Showing posts with label hôn nhân. Show all posts
Showing posts with label hôn nhân. Show all posts

Tôi đã làm chuyện động trời trong ngày sinh nhật vợ

Tôi đã làm chuyện động trời trong ngày sinh nhật vợ. Tôi đau đớn, tủi nhục khi phải làm cái việc đau lòng khiến tâm can giằng xé. Tôi đã chấp nhận nhìn vợ mình “ăn nằm” với kẻ khác để giữ gìn mái ấm.


Sau nhiều đêm suy nghĩ một mình, tôi hiểu rằng mình không thể xa vợ.

Với một người đàn ông, không gì đau đớn, cay đắng bằng việc biết và phải chứng kiến cảnh vợ mình trong vòng tay gã trai khác nhưng tôi đã phải nếm trải cảm giác đó.

Tôi và vợ lớn lên trong cùng một khu phố. Hai đứa từng được coi là cặp thanh mai trúc mã và được gia đình hứa gả cho nhau. Tôi lớn hơn em hai tuổi. Tình yêu của chúng tôi thật đẹp, thật lãng mạn. Yêu em, tôi chưa bao giờ đòi hỏi mà luôn giữ gìn cho em đến đêm tân hôn.

nudeviet.net
Tình yêu của chúng tôi thật đẹp, thật lãng mạn.

Ngày em tốt nghiệp đại học tôi cũng ngỏ lời cầu hôn và nhận được cái gật đầu từ người yêu. Đám cưới của hai đứa diễn ra trong niềm vui của gia đình, bạn bè. Tất cả đều vui mừng khi chúng tôi nên duyên vợ chồng. Tôi vui vì được yêu và kết hôn với người phụ nữ yêu mình và hiểu mình.

Cuộc sống vật chất đầy đủ, tình yêu viên mãn, tôi và thực sự trải qua những tháng ngày đáng nhớ sau ngày kết hôn.

Tôi và em có rất nhiều kế hoạch cho tương lai. Em muốn sinh cho tôi một công chúa, một hoàng tử và chúng sẽ giống tôi và em. Hai đứa nóng lòng chờ đến ngày đó.

Hơn một năm sau ngày kết hôn, dù hai đứa đều không thực hiện biện pháp tránh thai nào nhưng em vẫn chẳng có tin vui trong sự suốt ruột, lo lắng của gia đình hai bên. Vì tôi là độc đinh trong họ nên hai đứa phải chịu nhiều sức ép từ bố mẹ, họ hàng trong việc sinh cháu đích tôn nối dõi.

Trong thời gian này tôi bí mật đi khám tại một cơ sở y tế tư của một người bạn thân. Kết quả nhận được thật hãi hùng. Tôi được xác định không có khả năng làm cha.

nudeviet.net
Đau đớn, chán chường cùng cực, trời đất như sụp đổ dưới chân tôi. Tôi không thể ngờ mình lại phải đối diện với hoàn cảnh chớ chêu nhường này.

Sau nhiều đêm suy nghĩ một mình, tôi hiểu rằng mình không thể xa vợ bởi cô ấy là tất cả, là lẽ sống. Nghĩ là làm, tôi liền vạch ra kế hoạch để thằng bạn thân giúp vợ có thai.

Sinh nhật em, tôi tổ chức tại nhà và chỉ mời thằng bạn thân tới dự. Khi em uống nhiều rượu và không còn tỉnh táo là lúc màn kịch do tôi đạo diễn được thực hiện. Dù đã xác định tư tưởng rằng đó là cách duy nhất để níu giữ hạnh phúc nhưng khi chứng kiến cảnh vợ mình nằm trong tay kẻ khác, tôi như chết đi một nửa. Hình ảnh đó cứ lẩn quẩn trong đầu và ám ảnh khiến tôi chẳng thể thoát ra. Giờ đây đã đạt được mục đích khi vợ vui mừng thông báo có mang nhưng sao tôi chẳng thể hạnh phúc. Cố làm ra vẻ phấn khích nhưng trong lòng tôi lại vô cùng đau xót, ân hận.

Lẽ nào tôi đã sai khi dùng tới cách này. Tôi sẽ phải đối diện với vợ và đứa trẻ không phải là máu mủ mình ra sao khi nó chào đời.

Sự tự ái của thằng đàn ông trong tôi trỗi dậy. Tôi cảm thấy hối hận vì mình đã nói dối vợ để làm cái việc mà trước đó bản thân từng nghĩ sẽ tốt cho cả hai. Nhiều khi tôi định bụng sẽ thú nhận với cô ấy tất cả để được giải thoát khỏi những ám ảnh khủng khiếp kia nhưng rồi lại chẳng thể. Những ngày tháng sống trong dằn vặt, tội lỗi đang khiến tôi bí bức.

Bài "Tôi đã làm chuyện động trời trong ngày sinh nhật vợ"
Theo Nude Việt

Những thời kỳ phụ nữ thèm khát và ham muốn tình dục

Năm 30 – 40 tuổi mới chính là thời điểm thực sự căng tràn sức sống, muốn được “khai phá” hơn bao giờ hết. Dân gian thường dùng cụm từ “như sói như hổ” để miêu tả dục vọng phụ nữ thời kỳ này. Bạn không cần quá lo lắng nếu nhu cầu sex luôn tăng cao bởi ham muốn tình dục của bạn thời kỳ này trên thực tế đều dựa trên cơ sở tâm sinh lý, và điều này hoàn toàn bình thường. 

Thời kỳ phụ nữ ham muốn tình dục

Phụ nữ khoảng 40 tuổi dễ dàng đạt được cực khoái… 30 40 tuổi là thời điểm phụ nữ căng đầy ham muốn, “như sói như hổ”, còn phụ nữ 40 tuổi dễ đạt cực khoái hơn bao giờ hết.
 
Hôn nhân không phải là “nấm mồ” của tình yêu như nhiều người nghĩ, nó là một con đường đầy “lửa” khi mà tình yêu trở nên mãnh liệt đến đỉnh điểm. Từ hạnh phúc của tình cảm trong sáng trước hôn nhân đến hạnh phúc của những “gần gũi” thể xác sau hôn nhân, đó là một bước chuyển lớn trong đời sống tình dục của phụ nữ.

Những thời kỳ người phụ nữ thèm khát nhất


1.Năm mật ngọt đầu tiên
Hôn nhân mang lại hạnh phúc, sự an toàn, sự tin cậy lẫn nhau; hơn thế nữa là cảm giác luôn muốn khai phá một đời sống tình dục tươi mới. Đó là những cảm xúc tuyệt vời mà năm trăng mật mang đến cho mỗi người phụ nữ. Tuy không phải bất cứ người phụ nữ nào cũng “thể nghiệm” được cao trào “yêu” nhưng cùng với niềm hạnh phúc tràn ngập cộng thêm bản năng sẵn có, họ vẫn cảm thấy vô cùng hoan lạc và chủ động với đời sống tình dục lúc tân hôn. Chính vì vậy, tần số hoạt động tình dục của đại đa số các cặp vợ chồng trong năm đầu tiên sẽ là cao nhất.

2.Thời kỳ cao điểm tự do sáng tạo
Thời kỳ đầu sau kết hôn, do những kế hoạch cho tương lai nên rất nhiều cặp vợ chồng trẻ tạm thời chưa muốn sinh con; vì thế họ phải thường xuyên sử dụng các biện pháp tránh thai và ít khi cho mình cơ hội để tự do “tung hoành”. Điều này đã ảnh hưởng rất lớn đến chất lượng “yêu”. Một khi có quyết định sinh con, bạn sẽ thoát khỏi nỗi lo lắng của việc mang thai ngoài ý muốn, thoát khỏi những ảnh hưởng xấu đến đời sống tình dục mà các biện pháp phòng tránh thai gây ra. Chính sự tự do, thoải mái, không đắn đo đã tạo nên những hưng phấn và kích thích cho việc sáng tạo trên giường. Đó cũng chính là thời kỳ tình dục đỉnh cao thứ hai trong đời sống hôn nhân.

Giả dụ, bạn đang dùng thuốc tránh thai. Thông thường thuốc tránh thai hạn chế việc sản sinh các chất kích thích tình dục trong cơ thể. Khi ngừng dùng thuốc, các chất này sẽ tăng lên cùng với ham muốn của bạn. Hoặc khi có thai, từ tháng thứ 3 đến tháng thứ 6, cơ thể phụ nữ xuất hiện sự gia tăng đồng thời của chất kích thích tình dục, lượng hormone giới tính, lượng máu lưu thông trong ngực và các cơ quan sinh dục dẫn đến tăng ham muốn.



3.Thời kỳ nhu cầu tăng cao
Theo đặc điểm sinh lý, thời kỳ tình dục đỉnh cao của đàn ông vào khoảng những năm tuổi 20, nhưng đến những năm 30 – 40 tuổi thì ham muốn tình dục sẽ phần nào giảm đi, theo đó khả năng tình dục cũng giảm sút. Còn đối với phụ nữ, những năm 30 – 40 tuổi mới chính là thời điểm thực sự căng tràn sức sống, muốn được “khai phá” hơn bao giờ hết. Dân gian thường dùng cụm từ “như sói như hổ” để miêu tả dục vọng phụ nữ thời kỳ này. Bạn không cần quá lo lắng nếu nhu cầu sex luôn tăng cao bởi ham muốn tình dục của bạn thời kỳ này trên thực tế đều dựa trên cơ sở tâm sinh lý, và điều này hoàn toàn bình thường.

4.Thời kì “thanh xuân lãng mạn”
Khoảng những năm 40 tuổi, hầu hết cả hai vợ chồng đều đã có nghề nghiệp với mức thu nhập ổn định, con cái đã trưởng thành, và có thể giải phóng khỏi những lo toan, vất vả gia đình. Chính vì vậy, họ lại có thời gian để tập trung chăm sóc tình yêu, đáp ứng nhu cầu tình yêu, tạo một thời kỳ thật thanh xuân, thật lãng mạn. Một nghiên cứu của Đại học Chicago (Mỹ) cho thấy, phụ nữ khoảng 40 tuổi dễ dàng đạt được cực khoái khi giao hợp hơn so với phụ nữ ở bất kỳ nhóm tuổi nào khác. Do đó, đời sống chăn gối của hai vợ chồng sẽ trở nên dễ hòa hợp hơn.

Người phụ nữ giống như một con hổ hừng hực săn đuổi cực khoái. Đàn ông chú ý đến những “gần gũi” da thịt hơn là những “động chạm” giữa các cơ quan sinh dục, không vội vàng để đạt cực khoái mà muốn tận hưởng sự ấm áp của cảm hứng vuốt ve mang lại. Kết quả là cả hai đều kéo dài được các cảm giác tuyệt vời lúc cao trào, nâng đời sống tình dục lên một mức cao mới. Nếu tiếp tục duy trì phong độ này, ngay cả khi người phụ nữ bước vào thời kỳ mãn kinh, thậm chí cả sau mãn kinh, họ vẫn có thể có đời sống tình dục hạnh phúc mỹ mãn.

Bài "Những thời kỳ phụ nữ thèm khát tình dục"
Nguồn tin tại Tin Tức Gái

Sex trước Hôn nhân

Tôi đã quan hệ sex với người yêu hồi tôi 19 tuổi. Phải nói là nó rất tuyệt vời và làm cho tình yêu của chúng tôi thêm thăng hoa. Chúng tôi yêu nhau, rất tâm đầu ý hợp, và vô cùng hạnh phúc. Gia đình 2 bên đều vun vén. Khi đó cả 2 đều là sinh viên và sống cùng gia đình (mỗi đứa 1 nhà), khi thì sex ở nhà anh ấy, khi thì ở nhà tôi. Các cụ cũng biết nhưng không ngăn cấm mà cũng không can thiệp, lờ đi coi như không biết. Như vậy là chúng tôi cũng thoải mái, ko phải lén lút cái gì, chỉ cần kín đáo và tế nhị thôi (nghĩa là tôn trọng người khác khi họ tôn trọng chuyện riêng tư của mình).


Tôi không bao giờ nghĩ mình như vậy là “mất trinh”, là “đáng xấu hổ”, là lo sợ “ko thể lấy ai khác ngoài anh ấy”. Thực lòng, tôi sợ mất danh dự, mất lòng tự trọng, mất tình nghĩa, mất nhân tính, mất đạo đức... chứ “mất trinh” thì có lẽ nó là cái cuối cùng trên đời này tôi sợ mất. Nói như vậy, không phải tôi coi thường trinh tiết mà động cỡn thấy giai là fuck (xin lỗi!). Ý tôi là “cái trinh” không phải là cái gì to tát cả. Nó ko phải tiêu chuẩn để đánh giá đạo đức con người. Nó cũng ko phải là cái quyết định vận mệnh của 1 đời người. “Mất trinh” là cái gì? Là đã có sex rồi chứ gì? Sex thì có gì là xấu? Ngược lại, nó rất đẹp, nó làm cả 2 cùng sung sướng, hạnh phúc và yêu nhau hơn. Nó là thần dược kỳ diệu cho tình yêu thêm nồng. Và dĩ nhiên càng yêu nhau, cả 2 càng muốn lấy nhau, và chắc chắn hôn nhân ấy sẽ hứa hẹn nhiều hạnh phúc hơn là những hôn nhân không có sex hay sex nhạt nhẽo. Tôi yêu người yêu tôi. Tôi quan hệ sex với anh là hoàn toàn tự nguyện (chứ không phải “cho - nhận”) vì tôi muốn cả 2 cùng được thăng hoa, cùng lên đến đỉnh cao của hạnh phúc. Vậy tôi quan hệ sex với người tôi yêu thì có gì phải xấu hổ???

Rồi xong! Tôi đã mất trinh! Nếu đã mất trinh rồi thì fuck 1 lần hay 1 tỉ lần thì có khác gì nhau? làm gì có con chip đếm page view gắn ở dưới đấy mà lo? Nếu đã mất trinh rồi thì fuck 1 thằng hay 1 tỉ thằng, ai biết? Nhưng sao tôi ko làm điều đó? Sao tôi không đi fuck tứ tung đi cho nó bõ cái công “mất trinh”? hơ! Vậy thì cái gì ngăn tôi lại? Trinh thì mất rồi, sợ gì??? Xin thưa, tôi sợ mất Lòng Tự Trọng ạ. Tôi sợ nhất là mất lòng tự trọng với bản thân mình. Không có gì nhục nhã hơn là tự mình khinh mình, ghê tởm mình. Tôi rất coi trọng cái đạo đức, tiết hạnh của mình, cái pride (niềm tự hào) của mình chứ ko phải cái “màng trinh” vớ vẩn. Vì Lòng Tự Trọng - tôi không đi ngủ lang, nay thằng này, mai thằng khác. Vì Lòng Tự Trọng - tôi chỉ chung thủy với 1 người tôi yêu mà thôi (chứ ko phải vì anh lấy mất trinh tôi thì tôi chung thủy với anh đâu nhé!)

Nói tóm lại, trên đây tôi lải nhải cái gì đấy? Tôi ủng hộ sex trước hôn nhân. Nó không phải cái gì ghê gớm mà phải giữ khư khư, người yêu động vào là tát cho lật mặt. Nó cần phải có sự tự nguyện của 2 bên, chứ yêu nhau thật lòng hay ko thật lòng thì có giời biết?!!

Tuy nhiên, điều quan trọng nhất và vô cùng quan trọng là Safe Sex (An Toàn Tình Dục) để tránh việc nạo phá thai đang ngày càng gia tăng đến mức báo động ở VN. Trong chuyện sex, nếu ‘tai nạn’ xảy ra thì chỉ có con gái là chịu thiệt thòi. Nếu có thai ngoài ý muốn thì người con gái phải đi nạo hút, đau đớn lúc ấy là 1 chuyện - lỡ sau này tiệt đường sinh nở thì ân hận 1 đời. Đừng nghĩ bọn đàn ông là gì mà mình phải dâng hiến, phục tùng, hay "anh ý ko thích dùng bao cao su thì em cũng chiều". Tôi nói thật, nếu người yêu muốn quan hệ sex hay nói toạc ra là muốn ‘phá trinh’ em (mà em cũng muốn) thì em cứ gật cho thoải mái (vì em cũng yêu người ta mà) nhưng nó mà đề nghị ‘không dùng bao cao su’ thì em phải tát cho nó lật mặt mà chửi "thằng khốn nạn". Đấy! ý tôi là thế đấy ! Em phải tự biết bảo vệ mình, bảo vệ sức khỏe của mình chứ không phải bảo vệ cái "màng trinh" làm gì, ngốc ạ!

Chẳng giấu gì, mẹ tôi là Bác sỹ Phụ Khoa rất giỏi. Bà là chuyên gia nạo hút thai. Bệnh nhân ‘ruột’ của bà toàn ca sỹ và người mẫu nổi tiếng. Tôi không đánh giá người ta là loại gì mà mới 2 tháng trước tới phá thai, tháng này lại tiếp. Tôi chỉ thấy tội nghiệp cho họ; chỉ vì nể đàn ông đây mà! Hồ Xuân Hương cũng phải than "cả nể cho nên hóa dở dang" đấy... Nhưng sao mà phải nể??? Nó không thèm quan tâm việc mình (con gái) phải lãnh chịu hậu quả cho cả 2 - mà mình lại đi nể nó à??? Đến lúc lên bàn đẻ nạo thai thì đứa nào phải chịu đau ??? Sau này lấy chồng mà bị vô sinh thì có nể đứa nào đã làm cho mình bị vô sinh mà ko dám chửi nó không??? Hay là chửi nó như chó mà kêu trời??? Đến lúc đó thì trách ai ??? Hãy tự trách bản thân mình ấy! Hãy trách bản thân rằng mình đã không bảo vệ sức khỏe cho chính mình ấy! (thôi nói đến đoạn này mệt rồi. Nghỉ giải lao cái!)
........

Hồi còn sinh viên tôi thỉnh thoảng xuống phòng khám giúp mẹ làm vệ sinh, hấp sấy dụng cụ y tế, thậm chí tôi còn tư vấn kế hoạch hóa gia đình cho các bà các chị gấp đôi tuổi tôi. Tôi đã chứng kiến 1 bé gái mới 14 tuổi, quan hệ sớm, có thai, phải đi nạo mà thấy lòng đau như cắt dù nó ko phải ruột thịt máu mủ gì với mình; nhưng nó là con gái vì kém hiểu biết và thiếu giáo dục giới tính nên mới ra nông nỗi này. Tôi không phản đối chuyện quan hệ tình dục trước hay sau hôn nhân, chỉ khuyên chị em quan hệ sex an toàn - cho chính bản thân mình chứ không phải cho bất kỳ bố con thằng nào hết!

Còn thuốc tránh thai thì sao? Tôi vẫn gọi thuốc tránh thai là thuốc “cải lão hoàn đồng”. Mà thực sự đúng như vậy (có lẽ vì tôi hợp thuốc chăng?!!). Da mặt đẹp mịn màng, mụn nhọt biến hết. Ngực to hơn (quá thích!) vì đường cong cơ thể sẽ được nhấn mạnh hơn mà ko cần phải phẫu thuật. Người đầy đặn hơn. Vòng kinh đều như đếm (vì mình control bằng thuốc mà). Đỡ đau bụng kinh. Không lo bị “mất hứng” như khi dùng bao cao su. Tuy nhiên, dùng lâu đến 5 năm thì nên ngưng nếu tính lấy chồng & sinh con. Chỉ với 1 điều kiện: cả 2 phải chung thủy với nhau !

Nếu như bản thân em chỉ chơi bời, hay em thấy người ta cũng hay chơi bời thì tốt nhất là dùng bao cao su, đi đâu cũng phải găm trong ví nhé! Nếu dùng thuốc tránh thai mà 1 trong 2 người ko chung thủy thì rất dễ lây bệnh cho nhau. Bệnh gì? bệnh lậu, bệnh giang mai, viêm gan siêu vi B, bệnh AIDS (những bệnh này đều gọi là bệnh xã hội, phát tán qua "trung gian" là gái điếm) dẫn đến vô sinh, ung thư (gan), hay tệ hơn là... chết. Cũng ko tệ mấy... nếu như em ko sợ chết; nhưng nếu bị AIDS thì xã hội (VN) sẽ xa lánh, khinh bỉ và bỏ rơi... cái này thì tệ thật, nhỉ!

Túm lại là: Phòng Bệnh Hơn Chữa Bệnh !

Tôi sẽ có 1 chương trong cuốn hồi ký của mình viết về thị trường Sex ở Thái Lan và sự thành công của chính phủ Thái Lan trong vấn đề control, trở ngược, biến nó thành 1 nguồn thu ngoại tệ cho nền kinh tế nước này.

Bài đã được đăng trên nguyệt san Sài gòn Tiếp thị số tháng 9/2008
Trích trong cuốn SEX và NHỮNG THỨ KHÁC - xuất bản tháng 2/2013.
"Muốn làm người khác hạnh phúc, ta phải làm cho bản thân mình hạnh phúc trước"

Một cuốn sách hay của Tâm Phan về hành trình của tình yêu, tình dục, lòng tự trọng và khao khát hạnh phúc.

Với cách kết cấu cuốn tạp văn gồm 2 phần, đúng như tựa truyện: “Sex” và “Những thứ khác”, tác giả đã gợi ra cho chúng ta một không gian để bàn luận, những vấn đề tế nhị trước đó khó có thể nói thẳng nói thật cho thấu, giờ đây lại có thể mổ xẻ, phân tích dưới một góc nhìn nghiêm túc và suy ngẫm như bao vấn đề rất “đời” khác.

Bài "Sex trước Hôn nhân"

Nguồn facebook Tam Phan

Chết lặng khi nhận món quà cưới từ người yêu cũ của chồng

Chết lặng khi nhận món quà cưới từ người yêu cũ của chồng

Chúng tôi yêu nhau hơn hai năm thì tiến tới hôn nhân. Anh làm việc cho một công ty giải trí khá nổi tiếng tại mảnh đất Sài Thành này. Còn tôi là một cô phóng viên mới vào nghề rời xa Hà Nội để đến với Hòn Ngọc Viễn Đông.
 
Ngày ấy tôi quen anh qua một người bạn giới thiệu. Anh độc thân còn tôi thì cô đơn. Vì thế, khi anh đến cuộc đời tôi hay ngược lại, với tôi là “đúng lúc, đúng người”.
 
Trong đầu tôi lúc nào cũng chỉ nghĩ đến những tin tức, bài báo. Còn anh, anh yêu tôi điên cuồng, say đắm. Có lẽ anh là người đầu tiên yêu tôi đến vậy. Anh yêu tôi vì điều gì thì đến giờ tôi cũng chẳng rõ.
 
Đã có lần anh dọa sẽ chết khi tôi buông lời chia tay. Và cứ thế, cả trăm lần tôi nói chia tay anh đều lấy cái chết ra làm sợi dây trói tôi lại. Không phải tôi tiếp tục yêu anh vì thương hại anh, mà tôi biết với bản tính nóng nảy này, những lời chia tay chỉ là buột miệng nói ra chứ không phải tận sâu đáy lòng. Và thế là chẳng bao giờ tôi và anh rời xa nhau được.
 
Ngày chúng tôi lấy nhau khi ấy tôi là một cô gái 25 tuổi. Anh hoan hỉ như đứa trẻ được mẹ cho đi chơi công viên lần đầu (Ảnh minh họa)
 
Ngày chúng tôi lấy nhau khi ấy tôi là một cô gái 25 tuổi. Anh hoan hỉ như đứa trẻ được mẹ cho đi chơi công viên lần đầu. Còn tôi không cảm xúc nhiều. Tôi không muốn cưới anh… bây giờ! Có lẽ, con người xã hội trong tôi lớn hơn nhiều con người gia đình. Thế nhưng, tôi vẫn chấp nhận lấy anh để anh “an cư lạc nghiệp”.
 
Chúng tôi lấy nhau trong sự chúc phúc của bố mẹ tôi, bạn bè và người thân, trừ bố mẹ anh. Tôi không lấy đó là điều gì to tát vì chính anh cũng nói “Đây là cuộc đời của anh, tự anh sẽ quyết định nó”. Nhưng cuộc sống không bao giờ êm đẹp như vậy!
 
Tối ngày cưới, chúng tôi cùng nhau mở quà của họ hàng, người thân, bạn bè gửi tặng. Tôi dừng lại ở một chiếc phong thư có ghi dòng chữ “Chúc anh hạnh phúc, người yêu cũ”. Chưa bao giờ tôi bình tĩnh hơn lúc này. Tôi quay sang phía anh nói “Anh, người yêu cũ gửi quà này”.
 
Có lẽ không bao giờ anh có thể ngờ được có cái thứ quái quỷ gì trong chiếc phong bì của người cũ đó. Tôi nhẹ nhàng nâng niu nó như sợ làm bay mất thứ gì trong đó vậy. Bởi tôi muốn xem trong đó có gì khi mà linh tính không tốt trong tôi đang gieo đến mức báo động.
 
Dần hé mở, trong chiếc phong bì mừng cưới có một bức thư đã nhòe chữ cùng một tờ tiền 500 ngàn đồng gấp gọn gàng. Và bức thư đó viết: “Anh à! Anh có hạnh phúc không? Em biết thể nào anh cũng không mời em mà. Nhưng không sao! Cho dù có mời em cũng sẽ không đến đâu, chỉ gửi quà chúc mừng anh thôi.
 
Anh có nhớ tờ tiền này không? Hơn 2 năm trước, cái ngày em đứng trước cửa nhà anh, mắt đỏ hoe khóc vì sợ hãi, anh lén ra ngoài dúi vào tay em tờ tiền gấp gọn này và không quên nhắc nhở: ‘Em tự giải quyết nó đi nhé. Nhà anh đang có việc. Khi nào làm xong nhắn tin cho anh’.
 
Nghe câu nói đó em dường như sụp đổ. Em không biết người đứng trước mặt em là ai nữa. Liệu có phải anh, người đã nói yêu em, hứa bên em suốt cuộc đời? Bây giờ, vẫn là nó, vẫn số tiền anh đưa cho em, em xin trả lại anh. Vì cuộc đời này, chỉ anh nợ em chứ em không mắc nợ anh!”.
 
Tôi bàng hoàng chẳng thốt thành lời. (ảnh minh họa)
 
Tôi bàng hoàng chẳng thốt thành lời. Đọc đến đâu nước mắt tôi rơi đến đó. Chẳng lẽ, ngày chúng tôi cưới cũng chính là ngày chúng tôi quyết định ly hôn? Tôi đã tự vấn hàng trăm lần chỉ trong khoảng khắc ngắn ngủi ấy. Và rồi tôi chạy trốn về nhà bố mẹ đẻ với một lý do ngớ ngẩn đưa ra - “lạ nhà”.
 
Anh không cản tôi, không giải thích, không vội vã sang đón tôi về. Có lẽ, anh hiểu tôi hơn ai hết. Ngay lúc này, dù có chết tôi cũng không quay lại căn nhà đó. Anh chỉ đi sau xe tôi dõi theo để biết tôi về nhà an toàn trong đêm đông giá lạnh này.
 
Hai ngày sau, khi tôi vừa gửi đơn ly hôn đến tận cơ quan anh thì cũng là lúc tôi nhận được tin nhắn của anh.
 
“Vợ à! Em dạo này có khỏe không? Ăn uống có tốt không? Ngủ có ngon không? Anh muốn gặp để nhìn thấy nụ cười của em, thấy em dỗi và thèm em mè nheo đòi anh mua đồ ăn mỗi khi đói. Nhiều lúc anh tự hỏi, chúng ta đã là vợ chồng hay chưa? Trên giấy tờ thì có đấy, nhưng chúng ta còn chưa sống một ngày cho thành vợ thành chồng. Anh cảm thấy sợ em ạ! Sợ rằng dù chỉ một ngày thôi, anh cũng không thể được làm chồng em, gọi em dậy đi làm, làm trứng ốp la cho em ăn trước khi đi và cả đưa đón em đi làm cho đỡ vất vả nữa. Chẳng lẽ, cái viễn cảnh đó chỉ là ảnh ảo tự vẽ ra hay sao?
 
Anh biết bây giờ em rất giận, nhưng xin em một lần nghe anh nói có được không em? Anh thừa nhận, anh là một thằng tồi. Anh không trách cô ấy lật tẩy sự thật này. Anh phải cám ơn cô ấy vì đã thay anh nói ra cái bí mật dơ bẩn mà có lẽ cả đời anh cũng không dám nói ra với em.
 
Lúc này tôi vẫn tin rằng mình làm đúng. (ảnh minh họa)
 
Chính vì thế mà nữa quãng đời còn lại anh phải sống trong ăn năn và hối cải. Em còn nhớ, cái ngày mưa tầm tã, em gọi anh đến đón nhưng anh nói bận họp không thể đến rồi em giận anh đòi chia tay không? Thực ra, hôm đó là ngày giỗ của con anh. Năm nào cũng vậy, cứ đến ngày ấy, anh lại đến nhà cô ấy quỳ xin cô ấy và con tha thứ cho tội lỗi của anh. Có lẽ, để chuộc lại lỗi lầm này, anh phải quỳ lạy cô ấy cả cuộc đời.
 
Chính vì ngày đó anh đã làm hỏng cả cuộc đời một cô gái, nên khi yêu em, anh luôn muốn giữ cho cả hai có một tình yêu trong sáng đẹp đẽ. Vho mai này nếu lỡ không thành thì cuộc đời em vẫn còn tươi đẹp. Anh sợ lại vấp vào vết xe đổ cũ, sợ làm hỏng cuộc đời cô gái mà anh yêu hơn chính bản thân mình. Anh rất sợ!
 
Còn về đơn ly hôn em gửi, anh đã xé nó đi rồi. Chúng ta vẫn là vợ chồng. Còn anh sẽ ra nước ngoài một thời gian, ít nhất là đến khi em bình tĩnh lại. Nếu quay về em vẫn muốn ly hôn, thì anh tôn trọng quyết định của em. Anh yêu em!”
 
Nhận được những tin nhắn dài của chồng, tôi òa khóc trong mớ hỗn độn của cảm xúc. Vừa buồn, vừa vui, vừa hụt hẫng, vừa tủi thân,… Nhưng có lẽ tôi vẫn còn tỉnh táo để biết rằng mình nên làm gì. Tôi đã cầm điện thoại nhắn một tin cho anh: “Anh về ngay cho tôi! Đừng để tôi phải gửi đơn lần 2 để lôi anh về!”.
 
Tôi đã bỏ lại quá khứ cho anh như thế các bạn ạ. Và lúc này tôi vẫn tin rằng, mình đã làm đúng.
 
Tâm sự của bạn N.T.T
Theo Yan.vn

Ngoại tình - Em biết đã sai khi ngoại tình rồi anh ơi!

Ngoại tình - Em biết đã sai khi ngoại tình rồi anh ơi!
Anh à, thật sự khi viết ra những lời này, em sợ lắm. Sợ rằng anh sẽ cho em là con người không biết liêm sỉ, chỉ biết tính toán cho bản thân mình.
Em đi chán rồi lại quay về, em đã chọn người ta nhưng rồi ân hận, lại muốn về bên anh. Nhưng anh ơi, hãy hiểu cho em, hiểu cho nỗi lòng của một người vợ xa chồng như em.

Anh à, ngày anh đi xa làm ăn, em ở nhà cô quạnh một mình. Em đã ngoại tình, đó là cái tội không thể nào tha thứ, em biết điều đó chứ. Nhưng tới lúc anh nói ly hôn, em đã ngộ ra rất nhiều điều. Có lẽ, bước chân đi cấm kỳ trở lại, em cũng nghĩ có thể mình không còn cơ hội quay về nhưng em không thể làm gì được. Em muốn nói với anh một lời xin lỗi nhưng lại không thể mở miệng ra. Em cũng muốn hỏi anh vì sao em lại ngoại tình anh có biết không, nhưng em cũng dám nói gì. Em chỉ im lặng nghe anh chửi bới, anh lăng mạ, em thấy xấu hổ vô cùng.

Rồi, sự lựa chọn cuối cùng nhưng không phải là tốt nhất, em ra đi. Vì em nhận ra, trái tim anh đã nguội lạnh, anh đã khinh bỉ người vợ như em vô cùng, nên có muốn ở lại bên anh cũng chỉ là chuyện không tưởng, chuyện không vui và anh cũng sẽ không mong muốn điều đó. Và em ra đi trong sự luyến tiếc vô bờ bến. Em muốn được ở bên cạnh anh và con, được sống những tháng ngày cũ.

Em biết đã sai khi ngoại tình rồi anh ơi! - 1
Anh à, ngày anh đi xa làm ăn, em ở nhà cô quạnh một mình. Em đã ngoại tình, đó là cái tội không thể nào tha thứ, em biết điều đó chứ. (ảnh minh họa)

Anh biết không, ngày em xách đồ ra đi, em đã khóc thầm. Em cũng không dự tính là cuộc sống của mình sẽ hạnh phúc vì em không tin vào điều đó. Một người phụ tình thì sẽ chẳng thể được vui. Vả lại, em ngoại tình chỉ vì quá thiếu thốn tình cảm, chỉ vì lúc anh vắng nhà, em cần có người dựa dẫm, không phải chuyện em muốn lấy người ta. Và em cũng không ngờ tới, anh lại bỏ rơi em ngay lần em phạm lỗi đầu tiên. Anh à, con người ai cũng có thể lầm lỡ, và ai cũng sẽ mắc sai lầm. Anh cũng vậy, em cũng vậy. Dù là sai lầm của em quá lớn nhưng cũng không phải không thể tha thứ. Tại sao anh lại đuổi em đi?!'

Giờ đây, em sống với người mới mà như cái bóng. Em nhận ra mình đã sai quá rồi. Những lời này em viết cho anh, mong anh cho em cơ hội được chuộc tội, cho em quay về được không anh, đừng bỏ rơi em như thế. Em nhớ anh và các con!

TT (Khampha.vn)