Showing posts with label chuyen gia dinh. Show all posts
Showing posts with label chuyen gia dinh. Show all posts

Chồng tai nạn liệt nửa người, vợ đưa nhân tình về nhà làm chuyện ấy

“Nhẹ thôi anh, giường kêu cót két là chồng em nghe thấy đấy!” nhưng nhân tình càng làm mạnh hơn và cái kết nhớ đời sau 5 phút hì hục ...

Chồng tai nạn liệt nửa người, vợ đưa nhân tình về nhà làm chuyện ấy
Hình ảnh chỉ nhằm mục đích minh họa
 Từ vụ tai nạn đến giờ đã 3 tháng nay Tuấn phải nằm liệt giường ở nhà vì anh bị gãy chân, không thể tự di chuyển được. Thấy chồng như thế thay vì xót thương thì Mai lại thấy vui vẻ, sung sướng vì cô càng dễ bề đi nhà nghỉ với bồ mà không sợ chồng biết. Qua lại ở nhà nghỉ chán với nhau, Khải (bồ của Mai) dở chứng đòi.

- Đi nhà nghỉ mãi chán rồi, anh thích “ấy” ở nhà em, thích cảm giác vụng trộm mới thú vị. Về nhà em nhé.

- Anh điên à, về nhà thì khác gì chui đầu vào rọ. Chồng em nó ở nhà đấy.

- Ối trời, thằng chồng em bị liệt nằm 1 chỗ thì làm được gì chứ?? Anh muốn trêu ngươi, chọc tức nó. Em yên tâm, sẽ không ai biết chuyện này đâu.

- Nhưng em cứ sợ sợ sao đấy anh à?? Hay là mình ra nhà nghỉ đi??

- Không, em không về nhà thì nghỉ luôn đi.

- Thôi được rồi, về nhà thì về nhưng anh hứa phải cẩn thận đó nhá. Nếu có ai hỏi thì anh nói là bạn của chồng em đến chơi đấy.

- Biết rồi, mệt quá. Đi thôi, anh đang nóng hết người khi nhìn em mặc bộ đồ hở hang này rồi nè.
Về đến nhà Mai kéo ngay Khải vào phòng kín ân ái tức thì. Thấy Khải cứ hì hục làm chuyện ấy 1 cách mạnh bạo Mai run sợ khẽ nhắc anh.

- Nhẹ thôi anh, anh làm mạnh như thế giường kêu cót két chồng em nghe thấy thì chết cả lũ đấy đừng đùa.

- Điên à, “ấy” mà nhẹ thì đừng ấy cho xong. Thằng chồng liệt của em thì làm được gì chứ, giờ tụi mình có làm trước mặt nó, nó cũng chẳng làm nổi được cái gì đâu. Nào chiều anh đi.

Bất chấp lời nhắc nhở của Mai, Khải càng làm mạnh hơn để rồi sau 5 phút hì hục thì bất chợt cánh cửa phòng mở ra, tiếp đó là Tuấn và mẹ anh đi vào với vẻ mẹ giận dữ. Nhìn thấy mẹ chồng đẩy xe lăn chồng vào, Mai run sợ hất Khải ra, vội vã mặc lại đồ lắp bắp.

- Anh, mẹ… anh này…anh đấy đến chữa bệnh theo phương pháp bấm huyệt cho con mẹ và anh ạ. Tụi con không hề làm gì đâu phải không anh??

- Em sao phải sợ thế. Nói cho anh hay, tôi vừa ngủ với vợ anh đấy!!

- Anh điên rồi à?? Không phải như thế đâu anh và mẹ ạ.

- Im đi, các người con định chối cãi đến bao giờ nữa. Con tôi không may bị tai nạn phải nằm bất động 1 chỗ, vậy mà các người lại lôi nhau về nhà ngủ thế kia sao?? Con trai, con muốn mẹ giúp gì vụ này.

- Mẹ cứ làm gì mẹ muốn, cô ta không xứng là vợ con nữa rồi.

- Được, để mẹ thay con trừng trị con vợ lăng loàn này và thằng đàn ông cướp vợ này.

- Bà thì làm được cái thá gì chứ?? Em không phải sợ. – Khải vênh mặt thách thức mẹ chồng Mai.

- Vậy ư?? Cậu cứ chờ xem.

2 phút sau bỗng nhiên vợ Khải lao đến tay cầm chai axit và cái kéo sắc hùng hổ lao vào tát cho Mai bốp 1 cái, còn Khải thì run sợ trước sự xuất hiện của vợ mình.

- Con này mày dám cướp chồng bà như thế à, hôm nay bà sẽ cho mày biết thế nào là lễ độ. Và cả anh nữa, tôi sẽ cắt phăng cái “của nợ” của anh đi để khỏi ngủ được với con nào nữa.

- Ối vợ, đừng cắt “của quý” của anh mà. Cả nhà anh có mỗi cái, chúng ta chưa có con trai anh không thể để dòng họ không có cháu đích tôn được.

- Anh biết sợ cơ đấy, nhưng kẻ đàn ông tệ bạc, phản bội vợ như anh lấy tư cách gì ra mà đòi con trai chứ?? Giây phút anh phản bội tôi, tôi đã nói với bố mẹ tôi đuổi việc anh rồi. Giờ anh có thể ký vào đơn ly hôn hoặc sống như 1 con chó trong nhà. Anh chọn đi.

- Anh không chọn cái gì cả, anh biết mình sai rồi. Xin em hãy tha thứ cho anh 1 lần được không?? Anh bị cô ta lừa lên giường, anh không hề có ý định phản bội em. Thật đấy.

- Vậy ư?? Vậy để tôi xử con ả này. – Cô ta cầm chai axit giơ lên trước mặt Mai.

- Mày có muốn thử tý không?? Nó sẽ nhắc mày đừng có dại vào đụng vào chồng người khác đấy.

- Tôi sai rồi, sai thật rồi xin chị tha thứ. Tôi không cướp chồng của chị nữa, đừng mà…

Thấy vợ Khải định đổ axit lên mặt Mai, mẹ chồng cô lao vào căn ngay và bảo.

- Cô đánh ghen như thế là đủ rồi. Thôi cô về đi, chuyện còn lại để bà già này xử.

- Cảm ơn bác đã báo tin này cho cháu. Không có bác chắc con ranh này còn ngủ với chồng cháu nhiều lần nữa.

- Gì cơ, mẹ…chính mẹ đã thông báo cho cô ta tới đánh ghen sao??

- Đúng đấy, tôi phải trị cô thật ghê chứ?? Sao nào bị đánh ghen đến suýt bị hủy hoại dung nhan cô nhục nhã, hối hận rồi chứ??

- Dạ, con sai rồi. Mẹ tha thứ cho con lần này đi.

- Tha ư?? Thằng Tuấn nó chấp nhận buông bỏ cô rồi, cớ gì tôi phải tha cho cô. Cút khỏi nhà tôi ngay, nhà tôi không có loại con dâu lẳng lơ như cô. Biến, trước khi tôi gọi điện cho bố mẹ cô.

Nhục nhã ê chề Mai bật khóc nức nở bước ra khỏi nhà. Cô không ngờ cái giá phải trả cho việc ngoại tình lại đắt như thế này. Bố mẹ cô là người cổ hủ, trọng lễ nghĩa ông bà sẽ không thể chấp nhận chuyện này và sẽ từ mặt cô mất. Giờ cô biết đi đâu về đâu khi tiếng tăm cô ngoại tình vang vọng khắp nơi rồi.

Bài "Chồng tai nạn liệt nửa người, vợ đưa nhân tình về nhà làm chuyện ấy"
Nguồn Webtretho

Chàng trai cưới cả hai chị em sinh đôi làm vợ

Chàng trai cưới cả hai chị em sinh đôi làm vợ

Cả hai chị em sinh đôi đều quyết định làm vợ người đàn ông này. Trong đám cưới, gia đình chú rể phải chuẩn bị… hai phòng cưới cho gia đình ba người.

Tại tỉnh Samut Songkram, Thái Lan, một người đàn ông đã quyết định cưới hai phụ nữ song sinh làm vợ cùng một lúc. Hai người vợ là chị em sinh đôi. Cả ba là bạn từ thời thơ ấu và chú rể không thể quyết định sẽ lấy ai trong hai người. Chính vì thế, thay vì phải chia tay thì có một lựa chọn tốt hơn: Cưới cả hai chị em.

Năm 2011, anh Winchao Tao, 25 tuổi, kết hôn với cặp song sinh 22 tuổi, Sirintara và Thipawan.

Hai chị em song sinh nói rằng, khi được Tao cầu hôn, cả hai đều vui mừng khôn xiết. Cả ba quen nhau từ ngày bé, tình cảm sâu đậm khiến Tao không chia ly một ai cả. Với 4,5 cây vàng cùng 80.000 bath/ mỗi cô dâu, chú rể Tao có thể làm hai đám cưới trước gia đình và bạn bè.

Mặc dù số tiền cưới là rất lớn, nhưng điều đó không ngăn cản tình yêu của Winchao Tao với hai người vợ của mình.


Chú rể Winchao Tao và hai người vợ sinh đôi.

Mặc dù lễ cưới kỳ quái nhưng hai bên gia đình vẫn bao dung chấp nhận. Tao nói rằng anh rất yêu hai chị em và anh có thể làm tròn trách nhiệm người chồng với cả hai chị em sinh đôi này.

Cuộc sống của gia đình Tao cũng khá phức tạp với ba vợ chồng. Mẹ Tao phải chuẩn bị hai phòng cưới cho ba vợ chồng. Mỗi cô dâu ở một phòng trong nhà.

Mỗi tuần, Tao ngủ cùng Thipawan trong ba ngày đầu tuần. Ngủ cùng Sirintara trong ba ngày tiếp theo. Còn chủ nhật, cả ba ngủ chung giường.

Bai "Chàng trai cưới cả hai chị em sinh đôi làm vợ"
Theo Ttvn.vn

Chồng ép vợ sinh con với… bố chồng

Chồng ép vợ sinh con với… bố chồng

Để duy trì nòi giống và bưng bít chuyện Tuấn không thể có con, cả gia đình bắt Loan phải thụ tinh bằng tinh trùng của bố chồng.

Lấy nhau hơn một năm, Tuấn và Loan không “kế hoạch” mà mãi vẫn chẳng có em bé. Bên nhà chồng tỏ ra sốt ruột vì Tuấn là con trai độc trong nhà, chị gái đã lập gia thất. Mẹ chồng nhiều lần “mát mẻ” cho rằng lỗi là do Loan “không hoa, không quả”. Chịu không được, Loan bèn đòi chồng cùng đến bệnh viện khám. Kết quả, Loan hoàn toàn khỏe mạnh bình thường. Còn Tuấn thì bác sĩ đưa một tờ giấy và hướng dẫn hai vợ chồng xuống phòng tư vấn.

Cầm tờ giấy có ghi kết luận “Không có tinh trùng” trên tay mà cả Tuấn và Loan đều lặng người nhìn nhau không nói lên lời. Mãi lúc sau, Loan mới trấn tĩnh hỏi chồng: “Thế này là sao hả anh?”. Tuấn cũng chưa hết bàng hoàng, thẫn thờ nói: “Anh không biết, không hiểu tại sao lại thế này. Liệu họ có nhầm lẫn gì không?”. Hai vợ chồng dắt díu nhau xuống phòng tư vấn. Bác sĩ giải thích: “Chúng tôi đã tiến hành đủ các xét nghiệm, cố gắng tìm chỉ một con tinh trùng trong người anh mà không thành công”. “Giờ vợ chồng em muốn có con thì phải làm sao hả bác sĩ?”, Loan van nài. “Giờ nếu anh chị muốn có con thì chỉ còn cách dùng tinh trùng của người khác. Có thể xin của anh em họ hàng hoặc nhờ đến sự hỗ trợ của ngân hàng tinh trùng”, vị bác sĩ đáp.

chong-ep-vo-co-con-voi-bo-chong

Tối đó, trong lúc Loan rửa bát, Tuấn bàn bạc với bố mẹ trên nhà. Khi Loan xong xuôi mọi việc, Tuấn gọi vợ lên phòng thông báo: “Anh và bố mẹ đã thảo luận kỹ càng và quyết định sẽ lấy tinh trùng của bố”. Loan ngỡ ngàng trước những gì chồng nói, buột miệng phản ứng: “Thế tại sao cứ nhất định phải lấy của bố anh?”. “Em buồn cười nhỉ. Phải lấy của bố anh thì mới duy trì nòi giống cho nhà anh được chứ. Giờ lấy của người khác thì bằng nhà anh đi nuôi con của người khác à. Các cụ đã dạy rồi: “Công anh bắt tép nuôi cò, cò ăn cò lớn cò mò lên cây”, chẳng gì bằng máu thịt nhà mình cả”.

“Không, ý em là sao không xin của các anh em trong họ nhà anh mà phải lấy của bố anh, em sợ như thế không hay lắm”, Loan giải thích. “Chuyện anh không có tinh trùng chẳng hay ho gì nên cả nhà không muốn người ngoài biết chuyện này. Bây giờ một người trong họ hàng biết là tất cả sẽ biết, như thế anh sẽ giấu mặt đi đâu. Em cũng phải nghĩ cho anh chứ”. Thấy Loan còn đang hoang mang, Tuấn nói chắc nịch: “Thôi đã quyết định thế rồi. Em đừng bàn lùi nữa, mệt lắm. Mai anh sẽ đưa bố đi kiểm tra sức khỏe. Việc của em là phải theo dõi ngày rụng trứng để đến viện bơm tinh trùng vào”
.
Loan chưa hết bàng hoàng trước những gì chồng nói. Cô xuống nhà lấy nước uống để trấn tĩnh lại. Đi ngang phòng bố mẹ chồng, Loan nghe thấy mẹ chồng băn khoăn: “Tôi sợ con Loan nó không đồng ý thì làm thế nào”. Bố chồng thản nhiên đáp: “Nếu nó không đồng ý thì bắt chúng nó ly dị đi rồi cho thằng Tuấn cưới đứa khác. Giờ thiên hạ thiếu gì đứa sẵn sàng lao vào. Kiểu gì cũng phải duy trì nòi giống nhà mình”. Vậy là đã rõ, Loan không thể lui vì nếu không cô sẽ phải ra khỏi cái nhà này. Mà trong lòng Loan vẫn còn rất yêu và thương chồng, không muốn rời xa tổ ấm đã bao công xây đắp của mình. Loan đành nhắm mắt thuận theo ý của gia đình chồng. Hôm sau, Tuấn đưa bố chồng đi kiểm tra và kết quả là tinh trùng của bố chồng vẫn tốt và có thể dùng được. Cả ba người trong gia đình hoan hỉ, chỉ một mình Loan vẫn có cảm giác bất an khó hiểu trong lòng.

Chồng ép vợ sinh con với... bố chồng. Ảnh minh họa
Chồng ép vợ sinh con với… bố chồng. Ảnh minh họa

Thời gian sau đó, Loan để ý thấy bố chồng lén nhìn mình bằng một ánh mắt rất lạ, cứ như xoáy vào người cô. Ban đầu, Loan còn băn khoăn nhưng rồi cô tự trấn an rằng mình đã quá cả nghĩ và cố xua đi những suy luận không hay.

Loan vẫn đều đặn đến bệnh viện siêu âm canh trứng. Cuối cùng cũng đến ngày bác sĩ thông báo hôm sau trứng sẽ rụng và chỉ định cho Loan đến viện để bơm tinh trùng. Siêu âm xong, Loan gọi điện báo cho chồng rồi về nhà sớm để tắm rửa chuẩn bị cho ngày mai. Về đến cổng, Loan thấy mẹ chồng xách làn đi chợ chiều. Ở nhà chỉ còn bố chồng đang ngồi đọc báo dưới phòng khách. Loan lên gác, đang thay quần áo thì cửa phòng bật mở. Loan thấy bố chồng bước vào mà không gõ cửa, Loan lúng túng vơ vội chiếc áo che lên người. Loan cứ nghĩ rằng bố chồng thấy thế sẽ ngại ngùng mà ra ngoài nhưng thật bất ngờ, ông đi rất nhanh về phía Loan rồi ôm chầm lấy cô. Ông xiết chặt lấy Loan và hổn hển nói: “Hai bố con mình làm tự nhiên nhé. Bơm vá làm gì cho mất công tốn tiền mà dễ gì đã thành công bằng tự nhiên”.

Loan vội vã lao theo đóng sập cửa, chốt chặt khóa bên trong. Bố chồng vẫn chưa chịu đi, gõ gõ lên cửa nói với giọng đe dọa: “Bố khuyên con không nên nói chuyện hôm nay với thằng Tuấn. Nói ra chỉ thiệt cho con thôi vì bố sẽ nói con mồi chài bố. Chắc chắn nó sẽ tin một ông bố nuôi nó lớn bằng chừng này hơn một người không ruột thịt gì như con”.Loan hoảng hốt đẩy bố chồng ra, cố kìm cơn giận dữ: “Ông buông tôi ra. Ông không buông tôi sẽ hét lên đấy”. Ông bố chồng lúc này mới thả tay ra, ánh mắt vẫn chằm chằm nhìn Loan như thiêu đốt. Loan hét lên: “Ông ra ngoài đi, ra ngay đi không tôi đập đầu vào tường bây giờ”. Gương mặt bố chồng cau lại tức tối nhưng rồi những nếp nhăn trên trán lại giãn ra ngay lập tức. Trước khi bước ra phía cửa, ông ta ném lại Loan một nụ cười: “Con cứng đầu vừa thôi. Trước sau gì bố với con cũng có con với nhau mà, không cách này thì cách khác thôi, con dâu ạ”.

Loan ngồi trong phòng khóc nức nở, tim đập thình thịch chưa hết sợ hãi trước những gì vừa xảy ra. Thì ra linh tính của Loan đã không nhầm khi cô nhiều lần bắt gặp ánh mắt khác lạ của bố chồng. Đến lúc Tuấn về, Loan cố tỏ ra bình thường không để chồng biết chuyện. Đêm đó, Loan gần như thức trắng, đến lúc vừa chợp mắt thì hình ảnh bố chồng lại hiện ra khiến cô ú ớ tỉnh giấc, mồ hôi vã ra ướt đẫm người.

Sáng hôm sau, Loan được chồng và bố chồng hộ tống đến bệnh viện. Trước lúc vào phòng lấy tinh trùng, bố chồng còn ngoái nhìn Loan bí hiểm khiến Loan lạnh toát sống lưng. Ý nghĩ phải trốn thoát khỏi hoàn cảnh trớ trêu này khiến Loan nhấp nhổm không yên. Loan bảo với chồng: “Em khát nước, em muốn đi mua chai nước uống”. “Em không phải đi đâu cả, nước anh đem đây rồi”, Tuấn vừa nói vừa đưa chai nước khoáng cho Loan. Thời gian cứ từng giây từng phút trôi đi mà trong lòng Loan nóng như lửa đốt. Lát nữa bố chồng quay lại thì cơ hội trốn thoát của Loan chắc chắn là con số 0.

Từ ngày đưa ra "phán quyết", bố chồng luôn có cái nhìn là lạ với Loan
Từ ngày đưa ra “phán quyết”, bố chồng luôn có cái nhìn là lạ với Loan

Loan lại nghĩ ra được một cớ, vội bảo với chồng: “Anh vào xem bố lấy tinh trùng thế nào?”. “Thôi, cứ để bố tự nhiên”, Tuấn trấn an. “Anh phải vào nhắc bố làm sao lấy được thật nhiều, chất lượng tốt bơm vào mới thành công chứ”, Loan thấy thật ngượng mồm nhưng cố giấu cảm xúc để thuyết phục chồng. Trước sự thúc giục của Loan, Tuấn miễn cưỡng đứng dậy đi về phía phòng vệ sinh.

Loan chỉ chờ chồng vừa đi khuất, vội hòa lẫn vào đám người lao như bay xuống cầu thang. Cô trông thấy một chiếc taxi đậu ngay ở sân đang mở sẵn cửa, chắc của người nhà nào đó gọi vào để đón sản phụ về. Loan lao vào trong, đóng sập cửa và nói giọng khẩn thiết: “Anh taxi ơi, xin anh chạy ngay đi cho em với. Em xin anh, có người đang đuổi theo em. Em chết mất”. Người lái taxi nhíu mày ngạc nhiên trước những gì Loan nói nhưng rồi cũng tặc lưỡi lái xe đi. Người lái taxi phải lách một đám bệnh nhân ở trước cổng rồi lao vút ra đường. Đến lúc này, Loan mới thở phào nhẹ nhõm. Ngoái lại đằng sau, Loan thấy Tuấn và bố chồng đang chạy xuống tìm mình.

 Bài "Chồng ép vợ sinh con với… bố chồng"
Nguồn: Ngoisao.net

CHƠI MÃI TRÒ LY DỊ CHÁN LẮM!


Trẻ con ngủ mớ thường nói ra hết những gì chúng cất trong lòng. Nửa đêm, Cà Rốt ôm cổ mẹ mà tưởng là bố, thủ thỉ: "Mẹ sửa bếp điện mãi mà không được, cứ bị giật hoài, bố ạ. Tội nghiệp mẹ nhỉ? Còn bố vá quần cho Củ Hành bị kim đâm vào tay phải không? Cũng tội nghiệp bố luôn. À, ngày mai khi bố đến, bố mua cho con que kem nhé. Con thèm ăn kem lắm, nhưng mẹ chẳng mua gì cả ...".

Cầu thang xoáy ốc nằm bên hông nhà. Nó chỉ mới được làm cách đây sáu tháng, lúc bố và mẹ ly dị nhau. Khi thấy bố đứng chỉ huy các ông thợ xây cầu thang. Cà Rốt và Củ Hành đều thắc mắc: "Bố xây cầu thang ở ngoài làm gì nhỉ? Đã có một cái trong nhà rồi".

Mẹ đưa mắt nhìn hai đứa rồi cúi xuống, lặng thinh. Cà Rốt bảo Củ Hành: "Chắc là để phơi quần áo đấy mà". Củ Hành ngẫm nghĩ một lát rồi bảo: "Ừ, chắc vậy. Bên nhà Mi Mi cũng phơi quần áo ở cầu thang". Hai đứa trẻ thắc mắc về việc xây cầu thang mới.

Không thắc mắc nữa, hai đứa ngồi xuống, chơi trò xếp hình, thỉnh thoảng lại cười lên khanh khách. Một tuần sau, khi cầu thang xây xong, đi học về, Cà Rốt và Củ Hành ngạc nhiên thấy trong nhà mọc thêm một cánh cửa. Cánh cửa này bịt kín lối đi lên lầu. Mẹ giải thích với Cà Rốt: "Kể từ hôm nay, con sẽ ở dưới này với mẹ". Bố cũng giải thích với Củ Hành: "Con lên lầu sống với bố".

Thế là Cà Rốt và Củ Hành hiểu rằng, ly dị nghĩa là không sống chung một nhà nữa, phải chia ra làm hai nơi. Con cái cũng chia làm đôi, mỗi người một đứa. Cà Rốt giãy lên khóc: "Bố mẹ ly dị thì ly dị. Con với Củ Hành không ly dị đâu". Củ Hành cũng khóc ti tỉ: "Con muốn ở chung với Cà Rốt. Con không lên lầu".

Bố, một tay xách va ly, một tay xốc Củ Hành: "Thôi, đừng có rối rít nữa. Lên nhà ngay". Mẹ, hai mắt ầng ậng nước, đứng sững nhìn Cà Rốt lôi chân bố. Cà Rốt hét: "Để Củ Hành lại. Con ghét bố. Con ghét bố".

Trên tay bố, Củ Hành giãy giụa: "Thả con xuống. Thả con xuống. Con không đi với bố đâu".

Nhưng bố đã ra đến cửa rồi. Cà Rốt khóc òa. Trong nhà, mẹ ngồi thụp xuống đất, úp mặt vào hai đầu gối. Sao lại bắt trẻ con phải chịu cảnh này, trời ơi!

Buổi sáng, mẹ luôn chở Cà Rốt đến trường sớm. Mãi một lúc sau mới thấy Củ Hành lếch thếch chạy vào. Cà Rốt hỏi: "Hôm nào cũng đi muộn thế?". Củ Hành chu chu cái miệng, hít mũi đánh sột: "Bố ngủ quên. Em phải đánh thức đấy". Cà Rốt lại hỏi: "Thế bố có pha sữa cho Củ Hành uống trước khi đi học không?". Củ Hành lắc đầu: "Em tự pha. Dễ lắm. Đổ sữa vào cốc, thêm nước vào, khuấy lên. Nhưng mà nó nhạt phèo, chả ngọt như mẹ pha lúc trước".

Cà Rốt xịu mặt: "Chứ bố làm gì mà không pha cho Củ Hành?". Củ Hành nghiêng nghiêng đầu, ra vẻ suy nghĩ: "À, bố cứ nằm mãi ở giường, gác tay lên trán. Có khi bố bận đánh răng". Cà Rốt bảo: "Bố thế là hư rồi".

Hai chị em nắm tay nhau đi vào lớp học. Lớp Chồi của Củ Hành ở ngay cạnh lớp Lá của Cà Rốt. Thỉnh thoảng, hai đứa lại vờ vĩnh chạy ra cửa để ngó nghiêng vào lớp đứa kia. Gặp nhau ở trường sướng thật. Cà Rốt và Củ Hành chán nhất khi phải về nhà. Lúc đó, mỗi đứa lại phải ở một nơi.

Giờ ra chơi, Cà Rốt và Củ Hành không thích nô đùa cùng các bạn. Hai đứa cùng ngồi trên ghế xích đu, vừa ăn bánh sữa, vừa trò chuyện. Củ Hành kể: "Hôm qua bố ngồi vá quần cho em, bị kim chọc vào tay, kêu ui da, buồn cười lắm".

Cà Rốt cũng khúc khích: "Còn mẹ sửa cái bếp điện mãi mà không xong, hễ cắm dây vào là nổ cầu chì. Sau phải nhờ chú Ngân sửa mới xong đấy".

Củ Hành xịu mặt: "Sao mẹ không gọi bố mà lại nhờ chú Ngân?", Cà Rốt dí ngón tay xinh xinh vào trán Củ Hành: "Ngốc thế. Ly dị rồi là không có nhờ vả chuyện gì cả". Củ Hành hỏi: "Mẹ bảo thế à?". Cà Rốt gật đầu: "". Củ Hành cáu: "Chán mẹ lắm. Tự nhiên lại ly dị". Cà Rốt gật đầu ra vẻ đồng tình, mặt buồn thiu ...

Một hôm ... Khi mẹ đến đón Cà Rốt, chiều đã muộn lắm rồi. Thế mà bố vẫn chưa đến đón Củ Hành. Cô giáo đưa mắt nhìn hai đứa trẻ vui vẻ chơi lò cò trên sân rồi băn khoăn nói với mẹ: "Hôm nay ở nhà em có việc. Không biết chừng nào anh mới đến đón cháu?".

Mẹ bảo: "Thôi, để tôi đưa cháu về luôn". Củ Hành tròn mắt: "Mẹ cho con về chung với Cà Rốt hả?". Mẹ gật đầu. Hai đứa nhảy tưng tưng vì mừng. Trên xe, Cà Rốt và Củ Hành nói cười luôn miệng. Vào nhà, Củ Hành lăng xăng chạy tới, chạy lui. Tất cả đều quen thuộc. Thích quá.

Cà Rốt đột nhiên người lớn hẳn. Con bé nhìn em một cách bao dung: "Chạy vừa thôi. Đi tắm rồi còn ăn cơm chứ".

Củ Hành vẫn chạy lui, chạy tới" "Em thích chạy". Hai tay cu cậu dang rộng như lái máy bay, quẹt cả vào người Cà Rốt: "Ôi, ôi, thích quá. Xê ra cho máy bay bay nào".

Khi bố về, trời đã khuya lắm. Bố đứng lựng khựng trước cửa, khẽ hắng giọng rồi lại đứng im. Mẹ đẩy cánh cửa mở hé cho rộng thêm, bảo: "Anh vào đi". Bố rón rén bước vào. Nhà im phăng phắc. Hai đứa trẻ đang ngủ ngon trong giường. Mẹ bảo: "Anh để Củ Hành ngủ ở đây một đêm cũng được. Đừng đánh thức nó nửa chừng". Bố nói nhỏ: "Anh xin lỗi. Có việc đột xuất nên không thể đến đón nó đúng giờ". Mẹ lạnh lùng: "Người anh cần xin lỗi là nó chứ không phải em".

Bố đứng như chôn chân trước giường ngủ của hai đứa trẻ. Dưới ánh đèn mờ nhạt, hai gương mặt bầu bĩnh kề sát nhau thật ngây thơ, đáng yêu. Củ Hành ngủ say, miệng chóp chép nhai trong giấc mơ, bàn tay vẫn nắm chặt tay Cà Rốt. Con chị nằm gác chân lên người em, hai mắt nhắm tịt, nhưng miệng lại tủm tỉm cười.

Hai vai bố như xệ hẳn xuống. Bố nói mà không nhìn mẹ: "Sao mình lại để mọi sự trở nên tồi tệ thế này hả em?". Hai người ngồi đối diện trong một quán cà phê. Trước mặt anh, chiếc gạt tàn đã đầy ắp tàn thuốc lá. Ly nước của chị cũng cạn đến đáy rồi. Cuộc trò chuyện lâu hơn họ nghĩ.

Khi anh nói tên quán cà phê, chị đã rùng mình. Đó là nơi hai người từng hẹn hò nhau từ lúc mới yêu. Chiếc bàn trong góc cũng là bàn quen thuộc. Anh muốn nhắc nhở chị điều gì chứ, khi chính anh là kẻ có lỗi trăm bề?

Chị không thể tha thứ, mặc dù anh đã quỳ xuống chân chị xin lỗi rất nhiều lần. Niềm tin và tình yêu chị dành cho anh quá lớn, đến nỗi khi biết sự phản bội của anh, chị bất ngờ đến sửng sốt, tê dại cả người. Quyết định ly hôn của chị làm mọi người ái ngại. Mẹ chị khuyên: "Nó đã biết lỗi thì tha thứ đi con ạ. Như mẹ từng tha thứ bố mày ấy".

Có lẽ trong tình yêu, khó có lời khuyên nào áp dụng thật chính xác cho từng trường hợp. Chị biết rõ mình không thể lướt quá mọi chuyện được như mẹ, xem như không có gì. Sống tiếp tục với anh, Chị chịu không nổi.

Khi chị nói thẳng điều đó, anh lặng người. Trông chị như một người khác hẳn, quyết liệt và lạnh lùng. Anh cố vớt vát bằng cách đem Cà Rốt và Củ Hành ra thuyết phục: "Em ơi, đừng để các con phải liên lụy. Em muốn trừng phạt anh thế nào cũng được, nhưng đừng ly dị , được không?". Chị tàn nhẫn nhìn anh: "Không ly dị, để sống giả dối như nhiều người khác sao? Em không muốn vậy. Khi các con lớn, chúng nó sẽ hiểu".

Nước mắt ứa ra, anh khóc không kiềm chế trước mặt chị, nhưng chị vẫn dửng dưng. Lòng chị đã nguội lạnh hẳn kể từ khi biết anh phản bội. Kể từ giờ phút này, chị sẽ chỉ cư xử như một người không có trái tim. Ra tòa, anh bảo: "Tôi có lỗi. Tòa cứ xử theo ý vợ tôi. Sao cũng được". Chị lạnh lùng đề nghị: "Chia đôi mọi thứ. Anh ấy và con trai ở trên lầu. Tôi và con gái ở dưới nhà. Xây lối đi riêng, không ai làm phiền ai".

Họ đã ly dị được hơn nửa năm. Cà Rốt và Củ Hành dần dà cũng quen cuộc sống chia đôi của bố mẹ. Bố thì dễ rồi. Nhà bố thường mở cửa rộng, Cà Rốt muốn lên lúc nào cũng được. Nhưng con bé không dám. Mẹ khe khắt lắm. Một lần thấy Cà Rốt lên nhà với bố, mẹ giận dữ quát ầm lên. Cà Rốt phải lủi thủi đi về trước ánh mắt buồn rầu của bố. Từ đó, nhà mẹ luôn đóng cửa. Cà Rốt và Củ Hành chỉ còn gặp nhau lúc đi nhà trẻ.

Cũng may là mẹ không đổi trường. Chứ nếu mẹ đổi, hai chị em sẽ lâm vào hoàn cảnh "gần nhà xa ngõ" cho xem. Thường lệ, bố đưa Củ Hành đi học muộn, nhưng luôn đó sớm nửa giờ. Bố xin cô giáo được gặp Cà Rốt. Ban đầu, cô giáo cũng lúng túng, khó xử vì như thế là sai quy định của trường. Nhưng nhìn ánh mắt van nài của bố, cô thấy tội.

Cô bảo: "Anh đừng gặp cháu lâu quá. Mười lăm phút được rồi". Bố mừng rỡ, vâng dạ rối rít. Thế là hai bố con được gặp nhau trò chuyện mỗi ngày. Bố hay hỏi Cà Rốt: "Mẹ có khoẻ không? Tối mẹ có thức khuya không? Mẹ có hay khóc không?". Rồi bố xoa nắn chân tay, ôm Cà Rốt vào lòng, hôn lên đôi má bầu bĩnh của con mà nước mắt ứa ra.

Bố dặn: "Đừng cho mẹ biết bố hay gặp con nhé". Bố không dặn, Cà Rốt cũng giấu kín. Dại gì nói ra cho mẹ cấm nhỉ? Nó còn dặn ngược lại bố: "Bố nhớ đón Củ Hành trước khi mẹ đón con nhé. Để mẹ đừng thấy bố con mình gặp nhau". Bố lại chảy nước mắt. Chỉ mới nửa năm mà Cà Rốt đã "bà cụ non" như thế rồi sao? Bố hối hận quá.

Trưa hôm ấy, đột nhiên bố nhìn thấy mẹ ở ngã tư đường. Mẹ đang đứng mặc cả để mua trái cây, không nhìn thấy bố. Gương mặt mẹ trắng trẻo, ửng hồng dưới nắng. Chiếc áo màu tím và bờ vai quen thuộc làm lòng bố nhói đau. Lập tức, bố chạy xe lên vỉa hè, tấp vào sau một gốc cây, âm thầm nhìn mẹ. Khi mẹ đi rồi, bố vẫn đứng lặng nhìn theo đốm màu tím nhỏ dần rồi khuất hẳn.

Tự nhiên, bố mệt mỏi đến cực độ. Móc trong túi chiếc điện thoại di động, bố gọi về cơ quan, cáo ốm để xin nghỉ buổi chiều. Từ ngã tư gặp mẹ, bố đi lòng vòng, lòng vòng mãi dưới nắng rồi tấp vào một quán bia quen. Từng chai, từng chai, bố uống cạn.

Người chủ quán đến kéo ghế ngồi chung: "Sầu đời hả bạn? Để tôi uống cùng". Không hiểu sao bố lại uống nhiều như vậy? Và nói nhiều nữa. Bố nói hết những ẩn ức trong lòng. Rằng bố yêu mẹ lắm. Từ khi mẹ ly dị bố, bố càng yêu mẹ hơn.

Nhưng bố cũng oán mẹ nhiều bằng bố yêu mẹ. Rằng sao mẹ sắt thép, cứng lòng như thế? Rằng tội nhân phạm tội trọng, khi hối lỗi còn được ân xá, mà mẹ thì kiên quyết chặt đứt đường về của bố. Rằng bố nhớ Cà Rốt biết bao. Bố thèm ăn cơm của mẹ nấu biết bao. Tại sao mẹ có thể quên đi những ngày hạnh phúc của mẹ và bố?

Tại sao mẹ chỉ nhớ tội lỗi xấu xa của bố mà quên những kỷ niệm đẹp bố từng làm?...

Càng nói, bố càng uống. Người chủ quán bỏ đi lúc nào, bố cũng không biết. Đèn đường lên lúc nào, bố cũng không hay. Bố quên luôn giờ đó Củ Hành. Mà bố đón làm sao được khi đã gục trên bàn ngủ thiếp thế kia?
Hai người ngồi đối diện trong quán cà phê quen thuộc. Chỗ ngồi và chiếc bàn cũng quen thuộc.

Anh hút thuốc liên tục. Chiếc gạt tàn dần đầy lên. Mấy lần chị suýt bảo anh ngưng hút, nhưng lại bặm môi im lặng. Bây giờ, anh muốn làm gì cứ làm, chị chẳng quan tâm. Nhưng khi anh cất tiếng, sự căng thẳng của chị chùng dần. Rồi nước mắt chị rớt xuống.

Anh bảo: "Anh vẫn lén gặp Cà Rốt mỗi chiều ở trường. Anh nhớ con lắm. Nhớ mùi mồ hôi của nó. Nhớ những câu hỏi vặn vẹo khiến anh điên đầu trước kia. Anh cũng nhớ em. Mỗi đêm, anh đều nằm áp tai xuống gạch, lắng nghe tiếng động ở dưới nhà để tưởng tượng em đang làm gì? Cà Rốt đang làm gì?".

"Có hôm, anh ra cầu thang xoáy, áp tai vào vạch như một thằng ăn trộm, thèm nghe một tiếng em cười mà không được. Một lần, anh đang ngồi như thế thì Củ Hành thức dậy. Nó mò ra cầu thang xoáy và thấy anh ở đấy. Hai bố con anh đã ôm nhau ngồi rất lâu để chỉ nói về em và Cà Rốt". Củ Hành bảo: "Con ghét ly dị. Con nhớ mẹ và Cà Rốt. Con muốn uống sữa mẹ pha. Bố ơi, đừng chơi trò ly dị nữa nhé".

"Đây là trò chơi hả em? Anh cũng ước nó chỉ là trò chơi để mình chấm dứt, không chơi nữa. Trò chơi gì mà tàn nhẫn quá, làm khổ cả bốn người? Em muốn anh phải làm gì bây giờ để được em tha thứ? Sao em lại giao Củ Hành cho anh mà không giữ cả hai đứa với nhau? Phải chăng em muốn anh nhìn rõ tội lỗi của mình? Rằng vì anh mà con cái phải mỗi đứa mỗi nơi?".

"Anh nhìn rõ lắm rồi, em ơi. Nhất là đêm hôm qua, khi anh đứng nhìn hai đứa con mình ngủ trong giường. Em cho anh gửi Củ Hành lại. Ngày mai, anh thuê người tới đập cầu thang xoáy bên ngoài, mở lại lối cầu thang bên trong. Em không muốn thấy mặt anh nữa thì để anh đi, miễn em được thoải mái. Miễn Cà Rốt và Củ Hành được sống bên nhau".

"Anh không đem theo một thứ gì cả, cũng không cần tiền. Khi hạnh phúc đã mất, tiền bạc, tài sản cũng thành vô nghĩa. Hôm nay, anh mời em ra đây chỉ để nói với em như thế mà thôi ...".

Nước mắt chị chảy tràn. Trên tất cả mọi điều, chị vẫn còn yêu anh lắm. Anh là người đàn ông duy nhất mà chị yêu. Xa anh, chị không chỉ hành hạ anh mà còn hành hạ chính mình. Chị biết chuyện anh gặp Cà Rốt mỗi ngày. Biết tất cả.

Trẻ con ngủ mớ thường nói ra hết những gì chúng cất trong lòng. Nửa đêm, Cà Rốt ôm cổ mẹ mà tưởng là bố, thủ thỉ: "Mẹ sửa bếp điện mãi mà không được, cứ bị giật hoài, bố ạ. Tội nghiệp mẹ nhỉ? Còn bố vá quần cho Củ Hành bị kim đâm vào tay phải không? Cũng tội nghiệp bố luôn. À, ngày mai khi bố đến, bố mua cho con que kem nhé. Con thèm ăn kem lắm, nhưng mẹ chẳng mua gì cả ...".

Rồi Cà Rốt lại nói, như nói với Củ Hành: "Ngày mai chị bảo mẹ pha sữa rồi đổ vào chai, đem đi cho Củ Hành nghe. Hay chị giấu mẹ, đổ sữa của chị vào chai cũng được. Chị uống mãi, chán lắm. Còn Củ hành lại thèm ...".

Càng nghe, chị càng xót. Chui đầu vào gối, chị cắn răng khóc rưng rức. Chị cũng nhớ Củ Hành, nhớ anh đến điên dại. Đêm nằm, chị cũng lắng nghe bước chân anh đi đi, lại lại trên lầu. Thỉnh thoảng, chị lại lục tủ lấy chiếc áo của anh ấp mặt vào và khóc thầm. Nghe tiếng anh ho, lòng chị nhói buốt.

Nhìn đôi mắt thâm quầng của chị, mẹ lắc đầu: "Ghen có năm bảy đường ghen, nhưng ghen mà đày ải mình như mày, mẹ mới thấy có một. Nghe lời mẹ, tha lỗi cho chồng đi con. Tao nghe người ta bảo dạo này nó cũng sa sút tinh thần, sức khoẻ tồi tệ lắm ...".

Chị gắt: "Mẹ nói cứ như đùa. Đã ly dị rồi mà còn tha thứ nỗi gì. Mẹ đừng làm con rối tung lên nữa".

Mẹ dỗi: "Vâng, tôi xin lỗi. Chuyện của chị tôi không có quyền xía vào. Nhưng tôi xót cho cháu tôi lắm. Chúng nó có lỗi gì mà phải xa bố, xa mẹ, sống mỗi đứa mỗi nơi chứ? Cứ ích kỷ, chỉ nghĩ đến mình thì đừng sinh chúng nó ra. Ngày trước ấy à? Tôi mà không tha thứ cho bố chị, giờ này không chừng chị sống với mẹ ghẻ, chứ không phải tôi đâu".

Nghe mẹ nói mà chị lạnh cả người. Sao chị không nghĩ ra điều ấy nhỉ? Nếu ..., nếu người đàn bà kia trở thành mẹ ghẻ của Củ Hành, chị biết làm thế nào? Chị không muốn điều ấy xảy ra. Không phải vì chị sợ bà mẹ ghẻ ấy không thương yêu Củ Hành. Cái chính là trong sâu thẳm tâm hồn, chị không muốn mất anh.

Mắt chị càng thâm quầng hơn vì những đêm mất ngủ. Chị hối hận vì đã quyết liệt ly dị chồng.

Anh lặng lẽ nhìn chị. Câu hỏi bật ra khiến anh cũng run rẩy cả người: "Em còn yêu anh không? Em thù ghét anh, ly dị anh, nhưng trong lòng em còn yêu thương anh chút nào không? Nếu còn, dù chỉ là sợi chỉ mong manh, anh cũng xin em cho anh một cơ hội để làm lại từ đầu. Anh ngàn lần cầu xin em ...".

Nước mắt nhòa nhạt, nghẹn cứng trong lồng ngực, chị cứ nức nở, nức nở mãi. Thế rồi, chị đặt bàn tay run rẩy của mình lên tay anh. Anh lặng người.

Ở nhà trẻ, chỉ còn Cà Rốt và Củ Hành chơi lò cò trên sân. Củ Hành bảo: "Hôm nay bố lại quên đón em rồi". Cà Rốt cười: "Thì về với mẹ và chị . Càng sướng". Củ Hành lại bảo: "Nhưng sao hôm nay mẹ cũng đó chị muộn thế?". Cà Rốt tròn xoe mắt: "Ừ nhỉ".

Hai đứa không chơi lò cò nữa, đứng gí mũi vào ô mắt cáo. Vừa lúc đó, những ánh đèn loang loáng rọi vào. Củ Hành reo: "Bố đến rồi". Cà Rốt cũng reo: "Mẹ đến rồi".

Bố và mẹ cùng dựng xe, bước nhanh đến chỗ hai đứa trẻ. Cà Rốt giật giật tay Củ Hành: "Nhìn kìa. Bố nắm tay mẹ". Củ Hành toét miệng cười: "Em đã bảo mà. Chơi mãi trò ly dị, chán lắm".

Đã là đàn bà thì phải nằm dưới

Đã là đàn bà thì phải nằm dưới

Tôi thực sự thấy ghê sợ mẹ chồng, ghê sợ cả cái quan niệm đàn bà phải nằm dưới của bà ấy.

 
“Đã là đàn bà thì phải nằm dưới”
Làm sao tôi có thể sống chung một nhà với mẹ chồng đây?
 
Tôi năm nay 28 tuổi, lấy chồng từ đầu năm ngoái. Tôi cưới trong sự chấp nhận bất đắc dĩ của bố mẹ chồng. Ông bà không thích vì tôi có bằng cấp cao hơn ông xã, là thạc sĩ, trong khi anh chỉ là cử nhân trường dân lập. Khi đi làm tôi cũng có vị trí, mức lương cao hơn anh. Mọi người nhận xét rằng chỉ nhìn qua đã thấy tôi sắc sảo hơn chồng, và chắc bố mẹ chồng cũng nhận xét như vậy. Họ muốn anh cưới một cô giáo cấp hai ở gần nhà, vì cưới tôi thì sẽ khó mà hạnh phúc vì tôi không phải người vợ ngoan ngoãn tuân phục. Nhưng cuối cùng chúng tôi vẫn cưới nhau.

Để xóa đi định kiến của cha mẹ chồng, tôi hết sức cẩn trọng, khiêm tốn trong cư xử, dù là với gia đình hay với chính anh. Dù bận, tôi cố gắng chu toàn việc nhà, phục vụ bố mẹ, phục vụ chồng chu đáo, nói năng với anh nhẹ nhàng nhu thuận, có bức xúc gì thì khi chỉ có hai đứa mới “đóng cửa bảo nhau”. Nhưng tôi vẫn luôn cảm thấy mẹ chồng luôn theo dõi mình với ánh mắt nghi ngờ.

Một hôm cả nhà về quê ăn giỗ, riêng tôi bận việc, chồng tôi ốm nên không đi. Buổi trưa, tôi về nhà lo bữa trưa cho chồng. Lúc này chồng tôi cũng đã khỏe nhiều. Ăn xong nằm nói chuyện, anh ấy bỗng nổi hứng làm “chuyện ấy”. Dù biết nhà không có ai nhưng vì tâm lý, tôi vẫn yêu cầu chồng đóng cửa phòng đã, nhưng anh ấy không chịu và cũng chẳng để cho tôi làm. Lát sau, khi mọi sự đang đến cao trào thì tôi nghe một tiếng “hừ’ giận dữ, rồi cánh cửa đập mạnh. Hóa ra mẹ chồng tôi có việc về trước. Bà vào phòng con trai và chứng kiến cảnh yêu đương của chúng tôi.

“Đã là đàn bà thì phải nằm dưới” - 1
Sao mẹ chồng có thể nhục mạ và làm tổn thương tôi một cách khoái trá và độc ác như thế? (Ảnh minh họa)

Chừng 15 phút sau, mẹ chồng ngồi ở phòng khách gọi toáng lên bảo chúng tôi ra nói chuyện. Bà sỉ vả chúng tôi không tiếc lời, vì cái tội tôi dám “ở trên” anh ấy khi làm chuyện vợ chồng. Bà bảo tôi là con đàn bà lăng loàn, trắc nết, loại đè đầu cưỡi cổ chồng, còn con trai bà là đồ ngu xuẩn, để cho vợ lãnh đạo. “Đã là đàn bà thì phải nằm dưới”, bà đay nghiến như thế, bà bảo vì đây là chuyện tế nhị nên nhắc nhở riêng chúng tôi, từ giờ phải rút kinh nghiệm không được tái phạm.

Nói vậy nhưng tôi đoán bà đã rỉ tai cho cánh phụ nữ trong gia tộc, vì mỗi lần có mặt những người ấy, họ luôn thì thầm, cười cợt nhìn tôi, ánh mắt ra vẻ ghê tởm và dè bỉu. Tôi thực sự thấy ghê sợ mẹ chồng, ghê sợ cả cái quan niệm đàn bà phải nằm dưới của bà ấy. Sao mẹ chồng có thể nhục mạ và làm tổn thương tôi một cách khoái trá và độc ác như thế? Làm sao tôi có thể sống chung một nhà với bà ấy nữa đây?

Theo Hương Văn (Tiền phong)