Showing posts with label hạnh phúc. Show all posts
Showing posts with label hạnh phúc. Show all posts

Sex trước Hôn nhân

Tôi đã quan hệ sex với người yêu hồi tôi 19 tuổi. Phải nói là nó rất tuyệt vời và làm cho tình yêu của chúng tôi thêm thăng hoa. Chúng tôi yêu nhau, rất tâm đầu ý hợp, và vô cùng hạnh phúc. Gia đình 2 bên đều vun vén. Khi đó cả 2 đều là sinh viên và sống cùng gia đình (mỗi đứa 1 nhà), khi thì sex ở nhà anh ấy, khi thì ở nhà tôi. Các cụ cũng biết nhưng không ngăn cấm mà cũng không can thiệp, lờ đi coi như không biết. Như vậy là chúng tôi cũng thoải mái, ko phải lén lút cái gì, chỉ cần kín đáo và tế nhị thôi (nghĩa là tôn trọng người khác khi họ tôn trọng chuyện riêng tư của mình).


Tôi không bao giờ nghĩ mình như vậy là “mất trinh”, là “đáng xấu hổ”, là lo sợ “ko thể lấy ai khác ngoài anh ấy”. Thực lòng, tôi sợ mất danh dự, mất lòng tự trọng, mất tình nghĩa, mất nhân tính, mất đạo đức... chứ “mất trinh” thì có lẽ nó là cái cuối cùng trên đời này tôi sợ mất. Nói như vậy, không phải tôi coi thường trinh tiết mà động cỡn thấy giai là fuck (xin lỗi!). Ý tôi là “cái trinh” không phải là cái gì to tát cả. Nó ko phải tiêu chuẩn để đánh giá đạo đức con người. Nó cũng ko phải là cái quyết định vận mệnh của 1 đời người. “Mất trinh” là cái gì? Là đã có sex rồi chứ gì? Sex thì có gì là xấu? Ngược lại, nó rất đẹp, nó làm cả 2 cùng sung sướng, hạnh phúc và yêu nhau hơn. Nó là thần dược kỳ diệu cho tình yêu thêm nồng. Và dĩ nhiên càng yêu nhau, cả 2 càng muốn lấy nhau, và chắc chắn hôn nhân ấy sẽ hứa hẹn nhiều hạnh phúc hơn là những hôn nhân không có sex hay sex nhạt nhẽo. Tôi yêu người yêu tôi. Tôi quan hệ sex với anh là hoàn toàn tự nguyện (chứ không phải “cho - nhận”) vì tôi muốn cả 2 cùng được thăng hoa, cùng lên đến đỉnh cao của hạnh phúc. Vậy tôi quan hệ sex với người tôi yêu thì có gì phải xấu hổ???

Rồi xong! Tôi đã mất trinh! Nếu đã mất trinh rồi thì fuck 1 lần hay 1 tỉ lần thì có khác gì nhau? làm gì có con chip đếm page view gắn ở dưới đấy mà lo? Nếu đã mất trinh rồi thì fuck 1 thằng hay 1 tỉ thằng, ai biết? Nhưng sao tôi ko làm điều đó? Sao tôi không đi fuck tứ tung đi cho nó bõ cái công “mất trinh”? hơ! Vậy thì cái gì ngăn tôi lại? Trinh thì mất rồi, sợ gì??? Xin thưa, tôi sợ mất Lòng Tự Trọng ạ. Tôi sợ nhất là mất lòng tự trọng với bản thân mình. Không có gì nhục nhã hơn là tự mình khinh mình, ghê tởm mình. Tôi rất coi trọng cái đạo đức, tiết hạnh của mình, cái pride (niềm tự hào) của mình chứ ko phải cái “màng trinh” vớ vẩn. Vì Lòng Tự Trọng - tôi không đi ngủ lang, nay thằng này, mai thằng khác. Vì Lòng Tự Trọng - tôi chỉ chung thủy với 1 người tôi yêu mà thôi (chứ ko phải vì anh lấy mất trinh tôi thì tôi chung thủy với anh đâu nhé!)

Nói tóm lại, trên đây tôi lải nhải cái gì đấy? Tôi ủng hộ sex trước hôn nhân. Nó không phải cái gì ghê gớm mà phải giữ khư khư, người yêu động vào là tát cho lật mặt. Nó cần phải có sự tự nguyện của 2 bên, chứ yêu nhau thật lòng hay ko thật lòng thì có giời biết?!!

Tuy nhiên, điều quan trọng nhất và vô cùng quan trọng là Safe Sex (An Toàn Tình Dục) để tránh việc nạo phá thai đang ngày càng gia tăng đến mức báo động ở VN. Trong chuyện sex, nếu ‘tai nạn’ xảy ra thì chỉ có con gái là chịu thiệt thòi. Nếu có thai ngoài ý muốn thì người con gái phải đi nạo hút, đau đớn lúc ấy là 1 chuyện - lỡ sau này tiệt đường sinh nở thì ân hận 1 đời. Đừng nghĩ bọn đàn ông là gì mà mình phải dâng hiến, phục tùng, hay "anh ý ko thích dùng bao cao su thì em cũng chiều". Tôi nói thật, nếu người yêu muốn quan hệ sex hay nói toạc ra là muốn ‘phá trinh’ em (mà em cũng muốn) thì em cứ gật cho thoải mái (vì em cũng yêu người ta mà) nhưng nó mà đề nghị ‘không dùng bao cao su’ thì em phải tát cho nó lật mặt mà chửi "thằng khốn nạn". Đấy! ý tôi là thế đấy ! Em phải tự biết bảo vệ mình, bảo vệ sức khỏe của mình chứ không phải bảo vệ cái "màng trinh" làm gì, ngốc ạ!

Chẳng giấu gì, mẹ tôi là Bác sỹ Phụ Khoa rất giỏi. Bà là chuyên gia nạo hút thai. Bệnh nhân ‘ruột’ của bà toàn ca sỹ và người mẫu nổi tiếng. Tôi không đánh giá người ta là loại gì mà mới 2 tháng trước tới phá thai, tháng này lại tiếp. Tôi chỉ thấy tội nghiệp cho họ; chỉ vì nể đàn ông đây mà! Hồ Xuân Hương cũng phải than "cả nể cho nên hóa dở dang" đấy... Nhưng sao mà phải nể??? Nó không thèm quan tâm việc mình (con gái) phải lãnh chịu hậu quả cho cả 2 - mà mình lại đi nể nó à??? Đến lúc lên bàn đẻ nạo thai thì đứa nào phải chịu đau ??? Sau này lấy chồng mà bị vô sinh thì có nể đứa nào đã làm cho mình bị vô sinh mà ko dám chửi nó không??? Hay là chửi nó như chó mà kêu trời??? Đến lúc đó thì trách ai ??? Hãy tự trách bản thân mình ấy! Hãy trách bản thân rằng mình đã không bảo vệ sức khỏe cho chính mình ấy! (thôi nói đến đoạn này mệt rồi. Nghỉ giải lao cái!)
........

Hồi còn sinh viên tôi thỉnh thoảng xuống phòng khám giúp mẹ làm vệ sinh, hấp sấy dụng cụ y tế, thậm chí tôi còn tư vấn kế hoạch hóa gia đình cho các bà các chị gấp đôi tuổi tôi. Tôi đã chứng kiến 1 bé gái mới 14 tuổi, quan hệ sớm, có thai, phải đi nạo mà thấy lòng đau như cắt dù nó ko phải ruột thịt máu mủ gì với mình; nhưng nó là con gái vì kém hiểu biết và thiếu giáo dục giới tính nên mới ra nông nỗi này. Tôi không phản đối chuyện quan hệ tình dục trước hay sau hôn nhân, chỉ khuyên chị em quan hệ sex an toàn - cho chính bản thân mình chứ không phải cho bất kỳ bố con thằng nào hết!

Còn thuốc tránh thai thì sao? Tôi vẫn gọi thuốc tránh thai là thuốc “cải lão hoàn đồng”. Mà thực sự đúng như vậy (có lẽ vì tôi hợp thuốc chăng?!!). Da mặt đẹp mịn màng, mụn nhọt biến hết. Ngực to hơn (quá thích!) vì đường cong cơ thể sẽ được nhấn mạnh hơn mà ko cần phải phẫu thuật. Người đầy đặn hơn. Vòng kinh đều như đếm (vì mình control bằng thuốc mà). Đỡ đau bụng kinh. Không lo bị “mất hứng” như khi dùng bao cao su. Tuy nhiên, dùng lâu đến 5 năm thì nên ngưng nếu tính lấy chồng & sinh con. Chỉ với 1 điều kiện: cả 2 phải chung thủy với nhau !

Nếu như bản thân em chỉ chơi bời, hay em thấy người ta cũng hay chơi bời thì tốt nhất là dùng bao cao su, đi đâu cũng phải găm trong ví nhé! Nếu dùng thuốc tránh thai mà 1 trong 2 người ko chung thủy thì rất dễ lây bệnh cho nhau. Bệnh gì? bệnh lậu, bệnh giang mai, viêm gan siêu vi B, bệnh AIDS (những bệnh này đều gọi là bệnh xã hội, phát tán qua "trung gian" là gái điếm) dẫn đến vô sinh, ung thư (gan), hay tệ hơn là... chết. Cũng ko tệ mấy... nếu như em ko sợ chết; nhưng nếu bị AIDS thì xã hội (VN) sẽ xa lánh, khinh bỉ và bỏ rơi... cái này thì tệ thật, nhỉ!

Túm lại là: Phòng Bệnh Hơn Chữa Bệnh !

Tôi sẽ có 1 chương trong cuốn hồi ký của mình viết về thị trường Sex ở Thái Lan và sự thành công của chính phủ Thái Lan trong vấn đề control, trở ngược, biến nó thành 1 nguồn thu ngoại tệ cho nền kinh tế nước này.

Bài đã được đăng trên nguyệt san Sài gòn Tiếp thị số tháng 9/2008
Trích trong cuốn SEX và NHỮNG THỨ KHÁC - xuất bản tháng 2/2013.
"Muốn làm người khác hạnh phúc, ta phải làm cho bản thân mình hạnh phúc trước"

Một cuốn sách hay của Tâm Phan về hành trình của tình yêu, tình dục, lòng tự trọng và khao khát hạnh phúc.

Với cách kết cấu cuốn tạp văn gồm 2 phần, đúng như tựa truyện: “Sex” và “Những thứ khác”, tác giả đã gợi ra cho chúng ta một không gian để bàn luận, những vấn đề tế nhị trước đó khó có thể nói thẳng nói thật cho thấu, giờ đây lại có thể mổ xẻ, phân tích dưới một góc nhìn nghiêm túc và suy ngẫm như bao vấn đề rất “đời” khác.

Bài "Sex trước Hôn nhân"

Nguồn facebook Tam Phan

Đau đớn với kế hoạch “đúc con” trong âm thầm cho chồng

Đau đớn với kế hoạch “đúc con” trong âm thầm cho chồng
Sau 2 lần gần gũi với chồng tôi, chị giúp việc vẫn chưa cấn thai. Trong khi trái tim tôi vừa đau đớn vừa ẩn chứa bao mâu thuẫn. Tôi đang tự hỏi, liệu tôi có nên tiếp tục kế hoạch “đúc con” cho chồng khi mọi chuyện đã đến nước này rồi không?
 
Chào chị Quyên với tâm sự: “Anh ấy đang ngủ với em”!,

Sau khi đọc tâm sự của chị, tôi rất hiểu những bất an mà chị phải chịu. Tuy tôi không hẳn rơi vào hoàn cảnh như chị, nhưng khi đọc đến đoạn nửa đêm trở mình mà không thấy chồng nằm cạnh, biết rằng chồng đang ngủ bên một người phụ nữ khác, tôi đồng cảm sâu sắc với cảm xúc của chị lúc bấy giờ biết bao. Thế nhưng, chẳng biết trách ai được khi chính tay tôi lại là người đã dắt người phụ nữ khác lên giường cho chồng mình.
Tôi và chồng yêu nhau sâu đậm mới tiến tới hôn nhân. Chúng tôi rất lạc quan về tương lai và mong mỏi xây đắp mái ấm hạnh phúc vẹn tròn. Sự đời không được như người mong, dù tình cảm vợ chồng luôn tốt đẹp, yêu thương trân trọng nhau, nhưng cửa nhà lạnh lẽo vì đã gần 6 năm rồi, dù không kế hoạch gì nhưng tôi vẫn không có tin vui. Nguyên nhân cũng chỉ vì tôi bị bệnh phụ khoa khá nghiêm trọng. Và điều này nó ảnh hưởng rất nhiều tới quá trình thụ thai của tôi.

Mỗi lần phải đến bệnh viện phụ sản với tôi như một sự tra tấn cả thể xác và tâm hồn. Chưa khi nào tôi rời khỏi nơi ấy mà mắt không đỏ hoe. Tôi khóc vì lo lắng, vì tự ti, tủi nhục và ganh tị xé lòng trước các chị em đang mang trong người thai nhi nhỏ bé ẩn giấu trong chiếc bụng tròn căng hạnh phúc.

 Chị giúp việc thì mặc đầm ngủ của tôi, xức nước hoa của tôi, nằm trên giường của tôi và rên rỉ những âm thanh nhục dục đầy khoái cảm với chồng tôi (Ảnh minh họa)

Chồng tôi là một người đàn ông rất yêu vợ. Sau 3 năm hiếm muộn không rõ nguyên nhân, chúng tôi bắt đầu dắt díu nhau đi khám. Và biết được nguyên nhân do bị bệnh phụ khoa từ vợ, anh không một lời nào trách vợ. Thậm chí, anh luôn động viên tôi uống thuốc thang đều đặn và khám tái để bảo vệ sức khỏe bản thân, tạo tiền đề cho tin vui có con sau này của 2 vợ chồng.

Chính vì anh cứ đối tốt với tôi như vậy nên tôi càng thêm áy náy về bệnh tình của mình. Nhiều khi tôi có cảm giác như mình là một nhân viên năng lực quá kém, kéo lê cả bộ máy công ty đình trệ vậy. Trong khi đó, gia đình chồng tôi vốn là một công ty gia đình có quy mô khá lớn. Vì thế tôi biết chồng và nhà chồng rất coi trọng chuyện sinh con nối dõi kế thừa cơ nghiệp. Bởi thế, chồng đối xử như vậy, cảm giác tội lỗi và áp lực trong tôi ngày càng gia tăng.

Mỗi khi bên nhà chồng có người đến báo tin ai đó trong họ hàng vừa cấn thai, hay có đứa trẻ nào ra đời, mẹ chồng đều sang nhà thẳng thừng chẹp miệng với tôi rằng: “Phụ nữ mà không có con thì chẳng khác gì người giúp việc trong nhà cả”. Nhiều khi, khó ở trong người, bà còn nói đông nói tây không biết thời trẻ tôi có phải hạng con gái ăn chơi sa đọa không. Hoặc nhiều lúc bà nghi ngờ tôi đã uống thuốc tránh thai quá nhiều hay quan hệ bừa bãi mà giờ mãi vẫn không có tin vui. Bị hỏi xiên xẹo hoặc hỏi thẳng như thế, tôi cảm thấy nhục nhã và dày vò lắm!

Bản thân chồng tôi là người nghĩ thoáng, lại có tư tưởng tiến bộ nên anh không coi trọng chuyện nối nghiệp. Thấy mẹ anh sốt ruột như vậy, anh vẫn hay an ủi vợ rằng: “Vợ chồng mình không có con thì sau này con chị hai nối nghiệp công ty. Cháu chắt cũng là người nhà, cũng cùng huyết thống cả thôi”. Chính vì thế, nhiều lần, nghĩ mọi chuyện không thể đơn giản như vậy nên tôi từng bàn với chồng chuyện xin con nuôi. Anh thì chưa muốn như vậy còn mẹ chồng làm căng lên và nhất quyết không đồng ý.

Mẹ anh những lúc đó lại đến nhà đay nghiến tôi rằng: “Cứ tiếp tục thuốc men chạy chữa đi. Anh chị định để cơ nghiệp này về sau cho một đứa không cùng dòng máu thừa kế à. Anh chị có biết suy nghĩ không vậy?”.

Thật ra, không phải đến lúc mẹ chồng nói thẳng mặt như vậy tôi mới nghĩ thế. Mà ngay cả bản thân tôi, cũng không hoàn toàn tán thành ý kiến nhận con nuôi. Sau nhiều ngày nghĩ ngợi vì ám ảnh với những lời nhiếc móc của mẹ chồng, tôi đã lập ra một kế hoạch. Kế hoạch này chỉ có tôi và chị giúp việc trong nhà tôi biết. Chồng tôi tuy là nhân vật chính của kế hoạch này nhưng lại không hề biết chút gì về kế hoạch đặc biệt này.

Chẳng là, do ban ngày cả vợ chồng đều đã đi làn nên mọi việc ở nhà tôi nhờ cậy vào cả giúp việc. Hơn nữa, giúp việc của gia đình tôi cũng là một người chị họ xa dưới quê của tôi. Chị năm nay 36 tuổi nhưng tính tình hiền hậu và không chồng con. Chị đã ở với vợ chồng tôi từ hai năm nay, tính tình chị thế nào tôi hiểu rất rõ.
Tôi đã bàn bạc với chị, kể rõ sự tình của tôi và mong chị vì tình nghĩa hãy giúp tôi ngủ với chồng tôi để mau có một đứa trẻ bế ẵm. Bù lại, tôi sẽ gửi chị một khoản tiền đủ lớn để sau đó chị có thể về quê mua mảnh đất nhỏ, bán hàng mưu sinh đến tận cuối đời.

Tôi biết đây là một yêu cầu điên rồ, nhưng nếu mọi người không ở hoàn cảnh của tôi, sẽ không thể nào hiểu được cái bước đường cùng của một phụ nữ hiếm muộn nhưng khát khao mang lại hạnh phúc trọn vẹn cho người đàn ông của mình. Tất nhiên, chị giúp việc không đồng ý. Song vì tôi cứ quỳ lạy, khóc lóc van xin chị 2 hôm liền, cuối cùng chị đã mủi lòng.

Sau khi chị giúp việc nhận lời, tôi bắt đầu tiến hành kế hoạch ngay tối đó. Đi làm về, là tôi lao vào dọn rượu và món nhắm ngon để chuốc chồng say. Tôi cố tình kích thích anh để anh nổi hứng rồi cầm tay anh, dắt vào phòng ngủ. Kế đến, tôi còn cầm tay chính người giúp việc nhà mình, đưa lên giường với anh rồi lẳng lặng ra ngoài đóng cửa để 2 người “vui vẻ”.

Ở bên ngoài, tôi vừa buồn vừa đau lòng lại vừa háo hức chờ mong. Chị giúp việc thì mặc đầm ngủ của tôi, xức nước hoa của tôi, nằm trên giường của tôi và rên rỉ những âm thanh nhục dục đầy khoái cảm với chồng tôi. Còn tôi từ lúc đẩy chị giúp việc lại bên chồng, ra ngoài cửa, tôi ngồi bệt xuống và chỉ biết cắt chặt áo khóc lả đi.

Cứ sau mỗi lần “chinh chiến” với chồng tôi xong, chị giúp việc sẽ bước ra ngay để tôi vào nằm tiếp bên cạnh chồng nhằm “dàn cảnh” để anh không mảy may nghi ngờ nếu có tỉnh giấc. Hoặc sáng ra ngủ dậy thấy tôi nằm cạnh, anh vẫn nghĩ rằng đã ân ái với vợ.

Đã 2 lần như thế, tôi phải tự mình tạo điều kiện cho giúp việc gần gũi với chồng mình. Lần nào tôi cũng thấy đau đớn khủng khiếp. Khi nằm bên chồng, biết rất rõ anh vừa sung mãn với một người phụ nữ khác không phải là tôi, lại ngay tại vị trí tôi đang nằm, tôi thấy ghê tởm anh, ghê tởm bản thân mình.

Đã 2 lần như thế, tôi phải tự mình tạo điều kiện cho giúp việc gần gũi với chồng mình. Lần nào tôi cũng thấy đau đớn khủng khiếp (Ảnh minh họa)

Ám ảnh hơn với tôi còn là những tối tôi không “dàn dựng”, không chuốc anh say, không cầm tay chỉ lối giúp việc lên giường với anh, là y như rằng chồng tôi cũng thủ thỉ đòi gần gũi vì anh bảo muốn có lại cảm giác lên đỉnh tuyệt vời như đêm trước. Tôi bàng hoàng, anh thật sự đã thăng hoa như vậy trong cơn say khi lên giường với giúp việc nhà chúng tôi sao?

Hiện tại, sau 2 lần gần gũi với chồng tôi, chị giúp việc vẫn chưa cấn thai. Trong khi trái tim tôi vừa đau đớn vừa ẩn chứa bao mâu thuẫn. Tôi đang tự hỏi, liệu tôi có nên tiếp tục kế hoạch “đúc con” cho chồng khi mọi chuyện đã đến nước này rồi không? Nếu mai này biết được chuyện tày trời này, anh có tha thứ cho người vợ khát con này không?

Theo Afamily.vn

Vợ muốn sinh con cho người đàn ông khác

Vợ muốn sinh con cho người đàn ông khác

Vừa mới cưới, em phát hiện ra vợ mình phải lòng và muốn sinh con cho một người đàn ông khác.


Em và vợ em quen nhau khi còn ngồi trên giảng đường đại học. Chúng em tốt nghiệp, rồi đi làm, tình cảm vẫn tốt đẹp. Trong suốt hơn 4 năm yêu nhau, chúng em có rất nhiều kỷ niệm vui buồn, những chuyến du lịch xa cùng nhau, Bắc - Trung - Nam, Sing và Thái Lan. Thật tình rất nhiều kỷ niệm chị à.

Ngày dẫn em về ra mắt, gia đình vợ em phản đối kịch liệt. Mọi người nói em mập quá, dễ chết sớm. Em biết phận mình nên đã nổ lực giảm cân. Trong vòng 6 tháng em giảm được 30kg. Rồi gia đình vợ cũng đồng ý. Cuối cùng tụi em có 1 đám cưới vui vẻ vào tháng 1 vừa rồi.

Vợ chồng mới dĩ nhiên phải có cãi nhau. Chúng em cãi nhau những chuyện lặt vặt như bữa cơm, cái thìa, cái áo. Nhưng cũng có những lúc rất vui vẻ, cùng nhau nấu ăn, cùng nhau đi chợ. Nhưng khoảng đầu tháng 4, sau khi đi tuần trăng mật ở Đà Nẵng về vợ em bỗng nhiên nói hết cảm giác. Vợ không còn cảm thấy hạnh phúc, vui vẻ khi bên em nữa. Nghe vậy em buồn lắm. Em cũng cố gắng vun đắp tình cảm vợ chồng nhưng hình như khoảng cách ngày càng xa.

Vợ muốn sinh con cho người đàn ông khác - 1
Trải qua bao khó khăn mới đến được với nhau, vậy mà vừa cưới xong
vợ phải lòng người đàn ông khác (Ảnh minh họa)

Đến 1 ngày em vào facebook của vợ và phát hiện vợ em đang quen một tên nào đó.  Tên đó hỏi vợ em có yêu nó không, vợ trả lời có. Nó hỏi vợ có muốn ở bên nó suốt đời và sinh con cho nó không, vợ trả lời có. Đọc đến đó em không còn bình tĩnh nữa, em tra hỏi vợ. Vợ chỉ ngồi khóc và nói có lỗi với em. Vợ nói không thể ở bên nhau được nữa đâu...

Em bỏ ra ngoài, suy nghĩ nhiều lắm và cuối cùng em chấp nhận bỏ qua cho vợ. Mấy ngày sau, em càng quan tâm vợ hơn nhưng mỗi lần em quan tâm thì vợ lại khóc. Em không hiểu ra sao nữa? Rồi cô ấy đòi ly hôn ngay lập tức. Hai bên gia đình nói chuyện khuyên bảo, cũng không thay đồi. Chúng em cứ sống như người dưng 1 tuần, trong 1 tuần đó vợ không liên lạc với tên đó nữa. Nhưng kể từ khi vợ ra ngoài thì lại tiếp tục với nó. Em hỏi vợ muốn ly hôn có phải vì người thứ 3 hay không, vợ nói không phải, chỉ tại vợ thôi.

Bây giờ em rối quá, không biết nên làm sao đây. Chúng em có còn tiếp tục được không hay là em buông bỏ. Vợ em có phải đã thích người kia rồi nên mới dứt khoát với chồng không? 5 năm quen nhau, cưới nhau 4 tháng mà đã ly hôn, em không muốn chút nào. Giờ em phải làm gì đây, tiếp tục tấn công quan tâm chăm sóc vợ, hay là để mặc cho vợ có không gian riêng mà suy nghĩ. Em cám ơn anh chị. 

(Em trai)

Vợ muốn sinh con cho người đàn ông khác - 2
Giờ em phải làm gì đây, tiếp tục tấn công quan tâm chăm sóc vợ, hay là để mặc
cho vợ có không gian riêng mà suy nghĩ? (Ảnh minh họa)


Trả lời:
Em trai thân mến! Cảm ơn em đã gửi những tâm sự của mình về cho chuyên mục. Qua thư, chị hiểu rằng em đang rất đau khổ khi cuộc hôn nhân vừa mới có được lại sắp sửa mất đi chỉ vì vợ say nắng một người đàn ông khác. Em đã cố gắng quan tâm, níu giữ vợ nhưng cô ấy lại kiên quyết đòi ly hôn để chạy theo người tình. Giờ em quá đau khổ, không biết nên tiếp tục níu kéo hay buông tay tùy vợ.

Quả thực, qua những lời em viết, chị nhận thấy em là một người đàn ông rất tốt, một người chồng mẫu mực. Tình yêu của các em xây đắp thật nhiều kỉ niệm và đáng trân trọng. Em cũng là một người biết suy nghĩ và bao dung nên đã bỏ qua cho vợ lỗi lầm tày trời khi mà chỉ vừa mới cưới nhau chưa lâu. Tiếc là vợ em đã không nhận thức được mình đang lầm đường.

Nếu như câu chuyện đã đến mức hai gia đình biết và khuyên nhủ mà cô ấy vẫn không nghe thì những gì còn lại em có thể làm là rất ít. Chị tin, một người đàn ông hiểu biết như em có gì cần nói chắc em cũng đã nói cả rồi. Giờ chị nghĩ em nên ngồi lại với vợ, nói rõ ràng một lần cuối, phân tích cho cô ấy điều hay lẽ thiệt, giúp cô ấy nhìn ra cô ấy đang lạc đường như thế nào. Ngoài ra, để cô ấy hiểu rằng hạnh phúc mà cô ấy có trong tay không dễ gì có được. Nếu hôm nay cô ấy bỏ chồng chạy theo anh ta thì liệu anh ta có trân trọng cô ấy sau này không? Một tình yêu 5 năm, trải qua bao khó khăn mới lấy được nhau mà cô ấy dễ dàng từ bỏ thì sau này anh ta làm sao tin cô ấy? Em chỉ cần nói và phân tích để cô ấy hiểu như vậy mà thôi còn quyết định thuộc về cô ấy.

Em hãy để cho cô ấy có thời gian, khoảng không gian riêng để suy nghĩ. Điều đó không có nghĩa là em bỏ mặc vợ nhưng cũng không hẳn là khúm núm chạy theo quan tâm để mong cô ấy quay lại. Em cứ làm tốt trách nhiệm của một người chồng, san sẻ việc nhà… và quan tâm vợ khi cần thiết. Như vậy là quá đủ. Sau đó em nên tôn trọng quyết định mà vợ em đưa ra. Nếu như cô ấy nhận ra sai lầm của mình thì em hãy tha thứ và cùng nhau xây đắp lại tổ ấm. Nhưng nếu như cô ấy quyết ra đi thì em hãy buông tay. Một người phụ nữ gắn bó với mình bao năm, hiểu tình yêu mình dành cho cô ấy nhiều thế nào mà cô ấy vẫn muốn rời xa thì nên buông tay em ạ. Cố giữ lại cũng chỉ là một cái xác không hồn, ở bên em cô ấy sẽ lại mông mơ, ảo tưởng về anh chàng kia mà thôi. Khi ấy em còn đau khổ hơn. Cô ấy cũng đã đủ trưởng thành để sống và chịu trách nhiệm với quyết định của mình. Đôi khi trong cuộc đời, cũng cần phải vấp ngã người ta mới biết mình sai ở đâu.

Một người tốt như em chắc chắn sẽ được hạnh phúc. Mong rằng em sớm giải quyết được chuyện gia đình của mình. Chúc em mạnh khỏe.