". Củ Hành bảo: "Con ghét
ly dị. Con nhớ mẹ và Cà Rốt. Con muốn uống sữa mẹ pha. Bố ơi, đừng chơi
trò ly dị nữa nhé".
"Đây là trò chơi hả em? Anh cũng ước nó chỉ
là trò chơi để mình chấm dứt, không chơi nữa. Trò chơi gì mà tàn nhẫn
quá, làm khổ cả bốn người? Em muốn anh phải làm gì bây giờ để được em
tha thứ? Sao em lại giao Củ Hành cho anh mà không giữ cả hai đứa với
nhau? Phải chăng em muốn anh nhìn rõ tội lỗi của mình? Rằng vì anh mà
con cái phải mỗi đứa mỗi nơi?".
"Anh nhìn rõ lắm rồi, em ơi. Nhất
là đêm hôm qua, khi anh đứng nhìn hai đứa con mình ngủ trong giường. Em
cho anh gửi Củ Hành lại. Ngày mai, anh thuê người tới đập cầu
thang xoáy bên ngoài, mở lại lối cầu thang bên trong. Em không muốn thấy
mặt anh nữa thì để anh đi, miễn em được thoải mái. Miễn Cà Rốt và Củ
Hành được sống bên nhau".
"Anh không đem theo một thứ gì cả, cũng không
cần tiền. Khi hạnh phúc đã mất, tiền bạc, tài sản cũng thành vô nghĩa.
Hôm nay, anh mời em ra đây chỉ để nói với em như thế mà thôi ...".
Nước mắt chị chảy tràn. Trên tất cả mọi điều, chị vẫn còn yêu anh lắm.
Anh là người đàn ông duy nhất mà chị yêu. Xa anh, chị không chỉ hành hạ
anh mà còn hành hạ chính mình. Chị biết chuyện anh gặp Cà Rốt mỗi ngày.
Biết tất cả.
Trẻ con ngủ mớ thường nói ra hết những gì chúng cất
trong lòng. Nửa đêm, Cà Rốt ôm cổ mẹ mà tưởng là bố, thủ thỉ: "Mẹ sửa
bếp điện mãi mà không được, cứ bị giật hoài, bố ạ. Tội nghiệp mẹ nhỉ?
Còn bố vá quần cho Củ Hành bị kim đâm vào tay phải không? Cũng tội
nghiệp bố luôn. À, ngày mai khi bố đến, bố mua cho con que kem nhé. Con
thèm ăn kem lắm, nhưng mẹ chẳng mua gì cả ...".
Rồi Cà Rốt lại
nói, như nói với Củ Hành: "Ngày mai chị bảo mẹ pha sữa rồi đổ vào chai,
đem đi cho Củ Hành nghe. Hay chị giấu mẹ, đổ sữa của chị vào chai cũng
được. Chị uống mãi, chán lắm. Còn Củ hành lại thèm ...".
Càng
nghe, chị càng xót. Chui đầu vào gối, chị cắn răng khóc rưng rức. Chị
cũng nhớ Củ Hành, nhớ anh đến điên dại. Đêm nằm, chị cũng lắng nghe bước
chân anh đi đi, lại lại trên lầu. Thỉnh thoảng, chị lại lục tủ lấy
chiếc áo của anh ấp mặt vào và khóc thầm. Nghe tiếng anh ho, lòng chị
nhói buốt.
Nhìn đôi mắt thâm quầng của chị, mẹ lắc đầu: "Ghen có
năm bảy đường ghen, nhưng ghen mà đày ải mình như mày, mẹ mới thấy có
một. Nghe lời mẹ, tha lỗi cho chồng đi con. Tao nghe người ta bảo dạo
này nó cũng sa sút tinh thần, sức khoẻ tồi tệ lắm ...".
Chị gắt: "Mẹ nói cứ như đùa. Đã ly dị rồi mà còn tha thứ nỗi gì. Mẹ đừng làm con rối tung lên nữa".
Mẹ dỗi: "Vâng, tôi xin lỗi. Chuyện của chị tôi không có quyền xía vào.
Nhưng tôi xót cho cháu tôi lắm. Chúng nó có lỗi gì mà phải xa bố, xa mẹ,
sống mỗi đứa mỗi nơi chứ? Cứ ích kỷ, chỉ nghĩ đến mình thì đừng sinh
chúng nó ra. Ngày trước ấy à? Tôi mà không tha thứ cho bố chị, giờ này
không chừng chị sống với mẹ ghẻ, chứ không phải tôi đâu".
Nghe mẹ
nói mà chị lạnh cả người. Sao chị không nghĩ ra điều ấy nhỉ? Nếu ...,
nếu người đàn bà kia trở thành mẹ ghẻ của Củ Hành, chị biết làm thế nào?
Chị không muốn điều ấy xảy ra. Không phải vì chị sợ bà mẹ ghẻ ấy không
thương yêu Củ Hành. Cái chính là trong sâu thẳm tâm hồn, chị không muốn
mất anh.
Mắt chị càng thâm quầng hơn vì những đêm mất ngủ. Chị hối hận vì đã quyết liệt ly dị chồng.
Anh lặng lẽ nhìn chị. Câu hỏi bật ra khiến anh cũng run rẩy cả người:
"Em còn yêu anh không? Em thù ghét anh, ly dị anh, nhưng trong lòng em
còn yêu thương anh chút nào không? Nếu còn, dù chỉ là sợi chỉ mong manh,
anh cũng xin em cho anh một cơ hội để làm lại từ đầu. Anh ngàn lần cầu
xin em ...".
Nước mắt nhòa nhạt, nghẹn cứng trong lồng ngực, chị
cứ nức nở, nức nở mãi. Thế rồi, chị đặt bàn tay run rẩy của mình lên tay
anh. Anh lặng người.
Ở nhà trẻ, chỉ còn Cà Rốt và Củ Hành chơi
lò cò trên sân. Củ Hành bảo: "Hôm nay bố lại quên đón em rồi". Cà Rốt
cười: "Thì về với mẹ và chị . Càng sướng". Củ Hành lại bảo: "Nhưng sao
hôm nay mẹ cũng đó chị muộn thế?". Cà Rốt tròn xoe mắt: "Ừ nhỉ".
Hai đứa không chơi lò cò nữa, đứng gí mũi vào ô mắt cáo. Vừa lúc đó,
những ánh đèn loang loáng rọi vào. Củ Hành reo: "Bố đến rồi". Cà Rốt
cũng reo: "Mẹ đến rồi".
Bố và mẹ cùng dựng xe, bước nhanh đến chỗ
hai đứa trẻ. Cà Rốt giật giật tay Củ Hành: "Nhìn kìa. Bố nắm tay mẹ".
Củ Hành toét miệng cười: "Em đã bảo mà. Chơi mãi trò ly dị, chán lắm".