Chồng nằm viện 3 tháng, tôi thèm khát dục vọng

Cặp bồ với ba người một lúc để cứu chồng, ban đầu, tôi đến với họ hoàn toàn vì thèm khát dục vọng của một người đàn bà nhưng về sau, tôi bắt đầu tìm cách moi tiền của họ. 

Chồng nằm viện 3 tháng, tôi thèm khát đàn ông

 
Khi chồng bỗng dưng nhận được kết quả bị ung thư gan và phải nhập viện, tôi lén lút đem đồ nữ trang đi bán để có tiền trang trải cho anh. Được một tháng, tôi phải bán tiếp đến nhà, rồi thuê một căn hộ nhỏ tít sâu trong hẻm cho ba mẹ con cùng mẹ chồng, em chồng chui rúc tạm bợ.

Tiền thuốc ngày càng tăng, tôi phải đi tìm việc làm. Người đàn bà 30 tuổi chưa một lần đặt chân tới công sở bắt đầu mang hồ sơ đi xin việc nhưng đều bị từ chối. Lê la khắp nơi, cuối cùng tôi đành tặc lưỡi làm lễ tân cho một công ty.

Sau hai tuần làm việc, giám đốc gọi tôi lên bảo: “Em có làm được nhân viên kinh doanh không? Lương sẽ cao hơn đấy, vì tính theo doanh số bán hàng”. Tất nhiên là tôi mừng húm, vội vã nhận lời.

Ngoài giờ làm, tôi lại đến bệnh viện chăm sóc chồng. Tình trạng của anh ngày một xấu đi: co ngót người, bụng thì trướng lên. Nhìn bộ dạng chồng tôi rất khiếp sợ nhưng dần dần cũng quen. Những giọt nước mắt xót xa của anh rơi xuống tóc tôi mỗi đêm khi tôi giả ngủ.

Chồng tôi nằm bệnh viện ba tháng, tôi bắt đầu nghe sự đòi hỏi của cơ thể người đàn bà đang tuổi mặn mà. Lúc tắm, tay tôi vô tình tự chạm vào những điểm nhạy cảm trên cơ thể mình, nghe rõ sự đê mê. Tôi biết tôi đang thèm khát đàn ông.

“Điều tôi đang làm này có thể đã sai rồi”

Lần đầu tiên sa ngã, tôi ngoại tình với sếp

 
Cơ quan phân công đi công tác Hà Nội. Chồng tôi buồn tênh nói tôi đi chóng về với anh. Còn tôi, háo hức nhận nhiệm vụ và mơ ước sẽ ký được hợp đồng, sẽ có một khoản tiền kha khá chữa bệnh cho chồng.

Lần đầu tiên đến Hà Nội, tôi lâng lâng thoát khỏi cảm giác bí bách, căng thẳng, đau khổ khi phải ở xung quanh toàn người bệnh tật. Vừa tắm xong, tôi nghe có tiếng gõ cửa. Tôi biết rõ tiếng gõ ấy là của ai nhưng vẫn mở và rồi cuống quýt trong vòng tay của sếp.

Một lát, tôi gọi điện về cho em chồng và biết chồng tôi vừa lên cơn đau. Câu nói của em chồng, hình ảnh chồng vật vã cứ ám ảnh trong đầu suốt hai lần tôi ân ái với giám đốc. Tôi òa khóc khi giám đốc nói: “Đằng nào chồng em cũng đi thôi, tôi sẽ lo cho em một khoản để em có thể lo thuốc tốt nhất cho chồng”.



Người tình thứ hai xuất hiện, tôi luẩn quẩn trong vòng quay dối trá

 
Trở về từ chuyến công tác Hà Nội, tôi thông báo cho chồng số tiền hoa hồng tôi sẽ được hưởng từ hợp đồng mới ký. Anh bảo: “Hãy để tiền đó nuôi con. Đừng chi thêm cho bệnh tật của anh nữa. Đằng nào anh cũng chết. Kéo dài thêm thời gian sống cho anh chính là kéo dài thêm thời gian đau đớn cho anh”. Tất nhiên là tôi không thể làm thế nhưng từ đó, những đêm tôi chăm chồng trong bệnh viện thưa dần vì tôi phải đi “công tác” với sếp.

Một tháng sau, Phong, giám đốc của công ty đối tác, gặp tôi ở TP HCM. Anh hợp chuyện với tôi vì cùng tốt nghiệp văn khoa. Sau, anh nói tôi đưa anh tới thăm chồng tôi. Tôi rất ngạc nhiên nhưng với thái độ cương quyết của anh đều phải đồng ý.

Từ đó, đều đặn mỗi tuần, Phong cũng từ Hà Nội vào TP HCM và chúng tôi hẹn hò. Đến lần thứ tư, không kìm được nữa, chúng tôi lao vào nhau. Tôi chính thức có hai người tình cùng lúc. Sếp vẫn tốt với tôi, còn Phong mỗi lần tới TP HCM, đều đưa cho tôi một khoản nói mang nộp viện phí và mua thêm đồ bổ cho chồng.

Chuyến đi công tác nào của tôi ra Hà Nội cũng có sếp. Tất nhiên, Phong cũng săn đón mỗi dịp này. Vậy là tôi bắt đầu phải dối người này, lừa người kia. Trong khi sếp vần vò tôi, tôi nói dối Phong là vẫn đang đi bàn thảo công chuyện với đối tác. Sau đó tôi lại phải nói dối sếp, là đi tìm mua thuốc cho chồng để chạy đến với Phong.
Tôi thấy mình đúng là con đàn bà đốn mạt. Lúc tôi cự nự với sếp hay với Phong, tôi thường trút bực tức lên chồng. Cãi nhau với sếp, tôi bỏ cơ quan và không kiềm chế được cảm xúc, tôi quát mắng chồng không chịu uống thuốc. Khi ấy, chồng tôi ngoảnh mặt vào tường, cắn môi khóc rung bần bật.

Rồi sếp với tôi làm lành và lại hoan hỉ kéo nhau ra Hà Nội. Khốn khổ thân tôi, lúc thu dọn đồ về, sếp vơ luôn cái quần chíp đỏ chói của tôi tống vào vali sếp.

Vợ sếp đến tìm tôi và nói: “Em có biết lúc chị mở va li ông ấy ra, ông ấy đã làm gì không? Ông ấy luống cuống vơ vội cái của nợ của em nhét lấy nhét để vào túi quần. Ông ấy đường đường là lãnh đạo, dưới ông ấy có hàng nghìn quân. Vậy mà lúc ấy trông ông ấy thật thảm hại. Cái của nợ đấy còn thòi lòi ra khỏi túi quần. Ông ấy càng cuống nhét, nó lại càng thòi lòi ra”.

Sếp không xa được tôi nên tuyên bố với vợ: “Nếu làm toáng lên, tôi sẽ ra khỏi nhà”. Vậy là, vợ sếp đành chấp nhận tôi và bảo: “Thôi thì thà cho lão ấy đi với em còn hơn đi với những đứa mất dạy khác”. Tôi biết chị mắng tôi. Nhưng tôi vẫn hả hê vì tôi thắng chị.

Bài "Chồng nằm viện 3 tháng, tôi thèm khát dục vọng"
Phú Sang
(t/h)

Share this

Related Posts

Previous
Next Post »

EmoticonEmoticon

Note: Only a member of this blog may post a comment.