Showing posts with label trung quốc. Show all posts
Showing posts with label trung quốc. Show all posts

Nhân chứng sống kể lại vụ cưỡng bức mổ lấy nội tạng tại Trung Quốc

Một nhân chứng sống đã thuật lại rất chi tiết câu chuyện về một người phụ nữ tại Trung Quốc – một giáo viên trung học ở độ tuổi 30 – người đã bị giam giữ, tra tấn, cưỡng hiếp và cuối cùng là bị phẫu thuật lấy nội tạng khi vẫn còn sống.

“Tôi đã tận mắt chứng kiến tất cả, nhưng tôi tiếc rằng tôi đã không chụp bức ảnh nào”, anh nói, trong tình trạng nặc danh.
Sự chứng thực này là trường hợp nhân chứng sống đầu tiên về nạn mổ cắp nội tạng sống từ các học viên Pháp Luân Công. Thời báo Đại Kỷ Nguyên đã đưa tin câu chuyện về nạn mổ cắp nội tạng sống từ các học viên Pháp Luân Công vào tháng 3 năm 2006, nhưng sự điều tra của Thời báo Đại Kỷ Nguyên và của các nhà nghiên cứu độc lập đều dựa trên chứng cứ thay vì sự chứng thực của nhân chứng sống.
Một cuộc phỏng vấn dài 30 phút, trong hai cuộc hội thoại riêng biệt, đã được tiến hành bởi một điều tra viên từ Tổ chức Thế giới về Điều tra Cuộc bức hại Pháp Luân Công (WOIPFG), và một đoạn băng ghi âm đã được công bố trên Web site của tổ chức.
Những sự kiện này đã diễn ra vào năm 2002, nhưng các điều tra viên chỉ mới xác định được người cảnh sát viên vào tháng trước (tháng 12 năm 2009).
Theo đoạn sao lục cuộc phỏng vấn, nhân chứng đã làm việc trong hệ thống Công an của tỉnh Liêu Ninh từ năm 2002, đồng thời chính anh đã từng tham gia vào việc tra tấn và thẩm vấn các học viên Pháp Luân Công “nhiều lần”.

Nhân chứng sống kể lại vụ cưỡng bức mổ lấy nội tạng tại Trung Quốc

Không gây mê

‘Tội ác mổ cắp nội tạng’, tranh sơn dầu mô tả cảnh mổ lấy nội tạng sống từ học viên PhápLuân Công tại Trung Quốc. Xiqiang Dong là tác giả bức tranh. (Ảnh cung cấp dưới sự cho phép của Xiqiang Dong.)

“Vào lúc ấy, chúng tôi đã thẩm vấn và tra tấn nghiêm trọng cô ấy trong vòng một tuần”, anh nói. “Cô ấy đã bị vô số vết thương trên cơ thể. Cũng như vậy, (chúng tôi) đã sử dụng dùi cui điện để đánh cô ấy. Cô ấy đã trở nên bất tỉnh.”Vào ngày 9 tháng 4 năm 2002, hai bác sĩ quân y đã tới một “hắc lao” tạm (nhà ngục đen tối, nơi giam cầm bí mật tại Trung Quốc – ND), một khách sạn nhỏ được thuê làm “trung tâm huấn luyện”, theo lời nhân chứng. Một bác sĩ quân y đến từ Bệnh viện đa khoa Quân khu Thẩm Dương của Quân đội Giải phóng Nhân dân (PLA), và người kia là bác sĩ quân đội đã tốt nghiệp trường Đại học Quân Y số 2, anh nói. Họ đã đưa người phụ nữ tới một bệnh viện.
“Trước đó, cô ấy đã phải chịu đựng sự làm nhục thậm chí còn lớn hơn”, anh nói. “Nhiều cảnh sát trong chúng tôi đã thật trụy lạc. Họ sử dụng kìm và các dụng cụ khác, tôi không biết họ lấy chúng ở đâu, để làm nhục cô ấy. Tôi đã tận mắt chứng kiến tất cả, nhưng tôi tiếc rằng tôi đã không chụp bức ảnh nào. Cô ấy trông khá ưa nhìn, hơi xinh, (nên những cảnh sát viên) đã hãm hiếp cô ấy… điều này đã quá phổ biến.”
Người cảnh sát viên nói rằng anh đang làm nhiệm vụ canh gác bằng khí giới trong căn phòng khi chứng kiến các bác sĩ phẫu thuật cắt mở ngực của người phụ nữ trong khi cô vẫn còn sống. Không có thuốc gây mê nào đã được sử dụng, anh nói.
“Họ đã cắt mở ngực của cô ấy bằng một con dao”, anh nói. “Cô ấy đã hét to lên “Á!”. Rồi cô ấy hét lên “Pháp Luân Đại Pháp hảo”.

“Cô ấy nói “ông đã giết tôi, một cá nhân.”
“Vào lúc ấy, người bác sĩ đó, ông bác sĩ quân y đã do dự. Ông ta nhìn tôi, rồi nhìn (sĩ quan cảnh sát) thượng cấp của tôi. Rồi thượng cấp của tôi gật đầu, và ông ta tiếp tục cuộc phẫu thuật… Quả tim (của cô ấy) được lấy ra đầu tiên, và sau đó là đến thận. Khi tĩnh mạch tim của cô ấy bị cắt bởi chiếc kéo, cô ấy bắt đầu co giật. Nó cực kỳ khủng khiếp. Tôi có thể mô phỏng giọng nói của cô ấy với bạn, mặc dù tôi bắt chước không giống lắm. Nó nghe giống như cái gì đó đang bị xé toạc ra, và rồi cô ấy tiếp tục kêu lên “Á”. Và rồi cô ấy luôn há miệng to ra, với cả hai mắt mở to. Á… Tôi không muốn tiếp tục nữa.”
Việc mổ cắp nội tạng sống được tiến hành tại phòng phẫu thuật nằm trên tầng 15 của Bệnh viện đa khoa Quân khu Thẩm Dương, nhân chứng nói. Nó đã bắt đầu vào lúc 5 giờ chiều và kéo dài trong vòng 3 giờ đồng hồ.


Hy vọng những người khác bước ra
Phát ngôn viên của WOIPFG tại New York, ông Wang Zhiyuan nói rằng các điều tra viên đã gọi điện cho nhân chứng ba lần vào tháng này, và họ đã có được băng ghi âm vào ngày 11 tháng 12. Ông Wang nói ông tin rằng người nhân chứng đã bước ra vì 2 lý do: “Thứ nhất, lòng từ bi lớn lao và sự nhẫn chịu tuyệt vời của người học viên đã làm anh ấy chấn động”, ông nói. “Thứ hai, anh ấy đã chứng kiến tận mắt toàn bộ quá trình mổ cắp nội tạng và sự tàn ác đã khiến anh ấy bị sốc. Anh ấy cảm thấy như bị tra tấn từ bên trong.”
Theo ông Wang, nhân chứng nói rằng những lần thẩm vấn người học viên mà anh đã tham gia là để đòi hỏi hai điều, để ký một lá thư bày tỏ sự hối hận khi đã tập Pháp Luân Công và nguyền rủa Pháp Luân Công. Nhưng người học viên đã không làm điều đó.
Theo ông Wang, nhân chứng nói rằng các học viên thà bị tù 7 hay 10 năm, bị tra tấn, hay thậm chí bị chết [còn hơn là ký vào đó – ND]. Nhân chứng nói rằng các học viên đã vô cùng cứng cỏi. Anh đã kết thúc một cuộc điện đàm bằng cách nói rằng “Pháp Luân Đại Pháp hảo!”, theo lời ông Wang.
Ông Wang nói rằng nhân chứng đã nói với các điều tra viên rằng anh sợ bị ám sát ngay khi danh tính của anh bị phát hiện ra. Nhân chứng nói rằng anh đã thừa nhận điều đó để những người khác có thể dũng cảm bước ra và nói lên sự thật về nạn mổ cắp nội tạng.

WOIPFG dự định sẽ tiếp tục liên lạc với nhân chứng.

Điều tra nạn mổ cắp nội tạng


Câu chuyện đầu tiên về mổ cắp nội tạng sống từ các học viên Pháp Luân Công của Thời báo Đại Kỷ Nguyên là dựa trên các chi tiết được đưa ra ngoài Trung Quốc bởi một nhà báo và vợ của một bác sĩ phẫu thuật, người đã từng tiến hành những ca giải phẫu loại này. Các báo cáo của họ ban đầu là lời làm chứng qua những cuộc điện thoại của W.O.I.P.F.G. với các bác sĩ tại Trung Quốc, những người tuyên bố rằng họ có nội tạng từ các học viên Pháp Luân Công mà sẵn sàng cho việc cấy ghép, trong số các mẩu chứng cứ khác.
Các điều tra viên người Canada, hai ông David Kilgour và David Matas, một là cựu Ủy viên Công tố Hoàng gia, một là luật sư nhân quyền, đã đồng xuất bản báo cáo “Mổ cắp nội tạng đẫm máu” vào tháng 7 năm 2006, với lời cáo buộc rằng những nội tạng đã được lấy từ các học viên Pháp Luân Công còn sống. Họ đã xuất bản một báo cáo hiệu chỉnh và mở rộng vào tháng 01 năm 2007, và một cuốn sách: Mổ cắp nội tạng đẫm máu: Mổ cắp nội tạng học viên Pháp Luân Công tại Trung Quốc vào tháng 10 năm 2009.
Trong bản báo cáo của mình, hai ông Kilgour và Matas đã khảo sát 33 nhân tố khác nhau, trong đó xác định rằng cáo buộc về mổ cắp nội tạng từ học viên Pháp Luân Công là có thực.
Bản báo cáo trích dẫn 41.500 ca cấy ghép tạng không thể giải thích từ năm 2000 tới năm 2005 – khoảng thời gian 6 năm kể từ khi cuộc bức hại Pháp Luân Công bắt đầu vào năm 1999 – chúng không đến từ các tù nhân bị kết án hay tử hình, bệnh nhân sắp chết hay người hiến tặng trong gia đình. Chúng đã dẫn tới kết luận rằng hầu hết nguồn nội tạng có thể là từ các học viên Pháp Luân Công bị giam giữ tại Trung Quốc.
Bằng chứng về nạn mổ cắp nội tạng cũng đã được biên soạn bởi nhà nghiên cứu Ethan Gutmann. Bài báo của ông Gutmann với tựa đề “Mổ cắp nội tạng kinh khủng tại Trung Quốc” được xuất bản bởi tuần báo Weekly Standard vào tháng 10 năm 2008, đã khảo sát có hệ thống và chi tiết thân thể của các tù nhân lương tâm Pháp Luân Công.
Các khảo sát nhắm vào sức khỏe nội tạng của họ, và một vài thứ khác, thường bao gồm các xét nghiệm máu và nước tiểu đối với các tù nhân khỏe mạnh. Sự điều tra của ông Gutmann bao gồm những chứng cứ từ Thẩm Dương, thành phố mà nhân chứng đề cập tới như là một trung tâm của hoạt động mổ cắp nội tạng.
Vào tháng 8 năm 2006, Đặc phái viên đặc trách về Tra tấn của Liên Hợp Quốc, ông Manfred Nowak, Đặc phái viên đặc trách về Tự do Tín ngưỡng, ông Asma Jahangir và Đặc phái viên đặc trách về Buôn người, ông Sigma Huda đã liên lạc với chế độ Trung Quốc và đặt câu hỏi về nạn mổ cắp nội tạng các học viên Pháp Luân Công.
Vào tháng 3 năm 2007, ông Nowak đã công bố một bản phúc trình của Liên Hợp Quốc, trong đó ông tuyên bố: “Mổ cắp nội tạng đã được tiến hành với một số lớn học viên Pháp Luân Công không tình nguyện, tại rất nhiều địa điểm khác nhau với mục đích lấy nội tạng dùng cho ngành phẫu thuật cấy ghép.”
Pháp Luân Công là một môn tập luyện tinh thần truyền thống của Trung Quốc, ước tính đã thu hút 100 triệu người theo tập tại Trung Quốc trước năm 1999, với các học viên thường tuyên bố rằng họ được hưởng sự cải thiện về sức khỏe, tính cách và hạnh phúc. Chế độ cộng sản Trung Quốc bắt đầu đàn áp Pháp Luân Công vào tháng 7 năm 1999. Trung tâm Thông tin Pháp Luân Đại Pháp ước tính hàng trăm nghìn học viên đã bị giam cầm trong các trại lao động và hơn 3.000 học viên được xác nhận là đã chết vì bị tra tấn.

Đoạn sao lục một phần cuộc đối thoại:

Nhân chứng: Một con dao mổ, một con dao giải phẫu trên ngực. Khi nó cắt vào ngực, máu đã phun ra. Nó đang phun ra, không…
Câu hỏi: Người mà ông trông thấy là nam hay nữ?
Nhân chứng: Nữ
Câu hỏi: Có trẻ không?
Nhân chứng: Có lẽ hơn 30 tuổi.
Câu hỏi: Cô ấy vẫn kêu lên “Pháp Luân Đại Pháp hảo” à?
Nhân chứng: Vâng, vẫn kêu, cô ấy vẫn đang kêu lên.
Câu hỏi: Xin hãy mô tả điều cô ấy đang nói vào lúc ấy.
Nhân chứng: Vào lúc ấy, chúng tôi đã thẩm vấn và tra tấn nghiêm trọng cô ấy trong vòng một tuần. Cô ấy đã bị vô số vết thương trên cơ thể. Cũng như vậy, (chúng tôi) đã sử dụng dùi cui điện để đánh cô ấy. Cô ấy đã trở nên bất tỉnh. Cô ấy đã bị đánh tới… Khi cô ấy từ chối ăn bất cứ thứ gì, chúng tôi đã cưỡng bức đổ sữa vào dạ dày cô ấy. Cô ấy không muốn uống, vì vậy chúng tôi đã cưỡng bức đổ nó vào. Bạn biết đấy, khi mũi cô ấy bị bóp, theo bản năng, cô ấy phải uống chỗ sữa đó. Do vậy cuộc sống của cô ấy đã được duy trì bằng cách đó, nhưng cô ấy đã hao gần 15 jin (tương đương 7,5 kg) trong vòng 7 ngày. Tuy nhiên, chúng tôi đã không biết rằng vào lúc ấy lại có một văn phòng nào đó ở Cục Công an tỉnh Liêu Ninh (tức là nó là một văn phòng vô cùng bí mật) đã cử 2 người đi. Một trong số họ là là bác sĩ quân đội tại Bệnh viện đa khoa Quân khu Thẩm Dương của Quân đội Giải phóng Nhân dân (PLA), còn người kia là bác sĩ quân đội đã tốt nghiệp trường Đại học Quân Y số 2. Đặc biệt, một trong số họ khá già, còn người kia thì rất trẻ. Họ đang làm gì đó với cô ấy trong một phòng phẫu thuật của bệnh viện tâm thần mà cô ấy bị gửi tới. Không có thuốc gây mê nào đã được sử dụng. Họ đã cắt vào ngực cô ấy bằng một con dao, và hai tay họ thậm chí còn không run chút nào. Nếu là tôi, tôi sẽ run bắn lên. Mặc dù tôi là một cảnh sát vũ trang, tôi dùng súng, tôi đã từng kinh qua bom đạn thật, và tôi đã từng thấy nhiều xác chết, nhưng khi trông thấy những bác sĩ quân y này, tôi thực sự kinh hãi. Tay của họ không run chút nào; họ đeo khẩu trang giải phẫu vào và cắt trực tiếp. Vào lúc ấy, chúng tôi (những cảnh sát vũ trang) đang đứng gác với súng trong tay mỗi người. Và rồi, cô ấy lại mở miệng một lần nữa. Cô ấy hét to lên “Á!”. Rồi cô ấy hét lên “Pháp Luân Đại Pháp hảo”.
Câu hỏi: Cô ấy đã hét lên “Pháp Luân Đại Pháp hảo” khi ngực cô ấy đã bị cắt?
Nhân chứng: Cô ấy đã hét lên rất to “Á”, rồi hô “Pháp Luân Đại Pháp hảo”. Cô ấy nói “ông đã giết tôi, một cá nhân.” (Tôi nghĩ) nó có nghĩa là “ông đã giết một cá nhân giống như tôi. Liệu ông có thể giết hàng trăm triệu người giống như tôi, những người đang bị bức hại bởi các ông chỉ vì niềm tin chân chính?” Vào lúc ấy, người bác sĩ đó, ông bác sĩ quân y đã do dự. Ông ta nhìn tôi, rồi nhìn (sĩ quan cảnh sát) thượng cấp của tôi. Rồi thượng cấp của tôi gật đầu, và ông ta tiếp tục cuộc phẫu thuật… Quả tim (của cô ấy) được lấy ra đầu tiên, và sau đó là đến thận. Khi tĩnh mạch tim của cô ấy bị cắt bởi chiếc kéo, cô ấy bắt đầu co giật. Nó cực kỳ khủng khiếp. Tôi có thể mô phỏng giọng nói của cô ấy với bạn, mặc dù tôi bắt chước không giống lắm. Nó nghe giống như cái gì đó đang bị xé toạc ra, và rồi cô ấy tiếp tục kêu lên “Á”. Và rồi cô ấy luôn há miệng to ra, với cả hai mắt mở to. Á… Tôi không muốn tiếp tục nữa.
(một số đoạn bị lược bớt.)

Nhân chứng: Vào lúc ấy, người này là một giáo viên, một giáo viên trợ giảng tại trường trung học. Con trai cô ấy có lẽ đã gần 12 tuổi rồi. Chồng cô ấy khá bất tài (ví dụ không có nhiều năng lực hay sự ảnh hưởng). Có lẽ anh ấy là một công nhân nhà máy. Trước đó, cô ấy đã phải chịu đựng sự làm nhục thậm chí còn lớn hơn. Nhiều cảnh sát trong chúng tôi đã thật trụy lạc. Họ sử dụng kìm và các dụng cụ khác, tôi không biết họ lấy chúng ở đâu, để làm nhục cô ấy. Tôi đã tận mắt chứng kiến tất cả, nhưng tôi tiếc rằng tôi đã không chụp bức ảnh nào. Cô ấy trông khá ưa nhìn, hơi xinh, (nên những cảnh sát viên) đã hãm hiếp cô ấy… điều này đã quá phổ biến.
Câu hỏi: Đây là điều mà anh đã chứng kiến tại đồn cảnh sát nơi anh có mặt…?
Nhân chứng: Tôi đã không có mặt trong đồn cảnh sát. Tôi đã ở trong một trung tâm huấn luyện, nơi là sân sau của một khách sạn. (Các cảnh sát) đã thuê 10 phòng trong một tòa nhà nhỏ. Họ đã làm điều này trong một căn biệt thự.
Câu hỏi: Một ‘hắc lao’? (nhà ngục đen tối – nơi giam cầm bí mật tại Trung Quốc – ND)
Nhân chứng: Ít nhiều là như vậy.
Câu hỏi: Vì họ là học viên Pháp Luân Công, họ đã bị đưa đến đó?
Nhân chứng: Vâng.
Câu hỏi: Thậm chí trước khi được chứng minh, họ đã bị đưa đến đó?
Nhân chứng: Dẫu sao, chúng tôi (các cảnh sát viên) luôn luôn thay đổi địa điểm trên thông cáo ngắn.
(một số đoạn bị lược bớt.)

Câu hỏi: Anh chưa nói cho tôi biết thời điểm cụ thể.
Nhân chứng: Đó là ngày 9 tháng 4 năm 2002.
Câu hỏi: Ngày 9 tháng 4?
Nhân chứng: Vâng, cuộc phẫu thuật đã bắt đầu từ lúc 5 giờ chiều ngày 9 tháng 4 và kéo dài trong 3 giờ đồng hồ. Trước lúc đó, nó đã tiếp tục trong một tháng.
Câu hỏi: Anh có ý gì khi nói “nó đã tiếp tục trong một tháng”?
Nhân chứng: Sự thẩm vấn và tra tấn của chúng tôi đối với cô ấy đã kéo dài trong một tháng.
(một số đoạn bị lược bớt.)

Câu hỏi: Các anh đã tra tấn họ một lần hay nhiều lần trong quá trình thẩm vấn để khai thác thông tin?
Nhân chứng: Nhiều lần. Vào lúc ấy, Vương Lập Quân, hiện là giám đốc Cục Công an Trùng Khánh đã cho chúng tôi chỉ thị “phải nhổ tận gốc chúng”.

Chuyện tình của vợ chồng ông Tập gây sốt

Chuyện tình của Chủ tịch Tập Cận Bình và vợ, phu nhân Bành Lệ Viện, gồm nhiều bức ảnh ghi lại những khoảnh khắc yêu thương của họ trong chuyến thăm bang Gujarat, Ấn Độ, nhận được tán dương của cộng đồng mạng Trung Quốc.

tap-1.jpg
Phu nhân Bành luôn sát cánh cùng chồng trong các chuyến công tác nước ngoài. Ảnh: People's Daily.

Việc báo chí chính thống nước này đăng video có tựa đề "Xi Dada Loves Peng Mama" (bác Tập yêu bác Bành) khiến công chúng bất ngờ, bởi việc đưa tin về cuộc sống riêng của lãnh đạo là chưa từng có từ thời cố Chủ tịch Mao Trạch Đông.

Video dài 3 phút 21 giây, được đưa lên mạng từ hôm 18/11, kể về câu chuyện tình được ghép từ 33 bức ảnh cùng những hình minh họa hoạt hình về vợ chồng ông Tập.



Nhiều bức hình còn cho thấy Chủ tịch Tập ân cần chăm sóc vợ và trao cho bà ánh nhìn trìu mến. Đứng bên chồng, Đệ nhất phu nhân Trung Quốc toát lên vẻ đẹp đài các, sang trọng và thời trang.

Trong video, "Xi Dada" (bác Tập) và "Peng Mama" (bác Bành) cùng nhau chu du khắp thế giới, trong đó có cả chuyến đi tới bang Gujarat, Ấn Độ, hồi tháng 9 mới đây. Khi đó, "bác Tập" và "bác Bành" cùng ngồi trên chiếc xích đu, cạnh đó là Thủ tướng Ấn Độ Narendra Modi.

Theo People's Daily, tờ báo chính thức của đảng cầm quyền Trung Quốc, video ca nhạc trên nhận được hơn 22 triệu hit trên website chuyên về video Tencent.

Ông Tập, 61 tuổi, thành thân với bà Bành, 52 tuổi, năm 1987. Phu nhân Bành từng là một trong những giọng ca nữ xuất sắc nhất Trung Quốc.

tap.jpg
Vợ chồng ông Tập thư giãn trên chiếc xích đu trong chuyến thăm bang Gujarat, Ấn Độ, hồi tháng 9. Ảnh: Weibo.

Bài hát trong video được hai ca sĩ ở tỉnh Hà Nam thể hiện, People's Daily đưa tin. Yu Runze, một trong hai ca sĩ đó, cho hay chuyện tình giữa ông Tập và vợ được người dân Trung Quốc ngưỡng mộ từ lâu, đặc biệt là sau khi bức ảnh nhà lãnh đạo trên nắm tay vợ lên con tàu phá băng Tuyết Long trong chuyến công du của ông tới Australia hôm 18/11.

"Sự hòa hợp của vợ chồng Chủ tịch Tập khiến người dân Trung Quốc ấn tượng, và điều ấy đã truyền cảm hứng cho tôi cùng đồng nghiệp viết nên bài hát này", Yu chia sẻ.

Ca sĩ Xu An tâm sự trong bài hát của họ, hình ảnh nhà lãnh đạo có vẻ ngoài nghiêm nghị thường thấy trở nên gần gũi với dân thường hơn. "Việc đó sẽ giúp người dân có sự kết nối cảm xúc với vợ chồng ông Tập", Xu nói.

Bài "Chuyện tình của vợ chồng ông Tập gây sốt"
Theo Bình Minh - Vnexpress

Dịch vụ “Vú em cho người lớn” gây sốt Trung Quốc

Dịch vụ “Vú em cho người lớn” gây sốt Trung Quốc
Báo Want China Times của Đài Loan đưa tin, dịch vụ “Vú em cho người lớn” đi kèm là các hoạt động mại dâm đang ngày càng phổ biến ở Trung Quốc với mức phí lên tới cả nghìn USD.

Các “vú em” này cung cấp sữa mẹ cho khách hàng lớn tuổi, có thể kèm cả quan hệ tình dục và một số các dịch vụ tùy chọn khác. Một “phiên cho bú” có chi phí khoảng 160 USD, nếu khách hàng muốn quan hệ tình dục thì phải trả thêm 240 USD. Nếu khách hàng muốn các “vú em” này sống cùng trong một khoảng thời gian nhất định và tùy theo "điều khoảng hợp đồng" có kèm thêm dịch vụ “sex” hay không, chi phí rơi vào khoảng 320 USD đến 8.000 USD.

“Vú em cho người lớn”: Dịch vụ gây sốt Trung Quốc - 1
3 "vú em" trong một bữa tiệc "sữa mẹ" dành cho các đại gia.

Muốn tìm kiếm các "vú em" như vậy, các khách hàng Trung Quốc phải vào các trang web cung cấp dịch vụ này và trả một khoản phí đăng ký ban đầu là 10 USD. Các trang web này đưa ra các thủ tục nghiêm ngặt đối với các thành viên muốn đăng ký thông qua hàng loạt các điều kiện. Nếu thành viên đáp ứng được các điều kiện này họ sẽ có quyền được tiếp cận các vú em. Bên cạnh đó, họ sẽ được phép theo dõi vị trí của tất cả các "vú em" trên sổ sách của công ty và liên hệ với các "vú em" này bất cứ lúc nào cần.



Hầu hết các “vú em” vào ngành công nghiệp tình dục vì đời sống kinh tế khó khăn. Ngược lại khách hàng của họ lại thuộc những người tầng lớp cao trong xã hội, một số còn là những đại gia lớn. Theo chuyên gia tâm lý học Zhang Chun, khuynh hướng này được gọi là "Quy hồi ấu thơ", thường xuất hiện ở những người có khao khát tình mẫu tử mạnh mẽ dần dần trở thành một mong muốn bệnh lý và tính dục là muốn được bú sữa mẹ.

Một phát ngôn viên từ cảnh sát cho biết rằng, hoạt động một người trưởng thành trả tiền để được cho bú bằng sữa mẹ không bị cấm nhưng chính các hoạt động mại dâm đi kèm là bất hợp pháp và cần bị lên án. Hoạt động này cũng dấy lên một mối ngại lớn đến sức khỏe như liên quan đến các chứng bệnh, virus lây lan qua đường sữa mẹ.

Nhìn lại cuộc biểu tình Thiên An Môn 25 năm trước

Nhìn lại cuộc biểu tình Thiên An Môn 25 năm trước

Cuộc biểu tình và tuyệt thực của các sinh viên, trí thức Trung Quốc ở Quảng trường Thiên An Môn (Bắc Kinh, Trung Quốc) vào ngày 4/6/1989 bị đàn áp trong biển máu đã trở thành một vết nhơ không thể gột rửa trong lịch sử Trung Quốc bất chấp nhà cầm quyền nước này muốn xóa sạch dấu vết. 


Dưới đây là một số hình ảnh theo dòng sự kiện này, do các phóng viên quốc tế ghi lại qua bài tường thuật của CNN và The Guardian, VnReview xin lược dịch và giới thiệu để các bạn hiểu thêm về sự kiện dẫm máu đầy tang thương này:

Diễn biến sự kiện đẫm máu ở Quảng trường Thiên An Môn qua ảnh
 
1. Hồ Diệu Bang (Hu Yaobang), Tổng bí thư của Đảng cộng sản Trung Quốc bị lật đổ, qua đời vào ngày 15/04/1989 ở tuổi 73. Ngay hôm sau, hàng ngàn sinh viên đã tụ tập tại Quảng trường Thiên An Môn để tưởng nhớ ông, vị cựu tổng bí thư này trở thành biểu tượng của phong trào cải cách sinh viên năng động. Một tuần sau, hàng ngàn sinh viên đã tuần hành tới Quảng trường Thiên An Môn, bắt đầu cho một cuộc "thập tự chinh" mà kết cục của nó không ai dám nghĩ tới: Tắm trong biển máu, bi thảm khôn cùng!

Diễn biến sự kiện đẫm máu ở Quảng trường Thiên An Môn qua ảnh
 
2. Ngày 13/05/1989, cuộc biểu tình của các sinh viên tại quảng trường Thiên An Môn đã leo thang và biến thành một cuộc tuyệt thực tập thể, với hàng ngàn người tham gia nhằm kêu gọi cải cách dân chủ.

Diễn biến sự kiện đẫm máu ở Quảng trường Thiên An Môn qua ảnh
 
3 – Các sinh viên đói lả vẫn trung thành dẫn đầu đoàn biểu tình nằm tuyệt thực trên mái xe bus đậu ở Quảng trường Thiên An Môn.

Diễn biến sự kiện đẫm máu ở Quảng trường Thiên An Môn qua ảnh
 
4 – Ngày 16/05/1989, chủ tịch Trung Quốc Đặng Tiểu Bình (ở giữa) vẫn có cuộc tiếp đón linh đình Tổng thống Liên Xô Mikhail Gorbachev và vợ ông ta tại Đại lễ đường Nhân dân. Điều đáng nói là hành động trên trùng khớp với thời điểm diễn ra cuộc tuyệt thực của hàng ngàn sinh viên, cuộc tiếp đón buộc phải thay đổi địa điểm dự kiến ban đầu là Quảng trường Thiên An Môn sang… ngay tại sân bay, thật xấu hổ cho các nhà lãnh đạo Trung Quốc!

Diễn biến sự kiện đẫm máu ở Quảng trường Thiên An Môn qua ảnh
 
5. Ngày 17/05/1989: Đúng năm ngày sau cuộc tuyệt thực bắt đầu đến giai đoạn cao trào, nhiều sinh viên ngất xỉu và thương vong. Lực lượng y tế buộc phải sơ tán những người biểu tình ốm yếu ra khỏi Quảng trường.

Diễn biến sự kiện đẫm máu ở Quảng trường Thiên An Môn qua ảnh
 
6. Ngày 18/05/1989, các công nhân Trung Quốc đã diễu hành trên xe máy, tiếp sức cho các sinh viên tuyệt thực. Lúc cao trào, có tới hơn 1 triệu người đã diễu hành qua Bắc Kinh tham gia cuộc biểu tình.

Diễn biến sự kiện đẫm máu ở Quảng trường Thiên An Môn qua ảnh
 
8 – Ngày 19/05/989, ngày thứ sáu của cuộc tuyệt thực, Tổng bí thư Đảng cộng sản của Trung Quốc lúc đó là Triệu Tử Dương đã tới Quảng trường Thiên An Môn để "giải quyết" cuộc biểu tình của các sinh viên. Ông ta bắt đầu bài phát biểu với câu nói nổi tiếng: "Các bạn sinh viên, chúng tôi đã tới quá trễ, rất xin lỗi". Ngay hôm sau, Thủ tướng Trung Quốc thời bấy giờ là Lý Bằng đã ra lệnh thiết quân luật ở một số khu vực thuộc thủ đô Bắc Kinh.  

Diễn biến sự kiện đẫm máu ở Quảng trường Thiên An Môn qua ảnh
 
9. Ngày 20/05/1989, các giảng viên từ Đại học sư phạm Bắc Kinh (Beijing Normal University) đã tới Quảng trường Thiên An Môn bằng xe tải để hỗ trợ các sinh viên của họ, sau khi lệnh thiết quân luật được ban bố.

Diễn biến sự kiện đẫm máu ở Quảng trường Thiên An Môn qua ảnh
 
10. Cùng ngày, những người biểu tình giơ cao tay của họ theo biểu tượng chữ V của chiến thắng khi ép buộc một xe quân sự chở đầy lính dừng lại khi đang trên đường tới Quảng trường Thiên An Môn. Họ không hề biết trước, cái chết thê thảm đang chờ đón họ...

Diễn biến sự kiện đẫm máu ở Quảng trường Thiên An Môn qua ảnh
 
11. Ngày 30/05/1989, các sinh viên từ Học viện Mỹ thuật Trung ương (Central Academy of Fine Arts) đã tạo ra một bức tượng Thần dân chủ cao tới 10m để khích lệ tinh thần cho các sinh viên biểu tình ở Quảng trường Thiên An Môn. Được dựng lên chỉ trong 4 ngày, bức tượng đã được đặt trước Đài tưởng niệm Anh hùng của Nhân Dân.

Diễn biến sự kiện đẫm máu ở Quảng trường Thiên An Môn qua ảnh
 
12. Bắt đầu cuộc đàn áp: Những toán quân đội được trang bị vũ khí bắt đầu tiếp cận Quảng trường Thiên An môn vào sáng ngày 02/06/1989.

Diễn biến sự kiện đẫm máu ở Quảng trường Thiên An Môn qua ảnh
 
13. Vào tối ngày 03 và rạng sáng ngày 04/06/1989, các lực lượng quân đội có vũ trang cùng lực lượng xe tăng bắt đầu di chuyển vào phía các sinh viên và các thường dân đang tụ tập xung quanh Quảng trường Thiên An Môn, mở màn cho một cuộc đấu đá nảy lửa…. 1 giờ sáng 4/6/1989, quân đội Trung Quốc được lệnh bằng mọi cách phải "làm sạch" Thiên An Môn, không còn người biểu tình.

Diễn biến sự kiện đẫm máu ở Quảng trường Thiên An Môn qua ảnh
 
14. Phóng viên nước ngoài cũng không được tha...

Diễn biến sự kiện đẫm máu ở Quảng trường Thiên An Môn qua ảnh
 
15. Ngày 04/06/1989, các sinh viên leo lên đốt xe tăng. Con số người chết chính thức không bao giờ được công bố, nhưng các nhân chứng và các nhóm nhân quyền đã tiết lộ, có hàng trăm người đã bị thiệt mạng trong các cuộc đụng độ đầu tiên này.

 
16. Những người đi xe đạp tỏ ra thách thức khi đạp xe lượn quanh các xe tăng của chính phủ.

Diễn biến sự kiện đẫm máu ở Quảng trường Thiên An Môn qua ảnh
 
17. Tiếc là họ đã không thể cản được màn "dùng xe tăng cán vào biển người biểu tình và tuyệt thực" của chính quyền Trung Quốc....

Diễn biến sự kiện đẫm máu ở Quảng trường Thiên An Môn qua ảnh
 
18. "Người Tăng" đang cố dùng thân mình để dừng một chiếc xe tăng T59, bức ảnh nổi tiếng "Tank man" này được chụp vào ngày 05/06.

Không có số liệu chính thức nào được công bố, cũng không biết bao nhiêu người đã bị đàn áp và giết chết tại Quảng trường Thiên An Môn vào những ngày ấy. Bởi chính quyền Trung Quốc lúc bấy giờ quá xảo quyệt, họ đã "dọn sạch bãi máu" sau khi dùng xe tăng cán lên các sinh viên đang ngồi tuyệt thực ở Quảng trường Thiên An Môn chỉ sau một đêm bằng vòi rồng và xe ủi (!?!)

Có thể nói sự kiện Thiên An Môn là vết nhơ thể hiện sự độc đoán và tàn nhẫn của bộ máy chính quyền Trung Quốc. Họ có thể "rửa sạch" máu ở trên Quảng trường Thiên An Môn những ngày đẫm máu đó, nhưng họ không thể che đậy và dối lừa lịch sử về tội ác của họ. Lịch sử sẽ luôn được phơi bày...
Hữu Thắng
Theo CNN và The Guardian

“HD – 981” – Liều thuốc thần thức tỉnh dân tộc Việt?

“HD – 981” – Liều thuốc thần thức tỉnh dân tộc Việt?
“HD – 981” – Liều thuốc thần thức tỉnh dân tộc Việt?
Vậy là đã gần một tháng kể từ khi nhà cầm quyền Trung Quốc mang giàn khoan HD – 981 xâm phạm vào vùng biển Việt Nam, một hành vi thể hiện rõ sự hiếu chiến, ngang ngược cũng như mở màn cho giai đoạn “chơi bài ngửa” tiếp theo của Trung Quốc. Tuy nhiên, “trong nguy có cơ”, hành động đó của Trung Quốc có giúp chúng ta hiểu ra những điều hiển nhiên về cục diện chính trị quốc tế, về vị thế hiện tại của Việt Nam cũng như có thể trở thành liều thuốc thần để thức tỉnh toàn dân tộc, đánh thức “con rồng ngủ quên”?

“Ta đã thấy gì trong đêm nay…?”

“Dân ta có một lòng nồng nàn yêu nước. Đó là một truyền thống quý báu của ta. Từ xưa đến nay, mỗi khi Tổ quốc bị xâm lăng, thì tinh thần ấy lại sôi nổi, nó kết thành một làn sóng vô cùng mạnh mẽ, to lớn, nó lướt qua mọi sự nguy hiểm khó khăn, nó nhấn chìm tất cả lũ bán nước và lũ cướp nước.”
Câu nói này của Chủ tịch Hồ Chí Minh một lần nữa lại được chứng minh bởi mỗi người dân Việt ngay từ ngày đầu tiên xảy ra sự kiện HD-981. Toàn dân tộc như kết thành một khối. Mỗi chúng ta đều cảm thấy căm giận, phẫn uất, bị xúc phạm thô bạo. Cũng từ đó, chúng ta tự nhiên quên đi những thứ thuộc về mình mà hòa vào cùng dân tộc, nâng niu và quyết giữ bằng được từng tấc đất chủ quyền của quốc gia.
Tuy nhiên, đêm tối cũng giúp chúng ta nhận ra nhiều điều mà những ngày đẹp trời khác chúng ta tưởng như chúng không hề tồn tại.

Đầu tiên, lật rõ bộ mặt thật về ông láng giềng “16 chữ vàng” và “4 tốt”

Từ khi lập nước đến sự kiện HD – 981 vừa rồi, chúng ta thấy rõ ràng chính quyền Trung Quốc chưa bao giờ từ bỏ dã tâm thôn tính Việt Nam. Đối với Trung Quốc, suốt chiều dài lịch sử, các triều đại có thể khác nhau, lãnh đạo quốc gia khác nhau, nhưng âm mưu thì luôn nhất quán: xóa sổ Việt Nam. Không chỉ thể hiện ở các cuộc xâm lược liên miên thời phong kiến, cuộc chiến tranh biên giới 1979, sự kiện chiếm đảo Gạc Ma (1988), cho đến HD – 981, âm mưu thâm độc của Trung Quốc còn thể hiện ở những hành động nhằm phá hoại toàn diện Việt Nam.
Từ việc tuồn hàng hóa độc hại vào thị trường, đến việc thương lái mua các hàng hóa kỳ quặc như: Móng trâu, đỉa, thịt lợn mỡ, lá điều khô… và gần đây là rễ cây tiêu ở Tây Nguyên. Thương lái tận dụng sức mạnh kinh tế để ép giá, phá giá hàng nông sản dẫn đến giá hàng hóa rẻ mạt, thu gom một lượng lớn hàng rồi đột ngột bỏ thu mua khiến nông dân Việt chỉ biết khóc ròng.
Chính quyền Trung Quốc luôn “bề ngoài ta đối xử tốt với họ (Việt Nam) như đối xử với đồng chí mình, nhưng trên tinh thần phải chuẩn bị họ trở thành kẻ thù của chúng ta” (Chỉ thị của Ban Lãnh đạo Trung Quốc, 1973). Dân tộc Việt hiếu hòa, hiền lành nên sẵn sàng bỏ qua tất cả quá khứ, khác biệt để hợp tác hữu nghị với “kẻ thù lớn”, mong cùng nhau chung sống hòa bình để phát triển. Đến bây giờ, chúng ta đã thấy rõ bộ mặt thật của ông láng giềng “16 chữ vàng” và “4 tốt”, từ đó có thể đưa ra đối sách thực tế và hợp lý hơn, không ảo tưởng về thứ “hữu nghị viễn vông”. (chữ của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng)

Thứ hai, dân tộc ta còn rất nghèo và yếu

Những ngày đầu tiên xảy ra sự kiện HD – 981, trên các diễn đàn, mạng xã hội có rất nhiều lời kêu gọi tẩy chay hàng hóa xuất xứ từ Trung Quốc nhằm phản đối hành động của nhà cầm quyền Trung Quốc. Thế nhưng, vừa nói xong, họ đã biết là mình lỡ lời. Có một hình ảnh vui mô tả sinh động sự thật này: hình ảnh chiếc máy xúc ủi san bằng một ngôi nhà kèm theo lời chú thích “tôi vứt bỏ tất cả những gì xuất xứ từ Trung Quốc trong nhà, và kết quả là đây”. Một thực tế là cán cân thương mại Việt Nam – Trung Quốc bị lệch quá nhiều về phương Bắc, đồ dùng người Việt từ cái kim, sợi chỉ, hàng tiêu dùng, điện tử, quần áo đến công cụ sản xuất đều “made in China”. Nó gián tiếp chứng tỏ sự đề kháng yếu ớt của kinh tế Việt Nam.
Nền kinh tế dựa vào xuất khẩu tài nguyên thô, sự hoạt động kém hiệu quả của các doanh nghiệp nhà nước, làm ăn manh mún, giả dối, tư duy tiểu nông, cùng với những gánh nặng “nghìn cân” từ nợ xấu, bất động sản, chứng khoán, nợ công đè xuống khiến nền kinh tế Việt Nam không thể ngẩng đầu lên nổi. Chưa nói đến việc “sánh vai với các cường quốc năm châu”, nguy cơ bị các nước vốn được coi là xếp đáy trong khu vực vượt mặt như Lào, Campuchia luôn nhãn tiền.
Rồi đến những yếu kém nội tại về xã hội và con người Việt Nam. Nền văn hóa Việt vẫn tồn tại sự so đo, chỉ trích, ghen ghét hơn là đoàn kết, xây dựng, giúp đỡ nhau. Cứ xem những cuộc cãi vã trên mạng của cộng đồng Việt về việc thể hiện lòng yêu nước trong thời gian vừa rồi, chúng ta có thể hiểu rõ điều này. Những cuộc biểu tình của công nhân dẫn đến tình thế hỗn loạn tại Bình Dương, Hà Tĩnh cho chúng ta biết nhận thức, dân trí của người Việt mình thấp kém như thế nào. Chỉ xảy ra trong vài ba ngày, nhưng những cuộc biểu tình “biến thái” đó đã gần như xô đổ mọi sự cố gắng của toàn hệ thống chính trị cũng như xã hội trong việc xây dựng một môi trường đầu tư thân thiện, an toàn và ổn định.
Xem xét cuộc đối đầu của các đơn vị Cảnh sát biển, Kiểm ngư với lực lượng bảo vệ giàn khoan của Trung Quốc, chúng ta thấy một trời một vực. Một thực tế là nước ta quá nhỏ bé về thực lực kinh tế – quốc phòng. Kinh tế có mạnh thì mới có đủ lực để phòng thủ vững chắc được, chúng ta không thể dựa tất cả vào chính nghĩa, vào sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế trước những sự kiện tương tự mà phải có sức mạnh để thực thi và bảo vệ sự chính nghĩa đó. Nước có giàu thì tiếng nói mới mạnh và được tôn trọng trên trường quốc tế.

Thứ ba, sự toan tính của các nước lớn

“Không có bạn bè vĩnh viễn hay kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích quốc gia mới là vĩnh viễn.”  - Winston Churchill
Nga, Trung Quốc và Mỹ trong sự kiện HD-981 một lần nữa làm sáng tỏ một cách hùng hồn câu nói trên. Chính quyền Trung Quốc đang từ bỏ triết thuyết “trỗi dậy trong hòa bình”, “giấu mình chờ thời” để lộ rõ hình hài của một để chế hùng mạnh, đầy dã tâm và tham vọng, sẵn sàng đánh đổi bất cứ giá nào để đạt được những “lợi ích cốt lõi” của mình – một tên “giang hồ vừa được phong số má” trong khu vực cũng như trên thế giới.
Nga một mặt bán vũ khí cho Việt Nam, một mặt kí kết hợp đồng cung cấp khí đốt cho Trung Quốc trị giá hàng trăm tỉ đô la, trong khi nhiều người trong chúng ta hồn nhiên chờ đợi một động thái rõ ràng từ Matxcơva kiểu như… viện trợ cho người bạn lịch sử Việt Nam vài thứ vũ khí tối tân đời mới nhằm đủ sức đối phó với Trung Quốc như trước đây họ đã làm trong lịch sử.
Anh bạn Mỹ đang muốn cân bằng quyền lực tại Châu Á Thái Bình Dương nên lăng xăng “ủng hộ tinh thần” cho Việt Nam bằng cách này cách kia. Các nước trong khối ASEAN (ngoại trừ Philippines) thì chia rẽ, không muốn công khai ủng hộ Việt Nam vì có quá nhiều sự ràng buộc với Trung Quốc. Các quốc gia khác thì “thỏ thẻ” lên tiếng “quan ngại một cách sâu sắc” theo phong cách quen thuộc của ngoại giao quốc tế và dừng ở đó, bởi không ai tự nhiên lại đi làm mất lòng một quốc gia khác, nhất là với một nước lớn như Trung Quốc chỉ vì một chuyện chẳng liên quan gì tới mình.
Chúng ta nhận ra rằng, nhiều khi chúng ta chỉ là quân cờ trong bàn cờ của các nước lớn. Và để thay đổi số phận, phải trông chờ vào sức mạnh nội tại của quốc gia chứ không thể trông chờ bất cứ bàn tay nào từ bên ngoài cứu giúp. Và cũng nên nhớ rằng, mọi sự giúp đỡ đều có sự tính toán cao tay mà chúng ta có khi chẳng thể đoán định được.

Sự hùng cường chính là phiên chắn vững chắc nhất của một quốc gia

Như vậy, sự kiện HD – 981 đã giúp chúng ta nhận ra vị trí hiện tại, những yếu kém nội tại của Việt Nam, bộ mặt thật của chính quyền Trung Quốc cũng như sự thật về quan hệ quốc tế. Đó chính là liều thuốc thần để thức tỉnh dân tộc Việt.
Do đó, mỗi người chúng ta phải tự thấy xấu hổ về thân phận công dân một nước “nhược tiểu” để biến nỗi xấu hổ đó thành động lực phấn đấu. Để Việt Nam trở thành quốc gia hùng cường, đủ sức mạnh để được thế giới tôn trọng, cũng như để đối phó với các “HD – 981” tiềm ẩn, chúng ta “chỉ có một con đường” (Trần Đăng Tuấn). Đó là mỗi người dân Việt phải tự thay đổi, thể hiện lòng yêu nước bằng cách trau dồi bản thân, biến mình thành người có giá trị, làm tốt nhất phần việc của mình. Từ những tế bào lành mạnh và hữu ích như thế, “cơ thể lớn” Việt Nam mới trở nên cường tráng, bước ra khỏi “ao làng”, sẵn sàng đối phó với mọi thử thách và chinh phục các đỉnh cao, tự bảo vệ mình được.
Tinh thần dân tộc Việt cần có hiện nay chính là tinh thần tự lực tự cường, tự vươn lên củng cố sức mạnh nội tại của chính mình trên mọi mặt: kinh tế, chính trị, xã hội, văn hóa… Chúng ta phải trở nên hùng mạnh, trước nhất là về kinh tế. Có như vậy, mới có thể phòng thủ an toàn trước mọi nguy cơ trước mắt và tiềm ẩn. Chúng ta phải tự cứu mình, đừng bao giờ trông đợi với bất cứ một thế lực bên ngoài nào. Làm bạn quá thân thiết với con hổ mà không biết học hỏi và vươn mình thành hổ, tất yếu sẽ bị hổ ăn thịt. Sự hùng cường chính là phiên chắn vững chắc nhất của một dân tộc, một quốc gia.
Kết thúc, xin phép trích đoạn bài viết “Biển Đông: Việt Nam chỉ có một con đường” của nhà báo Trần Đăng Tuấn đăng trên trang Vietnamnet.vn:
“Nguồn gốc sức mạnh quốc phòng bắt nguồn từ làng xóm, nơi người ta có thể yên tâm dồn tâm sức vào ruộng đất; Từ những khu công nghiệp, nơi cả chủ đầu tư, cả người làm thuê đều cảm thấy lợi ích của mình được bảo hộ; Từ những công trình khoa học được nâng đỡ để thành công, đem lại lợi ích nhanh chóng; Từ mái trường trong sạch, nơi không có bóng dáng bạo lực, các tâm hồn trong trắng không bị tổn thương và vẩn đục; Từ công sở, nơi người dân cảm thấy mình được tôn trọng và được phục vụ; Từ bệnh viện, nơi có tình thương và trách nhiệm với đồng loại; Từ những địa danh du lịch, nơi khách nước ngoài không bị “chặt chém’, mà được tôn trọng và chăm sóc; Từ một cuộc sống, mà mỗi người dân đều cảm thấy được làm chủ, được an toàn, không vướng oan sai, ít bị tai ương, tai nạn rình rập, và mỗi người dân muốn góp phần mình cho cuộc sống ấy tử tế, tốt đẹp thêm lên.”
Vâng, cần lắm sự chung tay của toàn dân tộc Việt để thay đổi và tự quyết định số phận chính mình.

Tác giả Ngựa Hoang
Theo Triết học đường phố