Showing posts with label nhà nghỉ. Show all posts
Showing posts with label nhà nghỉ. Show all posts

Đi nhà nghỉ với bồ khi con ốm nặng "Anh thích không, em tặng anh một lần"

Tôi năm nay 29 tuổi, đã có vợ và một con trai bốn tuổi. Tôi làm tổ trưởng trong một nhà máy sản xuất linh kiện điện tử nên thường xuyên phải làm ca đêm. Công việc không thực sự vất vả song hay phải trực ca kíp nên cũng khá mệt mỏi.

Là người đàn ông chững trạc, trong công việc tôi rất tận tâm và có trách nhiệm, lại biết dung hòa tính toán mọi việc. Vì thế nên tôi được lòng cả sếp lẫn công nhân.

Hôm ấy tôi trực đêm, đến giờ nghỉ giữa ca tôi đi một vòng kiểm tra máy móc thì phát hiện một bóng người đang lúi húi trong góc phòng sạch, chỗ để các sản phẩm đã hoàn chỉnh. Tôi nhẹ nhàng tìm công tắc điện của phòng và bật lên.

Thì ra là Vân, một công nhân nữ đang thử việc, cô ta lúng ta lúng túng.
- Em chào anh.
- Vân không đi ngủ sao em?
- Dạ… em đi ngay đây.

Vân định chạy đi nhưng tôi phát hiện ra trong túi của cô ấy cộm lên. Tôi không muốn làm ầm lên lúc này nên đợi cô ra đến khu vực không có camera mới cầm tay cô ấy kéo lại.

- Em để gì ở trong túi thế?
- Dạ… điện thoại của em thôi ạ!
- Ai cho cầm điện thoại vào phòng làm việc?

Vân ấp úng rồi lôi trong túi ra một chiếc điện thoại vừa mới hoàn thiện.
- Em xin lỗi, em sai rồi.
- Em ngốc thế, em có lấy trộm cũng không mang ra khỏi cửa an ninh được đâu.

Tôi liền tịch thu chiếc điện thoại. Vân ôm tôn khóc lóc van xin.
- Em xin anh đừng tố cáo em. Em thấy đẹp, chỉ định mượn xem thử thôi.

Nhìn khuôn mặt xinh xắn của em tèm lem nước mắt, tôi bỗng nhiên mềm lòng. Tôi cầm chiếc điện thoại trở lại phòng gia công, mò mẫm để vào chỗ cũ. Vân cảm ơn tôi rối rít, cô ấy còn bảo sẽ tìm cách đền đáp những ân tình này cho tôi. Nghe vậy tôi cũng mủi lòng cho qua.

Từ hôm đó trở đi, Vân thường xuyên tìm cách tiếp cận tôi. Tối nào chúng tôi làm ca đêm, sau khi ăn xong em đều pha café đến mời tôi uống, khi thì dúi mấy cánh bánh vào túi. Ban đầu tôi không dám nhận nhưng em cứ bảo món quà nhỏ thôi, không đáng gì. Đây chỉ là quà mọn đền đáp ân tình cho tôi vì đã im lặng không tố cáo em ăn trộm đồ.

Tiếp xúc lâu với Vân tôi cũng thấy mến em nên nhanh chóng quên đi chuyện xấu mà Vân làm lần trước. Vào các giờ nghỉ giữa ca, chúng tôi cũng hay đi ăn với nhau, ngồi nói chuyện hết giờ nghỉ chứ không về phòng ngủ như mọi người.

Đi nhà nghỉ với bồ khi con ốm nặng  "Anh thích không, em tặng anh một lần"
 "Anh thích không, em tặng anh một lần"
Chỗ Vân trọ cũng gần đường tôi đi làm qua nên tối nào làm ca đêm tôi cũng rẽ vào cho em đi nhờ đến công ty. Ngồi đằng sau xe, dù đường không xóc nhưng thi thoảng em vẫn cố tình ngồi sát vào người tôi khiến trong tôi cũng trỗi dậy cảm xúc khó tả. Thậm chí, em còn đưa tay ôm nhẹ vào người tôi rồi cười rất vô tư.
- Anh có thích em ôm như thế không?

Thấy Vân như vậy nên tôi cũng hơi ngượng, chẳng nhẽ lại gạt tay em ra. Rồi tôi cũng hưởng ứng, cầm tay em bóp nhè nhẹ.

Bỗng có một chiếc xe ngược chiều phóng rất nhanh làm tôi mất thằng bằng. Vân ôm cứng lấy người tôi không buông ra nữa. Bản năng đàn ông trỗi dậy, trong lòng cũng thích thích Vân rồi nên tôi đã dừng xe lại và hôn cô ấy.
- Anh xin lỗi, anh không kiềm chế được!

Không ngờ Vân lại cầm tay tôi đặt lên ngực mình.
- Anh thích không, em tặng anh một lần…

Tai tôi ù đi, không hiểu sao lại cuống cuồng chở em đến một nhà nghỉ ở ven đường. Cánh cửa phòng đóng lại, em vồ vập ôm hôn tôi. Vân cởi luôn chiếc áo công nhân ra, trông em không khác gì từ vịt hóa thành thiên nga. Trước mắt tôi là cơ thể trắng nõn nà của một cô thiếu nữ căng tròn sức sống. Tôi bắt đầu cảm thấy như mình đang tê dại trước thân thể ấy.

Xong việc mệt quá tôi ôm Vân ngủ quên luôn đến sáng. Lúc tỉnh dậy thì Vân đã về trước, tôi xuống trả tiền nhà nghỉ thì lễ tân nói cô ấy đã thanh toán hết. Tôi giật mình mở ví ra xem thì thấy nhẵn như chùi. Thì ra Vân vẫn không bỏ được cái tật ăn cắp.

Tôi mở điện thoại định gọi mắng cô ấy một trận thì mới biết có hàng chục cuộc gọi nhỡ từ vợ, tôi hốt hoảng khi đọc được tin nhắn gửi từ đêm qua.
“Anh về đến đâu rồi, con đang cấp cứu ở viện”.

Tôi điếng người lập tức đi vào bệnh viện. Trông mặt vợ thất thần ngồi cạnh con đang truyền nước. Chắc cả đêm cô ấy không được ngủ, hai mắt trũng sâu xuống.

Chỉ vì một phút không vững vàng tư tưởng mà tôi đã phản bội vợ. Tôi đang rất hối hận, đi mua nước cho vợ uống mà lòng tôi nặng trĩu, bỗng điện thoại đổ chuông, là tin nhắn của Vân khiến tôi sững sờ.
- Tối nay anh đến sớm một tý chở em đi làm nhé, lại nhớ anh rồi đấy!

Kèm theo tin nhắn là một hình ảnh tôi và Vân đang ôm nhau ngủ, không biết em chụp từ lúc nào. Giờ tôi mới biết cô ta cũng không phải dạng vừa. Tôi đã bị cô ấy dắt mũi rồi.

Tôi thật sự rất lo lắng, chỉ sợ chuyện này bại lộ, vợ mà biết được gia đình tôi sẽ tan nát. Tôi không biết phải làm sao để thoát khỏi nanh vuốt của Vân đây?
 
Bài: Đi nhà nghỉ với bồ khi con ốm nặng  "Anh thích không, em tặng anh một lần"
Theo webtretho

Chịu lạnh chờ chồng ân ái với người tình ở nhà nghỉ

Chịu lạnh chờ chồng ân ái với người tình ở nhà nghỉ

Mùa đông mười năm trước, chị đóng giả bà già Noel đi theo anh vào nhà nghỉ, nén nỗi đau để chờ anh ân ái với người tình.

Chị là con gái Hà Nội gốc. Ngày chị yêu anh, ba mẹ chị khuyên không nên lấy chồng làm nghề tư vấn tâm lý. Chị cười, chồng con làm nghề tư vấn càng tâm lý và biết giá trị của cuộc sống hơn. Không thể có người nào đi tư vấn cho người khác mà bỏ qua giá trị gia đình mình.

Chị lên xe hoa trong tiếng thở dài của cha mẹ. Ba mẹ chị nghẹn ngào vì thương con gái lấy một người đàn ông khéo miệng, sau này dễ đưa lời ong bướm. Hàng ngày, anh vẫn đến công ty tư vấn tâm lý cho người khác còn chị đi làm kế toán ở một công  ty tài chính. Chuyện vợ chồng sống cùng với những cuộc điện thoại lúc nửa đêm chị đã quen.

Điện thoại của chồng phải mở 24/24 và lúc nào cũng phải nghe những khách hàng than vãn chuyện gia đình của họ. Điều đó, chị hiểu và thông cảm. Họ có với nhau hai đứa con đủ nếp đủ tẻ. Với chị hạnh phúc như thế là đủ.

Gần ngày đó, chị thấy chồng hay có cuộc điện thoại lạ. Có hôm, anh nói chuyện với người ta nửa tiếng đồng hồ. Chị chẳng dám ca thán dù trong thâm tâm rất khó chịu. Số của anh là số tổng đài, chị làm sao dám cầm vào cái điện thoại đó. Chị thở dài “thôi thì công việc nó thế”. Nhưng trong thâm tâm chị vẫn có chút lo lắng, bất an. Chị nghĩ ra đủ cách nhưng đều khó qua mắt chuyên gia tâm lý trong nhà. Chị nghĩ ra cảnh biết đâu anh có người phụ nữ khác.

Hôm ấy vào sinh nhật của chị, trước Noel một ngày. Chị bảo với chồng tổ chức Noel và sinh nhật cùng nhau để con cái vui hơn và công việc của anh không bị gián đoạn. Anh đồng ý. Anh gọi điện về bảo chị bận việc cơ quan về muộn, dặn mẹ con chị ăn cơm trước.

Chong-toi-la-nguoi-tinh
Người mà chồng ngoại tình chính là khách hàng của anh

Vừa dọn mâm ra, chị nhận được cuộc điện thoại của người bạn. Bạn chị bắt gặp chồng chị đang ngồi ăn tối với một cô gái trẻ, lạ. Họ rất thân mật và không phải mối quan hệ bình thường. Bán tín, bán nghi, chị gác điện thoại lại tự trấn an mình không có việc gì cả. Nhưng hình ảnh khác thường gần đây của chồng và lời nhắn của bạn khiến chị đứng ngồi không yên. Hôm nay là sinh nhật chị, dù không tổ chức nhưng lẽ ra anh phải về ăn bữa cơm đầm ấm với gia đình.

Vừa lúc đó, mẹ chị đến chơi. Chị nhờ mẹ trông con. Chị vội lấy xe ra nhà hàng nơi chồng chị đang ngồi ở đó. Chị nhìn qua khe cửa có bóng người đàn ông giống chồng mình. Muốn bước vào trong nhưng sợ bị lộ.

Nhìn sang bên kia đường, người ta nô nức mua quần áo Noel. Không suy nghĩ, chị lao sang đường mua một bộ mặc vào làm bà già Noel. Chị tự tin với trang phục mới bước vào quán. Vừa lúc ấy, chồng chị ôm eo người đàn bà lạ bước ra. Họ lấy xe và chở nhau đi về hướng Đầm Trấu. Nhìn chồng tay trong tay với người phụ nữ khác, chị lấy xe đi theo họ. Điểm dừng chân của họ là một nhà nghỉ.

nguoi-tinh-infonet
Chị nhắn tin cho người chồng đang ân ái với nhân tình: “mình về đi anh, em lạnh lắm rồi”

Chân chị rụng rời. Anh đã phản bội vợ con đi theo người đàn bà khác. Họ đặt phòng đi lên trên còn chị trân người đứng đó. Chị muốn leo lên dằn mặt hai kẻ đang phá hoại hạnh phúc của chị nhưng lại không đủ tự tin. Chị nhớ lời mẹ bảo “lạt mềm buộc chặt”. Chị sợ làm to lên thì gia đình tan nát.

Trời rét như cắt, chị co ro trong bộ quần áo bà già Noel. Chị nhớ lại các mùa Noel năm trước. Anh và chị nhạnh phúc tay trong tay với con. Cố nghĩ về cảnh hạnh phúc, chị lại khóc khi hiện tại quá phũ phàng. Hai tiếng sau, chị thấy phòng anh vào nghỉ đã bật điện. Chị nhắn tin bảo anh “mình về đi anh, em lạnh lắm rồi”. Anh ngạc nhiên không hiểu vợ nói gì. Qua khung cửa sổ nhìn xuống đường, anh thấy một bà già Noel đang đứng bên dưới nhìn lên trên phòng anh. Dáng hình thân quen đến nỗi anh đứng hình, cổ nghẹn lại.

Bước xuống dưới, vợ đứng ngay cạnh chiếc xe máy quen thuộc. Chân chị lạnh toát. Nhìn thấy chồng, chị chỉ kịp nói “mình về đi, các con đang chờ anh” rồi chị ngã xuống đường trước sự ngỡ ngàng của chồng và cô nhân tình. Sau hôm đó, anh không rời xa chị nửa bước. Anh không giải thích điều gì với vợ vì mọi lời giải thích chỉ là biện minh.

Chuyện xảy ra cách đây 10 năm và đến nay anh không thể nào quên bài học sâu sắc chị đã mang đến cho anh. Dù bản thân mình là nhà tâm lý nhưng anh vẫn không thể nào tin người phụ nữ của đời mình có thể cư xử như thế. Câu chuyện của vợ mình đã giúp anh đưa ra nhiều lời khuyên cho cánh mày râu và chị em rơi vào tình huống như thế. Càng ngày, anh càng yêu vợ và trân trọng hơn.

Hoài Thương/Theo Khỏe & Đẹp

Tôi thèm khát cái cảm giác đắm đuối trong vòng tay của những gã đàn ông

Tôi thèm khát cái cảm giác đắm đuối trong vòng tay của những gã đàn ông

Tôi thèm khát cái cảm giác đắm đuối trong vòng tay của những gã đàn ông chỉ để hủy hoại bản thân mình vì những sai lầm đầu tiên.

Vào đời

23 tuổi, lần đầu tiên tôi bước chân vào nhà nghỉ với một người con trai. Thú thực, trước đến nay, khi đã là sinh viên năm cuối rồi mà tôi vẫn chưa yêu ai cả. Nói đến chuyện yêu đương là tôi mù tịt. Tôi ngốc đến mức không biết khi đẻ thì đứa trẻ “chui” ra đằng nào? Vậy nên tôi mới bị chúng bạn gọi là Phương “tồ”. Chúng nó còn nói, nếu tôi không cẩn thận thì dễ bị lừa lắm. Tôi thì bảo nếu như mình không yêu thì sẽ không mắc “bệnh”, là vô hại…

Rồi đến khi gặp anh, người hơn tôi 3 tuổi, tôi thấy người con trai ấy cũng hay hay. Anh mời tôi đi chơi. Đó cũng là lần đầu tiên tôi đi chơi riêng cùng một người con trai. Tôi thấy run lẩy bẩy khi anh nói yêu và đặt vội vàng nụ hôn lên đôi môi tôi. Cả sống lưng tôi nóng lên, một cảm giác rất lạ. Một đứa con gái trong tôi chỉ muốn vò nát chiếc áo sơ mi của anh. Tôi không nghĩ mình lại có ham muốn ấy, thật xấu hổ… Nhưng trong giây phút nào đó, tôi chợt bừng tỉnh. Tôi không thể… Tôi chống cự yếu ớt…

Có lẽ anh “hiểu” tôi đang cần gì. Anh mua một chai Vodka để chúng tôi tỉ tê. Đây cũng là lần đầu tiên tôi biết rượu cũng rất ngon. Tôi không còn là con gà “tồ” nữa. Tôi cũng chịu chơi. Anh một tay rót rượu, một tay đưa lên cho tôi uống. Khi tôi đã phê phê, anh bảo đưa tôi về nhà. Tôi gật đầu. Nhưng anh đã đưa tôi vào một nhà nghỉ. Tôi theo chân anh. Khi ấy tôi chỉ muốn ngủ. Tôi mặc kệ anh dẫn đi đâu thì đi. Lên đến phòng, tôi không còn cảm giác sợ khi anh đụng vào người mình. 

toi-them-khat-cai-cam-giac-da-vao-nha-nghi-nghia-la-em-da-dong-y-roi

Tôi dứt khoát cự tuyệt những cái ôm hôn của anh. Tôi không dám ngủ, ngồi vạ vật ở trên ghế. (Ảnh minh họa)

Tôi cũng không còn thấy sợ nụ hôn nóng bỏng như muốn cắn, muốn xé tấm thân tôi nữa. Anh bắt đầu hôn lên mắt và lân la khắp người tôi. Có lẽ tôi đã không còn điều khiển được suy nghĩ của mình. Anh tắt phụt điện. Trong bóng tối, bàn tay anh mạnh bạo hơn làm tôi phát hoảng. Miệng lưỡi của anh ngọt ngào thế! Anh hết lời khen tôi xinh. Bây giờ thì tôi hiểu những lời ấy nhằm vào mục đích gì? Tôi bắt đầu cảm thấy sợ, rất sợ. Tôi nhắm mắt la hét vùng vằng để thoát khỏi vòng tay anh. Khi ấy, tôi yêu cầu anh tránh xa tôi. Anh thuyết phục: "Sao em khó tính thế? Lạc hậu vừa thôi chứ? Sống ở thế kỷ 21 rồi mà em còn sợ vào nhà nghỉ sao?  Tôi dứt khoát cự tuyệt những cái ôm hôn của anh. Tôi không dám ngủ, ngồi vạ vật ở trên ghế với câu hỏi: “Nhà nghỉ là thế này sao? Và con gái khi bước chân vào là có vấn đề?”. Mắt tôi lờ đờ nhưng còn người con trai kia, gã vẫn mon men lại gần tôi. Tôi lẩm nhẩm câu “không được ngủ” chẳng biết bao nhiêu lần nữa.

Nhưng anh vẫn chưa chịu buông tha cho tôi. Anh lấy hết sức mạnh của người đàn ông ôm ghì lấy tôi: “Em chưa ôm người con trai nào ngủ thật à? Vậy thì hôm nay em thử ngủ cùng anh xem có khác với mọi hôm ở nhà em ôm gối ngủ không?”. Vừa nói anh vừa giật tung chiếc áo tôi đang mặc trên người: “Làm vợ anh nhé? Em không thích thật à? Anh tưởng em đùa chứ? Chúng ta sẽ cưới nhau luôn. Đã vào nhà nghỉ với anh nghĩa là em đã đồng ý rồi…”.

Tôi không còn đủ sức chống cự. Tôi phó mặc cho anh, thân thể và sự trong trắng của mình cho một người con trai. Tôi còn nhớ những cử chỉ khi ấy của anh, vồ vập, mạnh bạo và đáng sợ thế nào! Tôi uể oải, thân thể rệu rã. Còn anh, vẫn thể hiện sự thèm khát của mình qua những cử chỉ chuyên nghiệp và “giàu” kinh nghiệm. Tôi đã nghĩ mình sẽ giữ gìn cho đến khi lấy chồng. Nhưng giây phút này, tôi đã “để mất”. Những cú trườn lên người của anh, điều đó quá sức chịu đựng của một cô nữ sinh chỉ biết đến sách vở như tôi. Cái đêm ấy gây một xáo động lớn trong tâm hồn của tôi. Tôi không nghĩ là mình có thể quên được. Tôi cũng không tin là mình còn có thể yêu được một người nào khác nữa. Tôi hoang mang. Tôi nghĩ mình đã hư hỏng. Tôi có còn gì để mất? Và tôi bắt đầu sống buông thả. Tôi lao vào yêu như điên. Chuyện học hành đối với tôi đã trở lên phù phiếm.

Chính tôi cũng không biết mình đã là đứa con gái hư hỏng từ lúc nào nữa. Tôi vào nhà nghỉ thường xuyên, với bất kể ai, miễn họ nói yêu tôi. Một thói quen đáng sợ! Có lẽ cái cảm giác đau đớn lần đầu tiên ấy đã làm tôi đâm ra hận tình. Từ hận tình thì tôi lại lao vào tình. Tôi mê man thân thể đàn ông… và tôi muốn có nhiều đêm trong nhà nghỉ như thế. Tôi trở nên là đứa con gái mà người ta quen gọi là “dâm đãng”, là “nghiện” trai…

Theo tình, tình chạy

toi-them-khat-cai-cam-giac-da-vao-nha-nghi-nghia-la-em-da-dong-y-roi

Ánh mắt ấy, nụ cười ấy cứ hút hồn tôi. Lẽ nào tôi đã biết yêu? Chưa bao giờ tôi có cảm giác ấy.(Ảnh minh họa)

Đêm nay, tôi lại đi “dạt”, đi “bay”. Tôi gặp một người. Ánh mắt ấy, nụ cười ấy cứ hút hồn tôi. Lẽ nào tôi đã biết yêu? Chưa bao giờ tôi có cảm giác ấy. Những đêm trong nhà nghỉ với người tình đã trở nên quen thuộc, nhưng thú thực tôi còn chưa biết chữ yêu được viết như thế nào. Vậy mà đêm nay, gặp anh, tôi chỉ như muốn có một người để tâm sự chứ không phải cuồng đắm như mọi đêm khác. Anh cũng nhìn lại tôi, không biết có ý gì. Tôi trong chiếc váy màu đỏ nổi bật giữa sàn nhảy, đảo mắt nhìn quanh. Lẽ nào anh thấy được trái tim tôi đang rỉ máu? Tôi muốn chạy đến bên anh chỉ để nói là: “Em cần một người, chỉ để trò chuyện trong đêm nay. Một đêm nay thôi và mãi mãi không gặp nữa”. Nhưng tôi không đủ can đảm. Nói đúng hơn là tôi không đủ tự tin để bước đến bên anh. Anh đẹp quá, phải chăng như vậy? Tôi có là gì đâu? Chính tôi còn thấy chính mình rẻ rúng mà! Nước mắt tôi chảy nhiều hơn. Tôi cầm ly rượu lên, uống cạn. Lại một ly nữa, ly nữa… Cứ như vậy, tôi không biết mình đã uống bao nhiêu ly rượu trong đêm nay? 

Tôi nghĩ mình không say. Tôi vẫn còn băn khoan với ý nghĩ: " Đêm nay tôi sẽ làm gì với cơ thể say mềm này. Buồn tẻ và nhạt nhẽo" Rồi một bàn tay dỡ lấy ly rượu từ miệng tôi. Một bàn tay không quen, của anh, người xa lạ kia. Anh đã đứng bên tôi từ lúc nào. Mắt tôi lim dim, tôi ngã quỵ, chỉ còn kịp nhớ có một bờ vai đã cho tôi tựa vào…Mở mắt ra, người tôi được mặc bởi một bộ đồ khác, là lạ, quần áo của con trai. Tôi đảo mắt nhìn quanh, nhốn nháo, sợ hãi. Không hiểu sao cái cảm giác “lần đầu tiên” ấy lại ùa về vào lúc này? Anh ngồi ở đằng kia, trên chiếc ghế, cách tôi chừng bốn bước. Anh nhìn tôi, không nói. Tôi hốt hoảng khi nhìn thấy anh cởi trần, mặc quần cộc…

Tôi bật ngồi dậy, vẩn vơ nhìn: “Mình đang ở đâu?”. Anh mỉm cười: “Nhà nghỉ. Nhưng anh chưa làm gì em đâu, em yên tâm. Người em ướt át vì toàn rượu. Anh sợ em cảm nên thay đồ hộ em thôi. Em đừng hiểu nhầm”. Một cảm giác ngượng ngùng trào dâng. Chưa bao giờ tôi như thế khi nghĩ anh đã đụng vào người mình. Tôi muốn khóc. Muốn khóc lắm, bên cạnh người con trai ngồi kia. Tôi không còn sợ nữa. Tôi lần tìm một cái gì đó có thể giữ chặt bàn tay mình thay vì thả lỏng. Mắt tôi nhìn anh như tìm kiếm một thứ gì đó. Anh vẫn không nói.

Tôi trả lại quần áo cho anh. Tôi quấn mình trong chiếc chăn mỏng. Như vậy trông tôi quyến rũ hơn nhiều. Tôi ngồi dậy, rất nhanh, ôm ghì lấy anh. Đây là cảm giác gì? Yêu ư? Có lẽ thế? “Đêm nay em muốn bên anh, như để cảm ơn anh đã đưa em về. Quan trọng là anh không giống như những người con trai khác mà em từng gặp…”.Tôi kịp lau dòng nước mắt đang lăn trên má. Rồi không nói gì nữa, tôi hôn vội đôi mắt anh. Một cảm giác muốn được “hòa” vào anh choán hết suy nghĩ tôi. Đêm nay sẽ không giống những đêm khác. Nhưng anh đã từ chối. Anh đẩy tôi ra. Anh đứng dậy, dứt khoát… Tôi như vừa rơi vào một nơi không thể thở được. Một cảm giác đau đớn. Sao tôi lại có thể khóc vì chính sự từ chối của anh? Trước khi quay đi, anh nhẹ nhàng: “Đừng dại khờ thế, cô em! Không bao giờ anh để con gái phải trả ơn anh vô lý như vậy. Ngốc nghếch… Anh đã trả tiền phòng…”.Tôi hụt hẫng. Nước mắt tôi trào dâng, đắng nghẹn. Thân thể của tôi đủ quyến rũ sự khát thèm của bao gã trai. Vậy mà đêm nay, khi tôi chủ động thì anh, một người xa lạ, lại nỡ lòng từ chối. Anh khinh bỉ hay đang thương hại tôi?

5 chiêu đưa gái vào nhà nghỉ thường được đàn ông áp dụng

5 chiêu đưa gái vào nhà nghỉ thường được đàn ông áp dụng

Yêu thì có thể dễ, làm chuyện ấy cũng đơn giản nhưng khó khăn nhất là giai đoạn đưa được vào nhà nghỉ. Dưới đây là 5 chiêu bài thường được áp dụng triệt để và có hiệu quả nhất.


Có thể chị em cũng nên biết để chủ động hơn khi bạn trai mình đang “ủ mưu” để hoặc đồng ý hoặc từ chối 1 cách tinh tế.

1. Đau bụng
Đây là bài cổ điển nhất, có lịch sử lâu đời nhất và hiệu quả cũng tốt nhất.

Lượn xe đến gần địa điểm muốn tâm sự thì lập tức cánh đàn ông tái mặt hốt hoảng kêu: “Anh đau bụng quá!” rồi giả vờ dừng xe tạm nghỉ bên đường (việc này nhằm khẳng định mình đau bụng thật và không hề có ý định gì thêm).

5-chieu-dua-gai-vao-nha-nghi-1

Năm phút sau, cơn đau sẽ được đẩy lên cao, khuôn mặt thể hiện cực kỳ biểu cảm, người quằn quại, miệng không ngớt rên rỉ: “Thôi chết, chắc chè (kem) có vấn đề, anh bị Tào Tháo đuổi rồi. Kiếm đâu ra toilet bây giờ”, đoạn nổ máy vừa đi vừa liếc láo liên xung quanh, mặt vẫn thể hiện sự “đau khổ” tột độ, “buồn” đến cùng cực…

Rồi “chàng” bất chợt reo: “A đây rồi! và cứ thế ra vẻ cuống quýt, phi luôn vào nhà nghỉ đã tính toán.

Lưu ý: Có những nàng vào đến đó rồi thì đòi: “Em ngồi lễ tân đợi anh nhé!” thì lập tức anh em cảnh báo: “Em ngồi ở đây, ai mà nhìn thấy hiểu nhầm còn dở hơn!”)

2. Khổ nhục kế
Đầu tiên dẫn chị em đi ăn, rồi sẽ chọn một món nào đó có nước chấm nặng mùi như ốc luộc hay đậu rán mắm tôm,… Trong khi ăn, họ – đàn ông – bí mật vẩy một ít nước chấm vào quần áo, cần thiết vẩy luôn cho chị em một ít.

Sau khi lên xe đến gần chỗ “tâm sự” thì bất chợt khịt khịt mũi đánh hơi rồi rú lên: “Thôi chết rồi, anh bị dây mắm vào người rồi”, đồng thời đánh hơi sang cả phía người chị em hít lấy hít để và đưa ra một kết luận tương tự.

Với việc “bốc mùi” như vậy thì việc rẽ vào một hotel, motel hay nhà nghỉ để cùng nhau tẩy uế, tắm giặt, chờ khô quần áo là một điều hợp lý. Các công việc tiếp theo cần làm trong đó chắc không cần phải nói tiếp.

3. Mình chia tay đi
Chọn dịp lãng mạn nào đó như: 8/3, valentine chẳng hạn. Sau khi thể hiện tình yêu bằng một sự lãng mạn, ngọt ngào ở một quán nào đó; khi tâm hồn chị em còn đang ngập tràn hạnh phúc thì anh em sẽ tiến hành “ra đòn”.

5-chieu-dua-gai-vao-nha-nghi-2

Đầu tiên, giả bộ buồn rầu rĩ, mặt mũi vô cùng nghiêm trọng, thở dài thườn thượt và lắp bắp một đề xuất: “Chúng mình chia tay nhau nhé em!”

Tất nhiên không một phụ nữ nào trên đời chịu nổi một cú sốc tình cảm lớn như thế, lập tức họ sẽ hỏi: “Sao lại thế anh? Hãy cho em biết lý do!”

Đến đây, anh em sẽ đẩy khuôn mặt bi thương của mình lên cấp độ cao hơn và cứ ấp a ấp úng. Đến khi chị em sốt ruột ngân ngấn nước mắt không chịu nổi và tiếp tục giục giã thì anh em lúc ấy mới thẽ thọt: “Anh xin lỗi đã làm mất thời gian vừa qua của em, anh mới phát hiện ra mình là một người đàn ông bị… bất lực (hoặc abc, xyz… gì gì đó), anh không thể đem lại hạnh phúc cho em”.

Không một người phụ nữ nào thực sự yêu mà lại sẵn sàng bỏ người đàn ông vì lý do đáng thương như vậy. Không ít chị em chắc chắn nói rằng, sẽ cùng điều trị căn bệnh oái oăm đầy mặc cảm đó.

Tiếp theo anh em đưa ra một đề xuất tìm một chốn yên tĩnh nào đó chỉ có hai người để nhờ chị em khám sơ lược, tìm hiểu nguyên nhân, triệu chứng, hội chẩn và tìm… “phác đồ điều trị”.

Tất nhiên, khi được “nữ bác sỹ xinh đẹp của đời mình” trực tiếp khám cho, trừ phi anh em bị bất lực thực sự thì không nói làm gì, chứ khi mọi thứ đều “chuẩn men” thì gã sẽ ôm chầm lấy nữ bác sỹ ấy và thốt lên: “Ôi, cảm ơn em, vị cứu tinh của đời anh, em đã giúp anh thoát khỏi một sự nghi ngờ lâu nay đã hành hạ anh”.

Công việc tiếp theo, còn lý do gì nữa để mà không chứng tỏ: Quá trình điều trị đã thành công mỹ mãn cơ chứ!

4. Lỗi tại bóng đá
Chở chị em đi chơi, anh em sẽ cố tình lượn lờ qua một nhà nghỉ đã được nhắm trước với các tiêu chí: Vắng vẻ, ở ngoại thành, xung quanh phong cảnh nên thơ…

Gần gần đến nơi thì bỗng vỗ đùi tiếc nuối như chợt nhớ ra: “Thôi chết, tí anh quên! Giờ này đang có trận chung kết U19 Việt Nam. Giờ mình kiếm chỗ nào có tivi cho anh rẽ vào xem tí nhé! Anh mê bóng đá lắm!”
Liệu có chị em nào nỡ ngăn cản một thú vui tao nhã và lành mạnh như thế?!

Miệng nói tay làm, anh em sẽ phi thẳng xe vào gầm cầu thang nhà nghỉ. Tiến tới lễ tân lấy khóa, các loại “remote” và vài dụng cụ cần thiết, những việc này họ làm rất nhanh, tự tin, chuyên nghiệp, không có lời nói và động tác thừa để chị em cứ thế đi theo mà chẳng kịp suy nghĩ.

5-chieu-dua-gai-vao-nha-nghi-3

Lên đến hai phần ba cầu thang còn ngoái xuống hỏi lễ tân: “Phòng đó tivi tốt chứ em?” để thể hiện cái sự “chuyên tâm vào thể thao” của mình.

Việc tiếp theo mà đàn ông làm sẽ là mở cửa, chốt trong, giấu chìa khóa và… bật tivi. Tùy cơ ứng biến như: “Ối, anh nhầm, trận này mai mới đá! Mình tranh thủ tâm sự nhé!” Hoặc để ý sắc thái khuôn mặt, ánh mắt và “body language” (ngôn ngữ cơ thể) của chị em, nếu mà thấy có tín hiệu ủng hộ thì sẽ là: “Thôi tivi mình xem sau cũng được…”.

5. Đưa về nhà mình nghỉ
Chọn hôm cả nhà về quê hoặc đi du lịch dài ngày đâu đó, nói dối mời bạn gái đến nhà “ra mắt” bố mẹ. Tất nhiên, khi chị em đến nhà thì người duy nhất gặp được là gã – tên người yêu đang nhăn nhở cười.

Tiếp theo, gã có thể sẽ tự tay pha chế mời chị em một ly sinh tố gì đó, rồi chọn một đĩa phim rất tình cảm lãng mạn để cả hai cùng ngồi xem.

Được một lát thì lấy cớ kêu nóng, đóng cửa lại để bật điều hòa. Ngồi thêm một lúc nữa thì lại kêu “vẫn nóng” và tắt đèn đi cho nó… mát.

Rồi đề nghị chị em vừa xem vừa ngả lưng cho… đỡ mỏi. Kế đó là nằm cạnh chị em, gối lên tay, cho gác nhờ cái chân,… nói chung là cứ dùng kế “Chó sói gửi chân” tuần tự từng bước, đến khi chị em mất hết cảnh giác và sự kháng cự đã mềm nhũn thì anh em sẽ từ từ lấn lướt và “về đích”.

Bài "5 chiêu đưa gái vào nhà nghỉ thường được đàn ông áp dụng"
Theo Phụ nữ 123